Trái đắng - Chap 2

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:22:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

Cho đến tận bây giờ, vẫn thể nào chấp nhận nổi sự thật .

Tôi — Kiều Vũ, một thằng đàn ông chuẩn men cao mét tám, thế mà ép buộc trói định với cái "Hệ thống làm nũng" c.h.ế.t tiệt .

Trong khi đó, đối tượng làm nũng của đang ngoài cửa, cùng bác sĩ riêng nghiên cứu cái bản chụp CT não của như nghiên cứu báu vật quốc gia.

"Cái chỗ của ... thật sự chứ?"

Giọng Khưu Dật Trạch vang lên, vẻ nghi hoặc, chút nôn nóng giấu nổi.

"Sức khỏe của Kiều ." Bác sĩ lật xem từng tờ báo cáo kiểm tra của , cuối cùng mới do dự lên tiếng:

"Tuy nhiên, dựa những gì mô tả, thể Kiều rối loạn tâm thần do cảm xúc biến động quá lớn. Biểu hiện cụ thể là trí nhớ đảo lộn, hỗn loạn về nhận dạng bản , tưởng tượng hư cấu... Tôi khuyên nên để bệnh nhân tĩnh dưỡng, giúp giải tỏa cảm xúc và tạo dựng cảm giác an về tâm lý..."

Tôi: "..."

Hay lắm, mấy  cứ đấy mà bảo não   vấn đề !

Hệ thống 111 bắt đầu lải nhải trong đầu : [Oa kà kà kà~ Cậu xem quan tâm kìa!]

Hừ, đúng là hệ thống cũng bệnh giống thằng luôn .

"Có thể đổi đối tượng làm nhiệm vụ ?" Tôi nghiến răng hỏi.

111 c.h.é.m đinh chặt sắt: [KHÔNG THỂ!]

[Đổi thì làm tao đẩy thuyền... khụ, làm đ.á.n.h thức...]

Được , đổi thì thôi, cũng chẳng buồn quan tâm nó đang lầm bầm cái gì nữa. Hiện tại, đang lên kế hoạch làm để "ám sát" cái tên duy nhất chứng kiến khoảnh khắc chật vật, nhục nhã của .

lúc đó, "đối tượng ám sát" đẩy cửa bước .

"Cậu tỉnh ? Cảm thấy thế nào?"

Tôi theo bản năng đáp: "Cũng..." .

Bingo!

[Nhiệm vụ chính thức bắt đầu: Hãy dùng tông giọng nũng nịu nhất để mời Khưu Dật Trạch về sống chung.]

[Vui lòng thành trong vòng 24 giờ, nếu hình phạt sẽ bắt đầu.]

Sống... sống chung á?!

Không ! Tôi điên cuồng lắc đầu: "Không ! Hiện tại đang cực kỳ KHÔNG ỔN!!!"

Hệ thống, tao phản đối! Tao kháng nghị!

6

Mọi sự kháng nghị đều vô hiệu.

Tôi thấy của một phút , đuôi mắt ửng hồng, hàng mi run rẩy nhẹ nhàng, môi mấp máy:

"Anh... trai, em sống cùng ."

"Có ...?"

Chuyện là thế . Một phút , cái tính bướng bỉnh trong trỗi dậy, thẳng thừng bác bỏ nhiệm vụ và quyết định ườn mặc kệ đời. Đằng nào thì làm nhiệm vụ cũng nhục mà làm thì cũng nhục. Nghĩ mà bảo ông đây lấy lòng cái thằng tra nam đang dòm ngó chị gái chứ?

Hệ thống khuyên can hết lời , nó tức , chẳng chẳng rằng lôi tuột một "hiện trường tai nạn".

, đó là hiện trường vụ t.a.i n.ạ.n giao thông của chị đường công tác về một tháng .

Tiếng phanh xe chói tai, mùi xăng nồng nặc, những mảnh kính vỡ văng tung tóe và dòng m.á.u đỏ thẫm cứ thế thấm dần từ gầm xe mặt đường.

"Chị ơi!"

"Mau cứu chị , làm ơn cứu chị với!"

Hiện trường hỗn loạn vô cùng, dòng cứ thế xuyên qua cơ thể . Không một ai thấy , cũng chẳng một ai thấy tiếng gào thét đến khản cả cổ.

