TRÒ CHƠI TÌNH ÁI - Chương 2:
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:01:32
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là lên chuyến bay Lý Văn Kinh, đáp xuống Ngu Thành. Dự án vốn dĩ do phó tổng giám đốc Ngô Hội phụ trách, khuôn mặt lạ lẫm của lúc là một lợi thế.
Trong buổi tiệc tối hôm đó, tiếng ly rượu chạm leng keng. Tôi tấm kính lớn, ngắm nghía bộ váy đuôi cá màu vàng nhạt , lòng tự dưng thấy vui.
Bộ váy , cả bộ trang sức nữa, đều mua bằng thẻ của Lý Văn Kinh hồi mất trí nhớ, tốn gần mười triệu lận. Ngay cả vé máy bay cũng là quẹt thẻ của luôn, chắc chắn Lý Văn Kinh đến Ngu Thành .
Tôi ở cửa, mắt đảo một vòng quanh đám đông nhưng thấy Lý Văn Kinh . Đang định thì bỗng “bịch” một cái, lưng đụng một hình rắn chắc. Mùi hương gỗ quen thuộc, lạnh lùng mà quyến rũ, lập tức bao phủ lấy .
Giọng của Lý Văn Kinh, lạnh tanh pha chút mỉa mai, vang lên bên tai: “Cô La diễn đủ ?”
Tôi ngẩn đúng một giây lao ngay lòng : “Chồng ơi, em nhớ lắm!”
Do lao quá mạnh nên một mảng lưng trần của lộ , thu hút ít ánh mắt tò mò.
“Ai ?”
“Hình như là vợ của tổng giám đốc Lý đó.”
Lý Văn Kinh khựng , mặt lạnh tanh, lấy áo khoác che kín ôm eo phòng chuẩn đồ ăn.
Mông chạm cạnh bàn, khiến mấy thứ đồ dùng bàn kêu loảng xoảng. Lý Văn Kinh , ánh mắt tối sầm : “La Dạng, em định làm gì?”
Anh chỉ gọi cả họ lẫn tên khi mất trí nhớ. Xem lừa một nữa .
Tôi nghịch cà vạt của , mắt chỗ khác, lí nhí: “Không gì , chỉ là… nhớ thôi…”
“Nói thật.”
Vẻ mặt toe toét của xìu xuống, mắt rưng rưng: “Người ở Ngu Thành bồ, em đến xem thử…”
Mặt Lý Văn Kinh lạnh tanh, đáp: “Không chuyện đó.”
“Anh dối!” Tôi giận dỗi đá một cái: “Vừa nãy em thấy chuyện với một phụ nữ, hết yêu em !”
“…”
Lý Văn Kinh nhíu mày: “Đó là đối tác.”
Tất nhiên đó là đối tác, phó tổng giám đốc tập đoàn Minh Hoa ở Ngu Thành, họ Diêu. Tôi mặt , chu miệng lên: “Không tin! Trừ khi tối nay đưa em cùng!”
Lý Văn Kinh chắc làm phiền đến phát cáu : “Được.”
Tối đó, khoác tay Lý Văn Kinh, lượn lờ như con bướm xinh , rôm rả với mấy của tập đoàn Minh Hoa. Mấy Lý Văn Kinh đang chuyện làm ăn cũng chen ngang. Cuối cùng im re một góc, mặt mũi tối sầm , đang nghĩ gì.
Vừa tan tiệc, Lý Văn Kinh lôi xềnh xệch về phòng. Cánh cửa đóng cái rầm, xung quanh tối om. Ngón tay Lý Văn Kinh mơn trớn cổ : “La Dạng, phát hiện em dễ gần gũi thế nhỉ?” Giọng trầm trầm, trong bóng tối càng quyến rũ.
Tối nay uống quá chén, đầu óc lâng lâng, dựa lòng mà nũng nịu: “Tại em chuyện với phụ nữ khác thôi…”
Tôi rùng một cái. Trời ơi, quê quá! Mất trí nhớ xong thành thế ?
Lý Văn Kinh khẽ : “Chưa là gì của mà vẻ ngang ngược .”
Lúc đặt xuống giường thì chuông điện thoại réo lên. Ánh đèn nhấp nháy giữa đêm tối chói mắt kinh khủng.
Anh máy, giọng thư ký vang lên từ điện thoại: “Tổng giám đốc Lý, hợp đồng ở Ngu Thành của cô La cướp mất .”
“Ai cơ?”
“Phó tổng giám đốc Ngô Hội bên cô La.”
Căn phòng im phăng phắc. Tiếng tích tắc của đồng hồ ở góc phòng hòa cùng nhịp tim , gõ từng dây thần kinh. Tôi giả vờ như chuyện gì, lấy chân huých nhẹ , nín thở chờ xem Lý Văn Kinh phản ứng thế nào.
Tiếng quần tây sột soạt. Anh cúp máy, khoé môi nhếch lên một nụ lạnh tanh: “La Dạng, em hôm nay định ký hợp đồng đó ?”
Tôi vẫn cứ rúc lòng , hít hà mùi hương thoang thoảng , im thin thít.
Anh nắm lấy cằm , nâng lên một lúc, đột nhiên : “Nhớ ?”
Tim đập thình thịch, kiểu mà thừa nhận thì đêm nay toi đời.
