Bùi Hiến cúi đầu thở dài.
“Cái là do thói quen của .” Anh bĩu môi, “Nhà và Kỷ gia từ lâu là hàng xóm, quan hệ của ba hai bên cũng . Cho nên từ khi còn hiểu gì, luôn với , Miêu Miêu là nữ hài tử, chiếu cố nhiều một chút, đối xử với một chút. Chớp mắt hai bảy hai tám năm, thực sự dưỡng thành thói quen.”
“Ba bận chuyện công việc, thường xuyên ở nhà, đều là chú Kỷ và dì Chúc chăm sóc .” Bùi Hiến , “Miêu Miêu đối với mà , chỉ là thanh mai trúc mã, mà là một trong nhà.”
Tạ Vân Trì nghiêm túc.
Phàm là chuyện liên quan đến Kỷ Minh Nguyệt, đều nghiêm túc.
Sắp đến cửa hàng, Bùi Hiến mới dừng một chút, với Tạ Vân Trì: “Trì ca, kỳ thực hôm nay mấy lời với cũng ý gì khác. Từ hồi cao trung Miêu Miêu thích , cho nên chỉ là hy vọng hiểu lầm quan hệ của với Miêu Miêu, càng vì mà giữa hai ngăn cách.”
Tạ Vân Trì sững sờ, đó bật .
Bùi Hiến cảm khái, thực sự chính bản làm cảm động .
“Tôi chứ, nha đầu Kỷ Minh Nguyệt đúng là quá may mắn, thanh mai trúc mã như , còn thể bạn trai như .”
Hai , đồng thời bỏ qua đề tài , cửa hàng mua nước.
Lúc bọn họ thì thấy Kỷ Minh Nguyệt hề chú ý hình tượng mà xổm đất, tay cầm cái quạt nhựa, mặt mơ hồ thể mấy chữ “thi đại học thuận lợi”.
Rõ ràng là xinh đến mức làm cho cảm thán, nhưng thể hòa nhập giữa một đám lớn tuổi, thực sự là cảm giác vi diệu…
Bùi Hiến: “…”
Anh đầu, nghiêm túc đề nghị với Tạ Vân Trì: “Trì ca, hiện tại đổi bạn gái còn kịp đấy.”
Tạ Vân Trì mang theo ý , kỳ quái hỏi Bùi Hiến: “Vì đổi? Đáng yêu như mà.”
Đáng yêu nhất thế giới.
Bùi Hiến: ?
Là Tạ Vân Trì mù ??
Thật sự đáng yêu ???
Kỷ Minh Nguyệt đang cảm thấy nhàm chán thì thấy hai từ phía xa tới, “Hai mua đồ uống ? Lên tận núi Trường Bạch sản xuất ?”
(Núi Trường Bạch: là một ngọn núi dạng núi lửa biên giới giữa Triều Tiên và Trung Quốc)
Bùi Hiến: “…”
Anh tiếp tục chân thành : “Cậu xem , còn độc miệng.”
Lần thì Tạ Vân Trì gật gật đầu, phụ họa: “, như , ít nhất cũng cần lo cô khác khi dễ.”
Bùi Hiến: ?
là tuyệt vời, hai quả là trời sinh một đôi.
Ngẫm cùng Kỷ Minh Nguyệt cãi , còn với cô, về là nào mới thể nhịn tính khí khó chiều của Kỷ Minh Nguyệt.
… Hiện tại , đúng là chỉ thần tiên mới nhịn .
Kỷ Minh Nguyệt hai tay trở về, vẻ mặt buồn bực.
Chờ đến khi bọn họ đến gần, cô mới chú ý tới phía còn mấy nữa, mỗi đều cầm mấy chai nước khoáng.
Tới nơi, Tạ Vân Trì nhận lấy đồ từ bọn họ, lời cảm ơn, đó bắt đầu phân phát đồ uống cho những phụ xung quanh.