Chẳng qua bao lâu...

"Đừng sợ."

"Đừng sợ, ở đây ."

Giữa mùi hương quen thuộc, dần dần hồi thần. Khưu Dật Trạch đang vòng tay ôm chặt lấy , bàn tay vỗ nhẹ lên lưng từng nhịp một, động tác dịu dàng chậm rãi, cứ như thể là một món bảo vật dễ vỡ .

Hình ảnh vụ t.a.i n.ạ.n vẫn ám ảnh trong đầu khiến cơ thể tự chủ mà run lên bần bật. Tôi kinh hãi, sợ hãi.

Giọng máy móc của hệ thống vang lên: [Chỉ cần ký chủ thành bộ nhiệm vụ, kết cục vụ t.a.i n.ạ.n của Kiều Linh một tháng nữa sẽ đổi.]

[Ký chủ chấp nhận ?]

"Chấp nhận."

Lần , hề do dự. Dù là thật giả, cũng giữ cho chị bình an vô sự.

Tôi khẽ lùi khỏi lồng n.g.ự.c của Khưu Dật Trạch, dùng đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt trân trân , nhỏ giọng mở lời:

"Anh... trai, em sống cùng . Có ...?"

Trong đáy mắt Khưu Dật Trạch thoáng qua một tia d.a.o động lạ thường:

"Được..."

[Chúc mừng ký chủ thành nhiệm vụ, giá trị chữa lành +33.6%. Hiện tại là 85.7%, hãy tiếp tục cố gắng!]

7

Nhiệm vụ thành, trút gánh nặng trong lòng.

Trong lúc vẫn còn đang ngẩn ngơ, vô thức há miệng nuốt trọn thìa canh gà do Khưu Dật Trạch đưa tới tận môi.

Ừm! Ngon thực sự!

Không thể thừa nhận, Khưu Dật Trạch năng khiếu nấu nướng thiên bẩm. chiếm trái tim ai đó thì qua dày mà. Để hốt chị , cũng đầu tư công phu đấy chứ, hừ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trai-dang/chap-2.html.]

Tiếc cho , mưu kế thấu, và bộ canh chui tọt bụng !

Thấy ngoan ngoãn uống canh, thở phào một , khóe môi khẽ nhếch lên, giọng mang theo chút dụ dỗ:

"Ngon ? Ngon thì gọi thêm tiếng '' nữa cho nào."

Tôi: ???

Thừa nước đục thả câu ?

Tôi trố mắt , thèm trả lời. Khưu Dật Trạch bằng ánh mắt đầy mong đợi mà từng thấy đây, lấp lánh như ánh , làm tan biến sạch vẻ xa cách, lạnh lùng thường ngày.

Nhìn lúc chẳng khác gì một con Husky đang cố khoác bộ da sói, trông ngốc chút... đáng yêu.

Dường như nhận "lố", vội vàng lảng chuyện: "Nếu thích, làm cho..."

"Anh trai." Tôi khẽ gọi một tiếng.

Khưu Dật Trạch đờ , trợn tròn mắt . Có vẻ cũng ngờ chịu gọi thật, bởi vì đó, lâu lắm bao giờ cho một sắc mặt nào.

Hắn căng thẳng đến mức vô thức nuốt nước bọt, vành tai đỏ ửng lên. Phản ứng khiến bất ngờ, nhịn mà cúi đầu thầm. Cái điệu bộ của làm nỗi bất an đặc quánh trong lòng vơi ít nhiều.

8

Sau khi thuận lợi dọn nhà Khưu Dật Trạch, hệ thống im lặng tiếng hẳn.

Tôi bắt đầu tính toán xem ngoài việc làm nhiệm vụ, còn cách nào khác để ngăn chặn vụ t.a.i n.ạ.n . Trong ký ức về tương lai đó, chị – Kiều Linh – gặp nạn đường công tác về. Chiếc xe đột ngột mất lái đ.â.m dải phân cách, cuối cùng là xe nát tan.

Làm thế nào bây giờ?

Tôi nảy hai phương án:

Không cho chị công tác nữa.