Tôi vờ ngây ngô : “Chồng ơi, nóng quá…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tro-choi-tinh-ai-wvis/chuong-2.html.]
Anh khuôn mặt ửng đỏ vì rượu, đôi mắt sâu hun hút dán chặt mặt . Lý Văn Kinh giấu nhẹm vẻ thâm sâu khó lường trong mắt, giọng điệu dịu dàng: “La Dạng, em coi là đồ chơi hả?”
“Em thích … coi là đồ chơi…”
Nụ của Lý Văn Kinh tắt dần, cúi xuống c.ắ.n lên môi . Nụ hôn mang theo chút tức giận thể nào xua tan , c.ắ.n đến mức mùi m.á.u tan trong miệng.
Mãi đến khi nhăn mặt vì đau, Lý Văn Kinh mới buông , tay vuốt ve mái tóc rối bù của , lạnh: “Tiếp , còn lời dối nào , chồng đang đây.”
Tôi thở hổn hển, ánh mắt chân thành: “Em yêu …”
Rẹt! Bộ váy x.é to.ạc đến tận eo. Ánh mắt Lý Văn Kinh lúc chỉ còn sự tàn nhẫn: “Em đúng là thấy quan tài đổ lệ mà!”
Anh mạnh bạo đẩy góc, năm ngón tay siết chặt lấy tay , đan xen . Rồi khẽ: “Anh hy vọng đến ngày em nhớ chuyện, em vẫn thể câu . Nếu … ngại tự tay kết liễu em.”
Trước đây, luôn xem Lý Văn Kinh là một con ch.ó hoang xảo quyệt. Anh giống , xuất từ gia đình danh giá mà tự từng bước bò lên.
Người , những kẻ ngoi lên từ đáy xã hội thường dùng thủ đoạn để tranh giành tài nguyên. Lý Văn Kinh chính là loại đó, chịu nhường nhịn ai một tấc, lúc nào cũng khiến khó chịu.
Tôi nhớ năm đó, vì cướp mất hợp đồng nên tức giận đến mức buông lời trêu chọc. Lý Văn Kinh vẫn thản nhiên đáp: “Muốn b.a.o n.u.ô.i ? Sợ là cô La b.a.o n.u.ô.i nổi.”
Thế mà đêm nay, vẻ mất kiểm soát của khiến cảm thấy thỏa mãn. là… tốn một xu mà vẫn hưởng.
Lý Văn Kinh vốn là cực kỳ cẩn thận, tỉ mỉ. Đến ngày chuyện vỡ lở, sẽ nhạo nhiều hơn, sẽ nhạo nhiều hơn đây?
Đang mải mê suy nghĩ, bỗng một lực mạnh từ phía đẩy tới. Giọng trầm ấm của Lý Văn Kinh vang lên bên tai: “Đang nghĩ đấy?” Hơi thở ấm áp phả da thịt .
Tôi vô thức c.ắ.n môi, buột miệng giễu cợt: “Anh… ăn cơm ?”
Lý Văn Kinh dừng . Một tiếng khẽ vang lên, như gợn sóng lăn tăn trong màn đêm.
“Được.”
Chỉ một chữ “” thôi, thêm gì nữa. sự im lặng càng tàn nhẫn, như bão tố đang âm ỉ sôi sục.
…
Sáng hôm , tỉnh dậy, ngợm ê ẩm. Tôi c.ắ.n răng dậy, mò điện thoại chỏng chơ giường. Mở tài khoản Wechat phụ, tin nhắn của Ngô Hội hiện lên.
“Tổng giám đốc La, chuyện xong.”
“Ngoài , Khương Mộc về phe chúng , gửi một thứ.”
Khương Mộc ngày xưa với Lý Văn Kinh như em ruột, mà nửa năm nay cứ hục hặc, chắc là do chia chác đều. Tôi cũng ngấm ngầm tác động Khương Mộc, ngờ hôm nay kết quả.
Tôi hỏi: “Thứ gì?”
“Bằng chứng Lý Văn Kinh đ.á.n.h cắp bí mật thương mại. Lần chắc chắn tóm gọn .”
Đọc xong tin nhắn, chợt nghĩ đây khi nào là cái bẫy Lý Văn Kinh giăng ? Một cái bẫy dành riêng cho ?
Nghĩ một lúc, : “Gửi email cho . Tôi tự kiểm tra.”
Ngô Hội vẻ sốt ruột: “Tổng giám đốc La, đừng do dự nữa…”
“Làm theo lời .”
Vừa tắt máy, cửa phòng bật mở.
Lý Văn Kinh ở cửa, chằm chằm màn hình điện thoại tắt, giọng nhẹ tênh: “Gọi cho ai đấy?”
Tôi giấu điện thoại lưng, lắp bắp: “Không… ai.”
Anh nheo mắt, bước về phía .
Tôi đá đầu gối , nhăn nhó: “Đau…”
“Đau gì?” Anh vẫn hiểu chuyện gì.
“Còn hỏi đau gì nữa?” Mặt nóng bừng: “Lần đầu gặp chuyện , hỏi khác chút xíu cũng …” Nhớ chuyện tối qua, vẫn còn run.
Lý Văn Kinh khựng , giọng căng thẳng: “Chuyện mà em cũng hỏi khác ?”
Anh nắm lấy chân , nhẹ nhàng xỏ dép: “Xuống giường , đưa em khám.”