TRÌ HỮU - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-10 01:16:44
Lượt xem: 330
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
17.
Sau khi từ bệnh viện trở về, nghiêm túc làm theo lời khuyên của bác sĩ, cho Trì Hữu lên giường của , cũng cố gắng tránh tiếp xúc gần với để cảm thấy khó chịu.
Kết quả là luôn cảm thấy đối xử bất công, luôn như một phụ nữ đầy oán hận.
Ngày tháng trôi qua, ngày hôm đó, công ty tổ chức tiệc tối, bàn ăn, các thực tập sinh mới đang nâng cốc chúc mừng.
Tôi cũng kính vài ly.
Trì Hữu gửi cho một tin nhắn WeChat hỏi khi nào bữa tiệc tối sẽ kết thúc.
Tôi trả lời: [Sẽ sớm thôi. ]
[Được , sẽ đến đón em.]
Mễ Mễ_Vigro
[Được , ban đêm trời lạnh, mặc thêm quần áo .]
[Ừm.]
Ăn tối xong, Trì Hữu vẫn tới, đường đang tắc đường.
Ở cổng khách sạn, đang chuẩn chuyển sang KTV.
Lần đồng nghiệp nam công tác ở Bắc Thành cùng hỏi .
Tôi lắc đầu. "Vậy để đưa em về nhà."
"Không, chồng đến đón ."
Anh vẻ ngạc nhiên: "Em kết hôn ? Chuyện xảy khi nào.?”
“Vào tháng 8 ."
Một chiếc ô tô màu đen dừng mặt chúng .
Ngay đó, cửa hàng ghế đẩy , Trì Hữu bước xuống xe với đôi chân dài bước tới chỗ , quàng tay qua vai như thể đang tuyên bố chủ quyền của .
“Đi thôi, vợ.”
18.
Sau khi lên xe, Trì Hữu ôm lòng, giọng chua chát : “Em quan hệ với đồng nghiệp nam đó ?”
“Không, chỉ là một đồng nghiệp bình thường thôi.” Tôi mỉm : “Anh ghen ?”
Anh , quai hàm căng thẳng.
Tôi tiến tới hôn : “Thật sự chỉ là một đồng nghiệp bình thường mà thôi, em với rằng em chồng .”
Anh sửng sốt, tai đỏ lên: “Em ?”
“Cái gì?”
“Gọi chồng."
"..." Tôi liếc tài xế mặt, đó cảm thấy chút ngượng ngùng, ghé tai thì thầm: "Về đến nhà em sẽ gọi cho ."
“Được”
Không vì uống quá nhiều, nên lâu chìm giấc ngủ trong vòng tay của Trì Hữu.
Khi tỉnh thì về đến nhà, Trì Hữu đang cõng lên lầu. “Em tỉnh ?”
Tôi ậm ừ, “Em nặng lắm ?”
“Không, em nhẹ, em cần ăn nhiều hơn.”
Rất mau cũng đến phòng, đặt lên giường, xổm xuống giúp cởi giày.
Tôi cái đầu đen của vô thức đưa tay chạm nó.
như tưởng tượng, mềm mại và mịn màng.
Trì Hữu sững , ngẩng đầu lên .
Không ai trong chúng chuyện trong một lúc. Chỉ cần bầu khí trở nên ái .
Tôi đang định rút tay , nhưng giây tiếp theo, một bàn tay ấm áp giữ .
Đầu bàn tay chủ động cọ lòng bàn tay , một đôi mắt trong veo thật sâu.
Tim chợt run lên, còn kịp phản ứng thì Trì Hữu dậy, một tay ôm má hôn lên.
nhanh, thở liền rút lui một chút.
Trì Hữu áp trán , đưa tay xoa má : “Hôm nay là ngày thứ mười sáu.”
“Sao ?” phản ứng.
“Ngày cởi bỏ lệnh cấm.”
“…”
Đôi môi của Trì Hữu một nữa dán môi , mơ hồ hỏi: “Vậy ?”
Trong lúc say, quàng tay qua cổ dùng chút ý thức còn sót ừ một tiếng.
Trong lúc ngơ ngác, thấy giọng khàn khàn của Trì Hữu: “Vợ yêu, em còn nhớ những lời xe ?”
Tôi nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng.
luôn tìm cách để khiến chuyện.