Đưa chiếc xe đó bảo trì tổng thể, nhất quyết cho chị đụng .

"Kiều Vũ, em đang chị đấy?"

Chị Linh thấy cứ hồn xiêu phách lạc thì bất mãn, giơ tay véo tai một cái đau viếng.

"Lần hợp tác cực kỳ quan trọng, chị đích một chuyến. Lúc chị ở công ty, em liệu mà an phận cho chị!"

"Biết , mà! Chị ơi, đau em!" Tôi kêu la t.h.ả.m thiết xin tha.

Thôi xong, chị xưa nay một là một, kế hoạch 1 phá sản ngay từ vòng gửi xe.

"Chào chị ạ~"

Một giọng ngoan hiền đến mức đáng sợ vang lên. Khưu Dật Trạch đang ở cửa văn phòng, chấm dứt màn gà bay ch.ó sủa của hai chị em .

Tôi trừng mắt , hạ thấp giọng: "Mày đến đây làm gì!"

Thừa lúc chị kịp phản ứng, túm lấy cổ áo lôi tuột ngoài, tránh khỏi tầm mắt chị Linh nghiến răng cảnh cáo sát tai :

"Ai cho phép mày gọi chị hả? Đó là chị của TAO! Của TAO đấy! Gọi mật cái nỗi gì!"

"Đừng tưởng chăm sóc tao hai ngày là tao đồng ý cho mày làm rể nhé, !"

"Mày tán tỉnh ai cũng , nhưng chị tao thì TUYỆT ĐỐI KHÔNG!"

Khưu Dật Trạch chẳng những sợ, trái còn đưa tay choàng qua vai , vẫy vẫy tay: "Chị ơi, em chào chị nhé~"

Chuông cảnh giác trong lòng reo vang, thấy ánh mắt đầy vẻ cợt nhả :

"Tán tỉnh ? Cũng ?"

Tôi: ?

Hiểu ! Hắn đang khiêu khích !

Tôi ném cho một cái đầy thách thức kiểu: Có giỏi thì mày nhào vô!

lúc đó, hệ thống "tặng" thêm một nhiệm vụ:

[Vui lòng thành trong vòng 10 phút: Làm nũng để Khưu Dật Trạch 'làm ấm giường' cho ký chủ.]

Tôi trượt chân một cái, suýt thì ngã c.h.ế.t ngay tại chỗ.

9

Làm ấm giường?! Lại còn xong trong 10 phút!

Này, bây giờ giữa mùa đông giá rét mà cần ấm với chẳng lạnh?!

Chần chừ một giây, đ.á.n.h liều mở miệng:

"Chẳng tán tỉnh ? Thế thì qua làm ấm giường cho ?"

Thấy Khưu Dật Trạch vẫn im như phỗng, bồi thêm một câu chí mạng:

"Có ... trai?"

Ngay phía , mấy cô đồng nghiệp ngang qua hành lang đồng loạt hít một ngụm khí lạnh. Tôi đầu , bắt gặp mấy đôi mắt đang sáng rực lên như đèn pha ô tô.

Tôi giật nảy . C.h.ế.t tiệt, quên mất đây là hành lang công ty!

Tôi định túm tay Khưu Dật Trạch kéo chỗ khác để lánh nạn, thì thấy giọng đầy vẻ trêu đùa của vang lên:

"Ấm giường ? Đương nhiên là ."

"Dù thì đêm nào chúng chẳng ngủ cùng , làm gì cũng chiều hết."

Đám đồng nghiệp phía từ kinh ngạc chuyển sang ánh mắt "ồ quao", thậm chí còn nở nụ đầy ẩn ý.

Mặt nóng bừng lên như cái bánh bao mới lò. Hắn cái kiểu gì mà như thể ép buộc làm chuyện gì mờ ám bằng !

Tin đồn nhảm! Hoàn là tin đồn nhảm! Cho đến giờ, với cùng lắm chỉ tính là bạn cùng phòng thôi mà!

Tôi vội vã đưa tay bịt miệng Khưu Dật Trạch , lôi xềnh xệch phòng nghỉ, chỉ kịp để một câu chống chế yếu ớt vang vọng ngoài hành lang:

"Đùa đấy, đùa thôi mà!"

Loading...