Bùi Hiến lúc mới giải thích với Chúc Cầm và Kỷ Minh Nguyệt: “Vân Trì thấy đều nóng nên bàn với con là mua nhiều một chút. Cậu còn với ông chủ là mấy đợt thi tiếp theo cũng đưa đồ uống đến cho .”
Chúc Cầm thất thần, tiếp nhận nước từ tay Bùi Hiến, với Kỷ Minh Nguyệt: “Đứa nhỏ Vân Trì …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-139-phien-ngoai-9-dua-di-thi-2.html.]
Trong lúc nhất thời, bà thậm chí dùng từ nào để thể hình dung Tạ Vân Trì.
Kỷ Minh Nguyệt uống mấy ngụm nước, khởi động , phủi bụi chân, theo Tạ Vân Trì phát nước.
Không cần hình dung.
Tạ Vân Trì chính là Tạ Vân Trì, dùng bao nhiêu câu thì cũng thể miêu tả hết.
Anh ôn nhu, nhưng so với ôn nhu thì còn nhiều hơn như thế.
***
Hai ngày thi, nhanh sắp đến phút cuối.
Nhóm phụ ở trường thi đều rõ tên Tạ Vân Trì, mỗi đưa con thi, thấy Tạ Vân Trì còn chủ động chào hỏi : “Buổi chiều vui vẻ, Tiểu Tạ, ôi, còn quạt giúp bạn gái nữa, đúng là cưng chiều vợ quá nha.”
Kỷ Hoài mờ mịt, thực sự nghĩ vì chỉ qua hai ngày, rể của thể nhiều ủng hộ như .
… Không dùng hắc ma pháp đó chứ?
Bài thi cuối cùng kết thúc, Kỷ Hoài thực sự thoải mái mà khỏi trường thi.
Cổng lớn mở, một đám nhỏ vọt , còn tưởng là một đám cừu thả khỏi chuồng.
Kỷ Minh Nguyệt mỉm mà một màn tràn đầy sức sống thanh xuân .
Cô giữ c.h.ặ.t t.a.y Tạ Vân Trì, , “Kỳ thực lúc đó, em hề nghiệp cao trung một chút nào.”
Tạ Vân Trì cúi đầu cô.
“Em thật sự sợ về sẽ gặp nữa.” Kỷ Minh Nguyệt nắm chặt ngón tay, “Em nghĩ ưu tú như , khẳng định là khi đại học thì sẽ nhiều nữ sinh yêu thích, lỡ thích ai đó, yêu đương, dường như em còn cơ hội nữa.”
Tạ Vân Trì về phía cổng trường.
Sau khi thi xong, thời điểm khỏi cổng trường, nghĩ gì trong đầu?
Thời gian trôi qua lâu , chút nhớ rõ.
Hình như là…
Có thể làm ba năm cao trung ?
Không thể.
những gì ở hiện tại, chỉ ba năm, mà là cả đời.
Cách đó xa, Kỷ Hoài còn đang tạm biệt bạn bè.
Cậu hưng phấn mà cái gì đó, đó chạy chậm chỗ bọn họ, mặt Chúc Cầm, còn kịp thở, cũng chờ hỏi làm bài như thế nào, : “Mẹ, bạn học của con tối nay mở tiệc.”
Chúc Cầm cũng nhẹ nhàng thở , gật gật đầu: “Con .”
“ con từ chối !” Kỷ Hoài càng thêm hưng phấn, “Con với , đêm nay con cùng với chị gái và rể đến Viễn Thành!”
Kỷ Minh Nguyệt: ?
Kỷ Hoài còn đang vui vẻ: “Không ba mua một căn hộ cho chị ? Con còn từng đến đó , con ở một .”
Cậu tựa hồ lúc mới nhớ đến việc hỏi ý Kỷ Minh Nguyệt, “Chị, ?”
════ ⋆★⋆ ════
Tác giả lời :
Kỷ Minh Nguyệt: ... Đâu chỉ em đến, chủ nhà là chị đây còn từng ở đó .