Cuối cùng, nhớ dụ dỗ gọi “chồng” bao nhiêu .
Tôi chỉ nhớ rằng đó chúng ôm giường.
Đang buồn ngủ, thấy Trì Hữu nhẹ nhàng tai : “Lê Chiêu, yêu em.”
Ngoại truyện: Tôi sẽ hạnh phúc
Lần đầu tiên gặp Lê Chiêu là ngày bố bàn bạc chuyện hôn nhân của chúng .
đó là ở bên bờ sông đêm giao thừa năm ngoái.
Tối hôm đó, ngủ sớm bữa tối ở nhà, nhưng trong bữa ăn ở bàn ăn đêm giao thừa, bố cãi vì một chuyện vặt vãnh.
Tôi lặng lẽ đặt đũa xuống một bước khỏi cửa.
Tôi bước mục đích đến bờ sông, gió lạnh thổi ào ào bên sông thực sợ lạnh.
dù , vẫn cảm thấy gia đình nào mà bố thốt những lời tổn thương một cách vô lương tâm khi cãi .
Trong ấn tượng của , họ luôn cãi .
Ngay cả khi bắt cóc lúc mới 5 tuổi, đó là vì họ cãi và phớt lờ .
Vì thế ghét cãi vã.
Tôi cũng than thở trong lòng, tại bố tưởng chừng yêu thương , cảm thấy thẹn với nhưng thực họ bao giờ quan tâm đến cảm xúc của .
Sau khi , họ vẫn tranh cãi mặt mà hề đắn đo.
Thậm chí khi đang cải căng thẳng, bố vẫn lôi chuyện bắt cóc hai mươi năm để chọc tức , và đó hai bắt đầu trốn tránh trách nhiệm với .
Tôi thường nghĩ rằng lẽ c.h.ế.t cóng đêm đó cách đây hai mươi năm.
Tôi thà c.h.ế.t cóng còn hơn bọn họ bên trái thì : Nếu tại ông thì con nó bắt cóc, còn bên thì cô trách nhiệm ?
Nghe xong thực sự khó chịu.
chẳng ai quan tâm đến cảm xúc của .
Tôi đang một bên bờ sông, thổi gió lạnh, điện thoại trong túi ngừng đổ chuông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tri-huu/chuong-7.html.]
Tôi thậm chí cần cũng rằng chính bố cuối cùng nhận rằng ở nhà cuộc cãi vã của họ.
Tôi trả lời cứ để mặc nó kêu.
Lúc , một phụ nữ chiếc ghế cạnh .
Tôi tò mò cô .
Tôi thấy cô lấy từ trong túi một miếng cơm nắm lặng lẽ ăn.
Ăn ăn hít hít mũi.
Giống như đang .
Tôi khỏi thắc mắc, tại cô bờ sông ăn cơm một đêm giao thừa?
Lại ăn.
Trông còn tệ hơn .
Tôi khỏi chút cảm thông với cô .
Tôi đang nghĩ đến việc mua cho cô đồ uống nóng.
Giây tiếp theo, cô đột nhiên đầu về phía .
Cô nuốt thức ăn trong miệng, chỉ túi của và : “Điện thoại của cứ đổ chuông.”
Tôi ngẩn quên cả chuyện.
Cô trông... quá.
Có lẽ vì nên khi qua mắt vẫn sáng, mũi đỏ vì gió.
Thật thể chịu nổi cảm giác buồn bã.
Tôi định thì cô đột nhiên dậy bước tới.
Nhịp tim của tăng nhanh thể giải thích , khuôn mặt đang đeo khẩu trang cũng nóng bừng.
Cho đến khi cô bước đến gần , cô cúi đầu nghịch nghịch chiếc điện thoại một lúc lật điện thoại mặt màn hình về phía .
Có một dòng bản ghi nhớ bên : [Điện thoại của đổ chuông. Có thể gia đình đang tìm. Vui lòng gửi tin nhắn cho họ. ]
"...”
Tôi thực sự gì lúc đó.
Thậm chí chút .
Cô dường như nghĩ câm điếc.
thậm chí còn mở miệng giải thích mà chỉ gật đầu.
Tôi lấy điện thoại và nhắn tin cho , rằng lát nữa sẽ .
Khi cất điện thoại túi, mặt cạnh , lấy từ trong túi một nắm cơm khác đưa cho .
Tôi dừng lấy nó.
Những nắm cơm nóng hổi cảm giác ấm áp khi cầm tay.
Cô cúi đầu gõ: [Cơm nắm đun xong thể dùng để làm ấm tay nếu ăn. Anh cũng nên đặt điện thoại ở chế độ rung để thể ngay lập tức nếu nhà đang tìm kiếm .]
Tôi vẫn gật đầu.
Nhìn cô ăn hết miếng cơm còn , một miếng bỏ miệng dậy ném túi thùng rác.
Sau khi , cô bắt đầu chuyện với chính , như thể cô đang coi như một để chuyện.
"Chúng đều khá khốn khổ. Anh thể , cha . Từ nhỏ ăn nhờ ở đậu nhà khác, xem như một bảo mẫu la mắng, làm việc. Tôi sống thận trọng, dù hôm nay là đêm giao thừa, vì cảm mạo, buổi chiều ngủ một tí liền mợ mắng là lười biếng làm việc, nên họ cũng gọi điện cho ăn cho bữa tối đêm tất niên."
"Ồ, sang năm sẽ đón năm mới ở nhà thuê. Chắc thể đón năm mới một cũng khá ."
Cô lạc quan tự an ủi , nhưng cảm thấy cô đơn và khó chịu gương mặt cô thể lừa dối ai.
Tôi lặng lẽ cô , trong lòng nảy cảm giác thôi thúc chăm sóc cô .
Tôi với cô rằng năm cô thể đón Tết Nguyên đán cùng , cũng ở một .
vẫn là bệnh nhân cần chăm sóc và uống t.h.u.ố.c quanh năm, làm thể chăm sóc cho khác, làm thể đưa yêu cầu đột ngột như với cô .
Tôi thậm chí đủ can đảm để làm quen với cô .
Tôi cúi đầu xuống, một cảm giác bất lực lan khắp .
Sau đó cô chuẩn rời .
Trước khi , cô gõ một dòng điện thoại di động: [Bên sông gió lớn. Về nhanh . Nhà ở ? Anh gọi cho một chiếc taxi ? ]
Tôi lắc đầu, lấy điện thoại gõ dòng chữ [Cảm ơn.]
Nhìn cô lùi , chán nản nghĩ, đối với một luôn gây rắc rối cho khác như , ở một là lựa chọn nhất.
thần may mắn dường như từ bỏ .
Vào tháng 8, gặp cô .
Tại bàn ăn nơi bố hai bên thảo luận về cuộc hôn nhân của chúng .
Cô đối diện với luôn lặng lẽ như thể đang tò mò về .
Ngoài , mặc dù và cô gặp đêm giao thừa năm ngoái nhưng ngày hôm đó vẫn đeo khẩu trang.
Trong suy nghĩ của cô , cô sắp kết hôn với một đàn ông mà cô từng gặp mặt nên chắc chắn cô sẽ tò mò về .
Vì , thầm vui mừng vì sáng hôm đó chọn bộ quần áo nhất trong tủ quần áo của và cắt tóc .
Vì buổi gặp mặt chính thức, cho xem ảnh và hỏi ý kiến của .
Tôi cô chính là cưới .
thực sự lúc đầu do dự.
Vì sợ làm chậm trễ cô .
Rõ ràng cô thể sự lựa chọn hơn.
cuối cùng do dự ích kỷ gật đầu.
Có lẽ nên mê tín một .
Tôi sẽ thôi.
Tôi thể mang hạnh phúc cho cô .
Tôi hy vọng như , nỗ lực làm việc chăm chỉ.
May mắn , làm .
Đêm giao thừa năm nay, cô ở nhà thuê một , cũng thấy tiếng cãi vã khó chịu nào chứ đừng đến mùa đông tuyệt vọng hai mươi năm .
Chỉ hai chúng .
Ngôi nhà trang trí trong niềm vui.
Chúng cùng nấu bữa tối đêm giao thừa, cùng xem Xuân Vãn và đếm ngược để đón năm mới.
Đây là đầu tiên cảm thấy đêm giao thừa là một đêm .
Bởi vì yêu nhất đang ở ngay bên cạnh , tựa tay , ngẩng mặt lên hỏi : “Trì Hữu, chúng luôn hạnh phúc như thế ?”
Mắt lập tức đỏ hoe: “Chắc chắn sẽ như .”
—Hoàn—