Mà tình huống xuất huyết nhiều như hôm nay, cũng gặp qua nhiều .
Người đàn ông sắc t.h.u.ố.c xong trở về, sản phụ cũng tỉnh . Hạ Khanh Khanh lấy thuốc, trực tiếp đút cho sản phụ uống: “Uống hết là .”
Thuốc Đông y vị đắng, sản phụ một nuốt xuống. Cô hai mắt rưng rưng: “Cảm ơn cô, bác sĩ, cô là ân nhân cứu mạng của cả nhà chúng .”
Vừa , nữ bác sĩ bên cạnh Hạ Khanh Khanh rõ ràng từ bỏ cô . Sản phụ tuy rằng trạng thái nửa hôn mê, nhưng vẫn như cũ thể cô oán giận và bất lực phun tào với y tá bên cạnh, nhưng ngờ Hạ Khanh Khanh xông cứu cô !
Hạ Khanh Khanh an ủi cô : “Cảm xúc thể quá kích động, yên tâm, con bình an, tịnh dưỡng cho .”
Cô xong, xoay khỏi phòng cấp cứu. Nữ bác sĩ đều là mồ hôi lạnh, cô điều chỉnh cảm xúc một chút, theo Hạ Khanh Khanh ngoài. Người nhà vây quanh lên, Hạ Khanh Khanh gật đầu mỉm : “Vị là bác sĩ, vấn đề gì thể hỏi cô .”
“Bác sĩ, vợ thế nào ?”
“Không việc gì, trải qua chúng … lực cấp cứu, sản phụ thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, lập tức sẽ chuyển tới phòng bệnh.”
“Cám ơn trời đất, bệnh viện An Thành là bệnh viện lớn, y thuật bác sĩ lợi hại, ông trời phù hộ, ông trời phù hộ a.”
Hạ Khanh Khanh đồ bảo hộ , một nữa trở về đài hướng dẫn. Nữ bác sĩ trẻ tuổi chằm chằm phương hướng của cô híp híp mắt, cô vẫy tay với y tá bên cạnh: “Vừa tên là gì?”
Y tá thoáng qua hướng Hạ Khanh Khanh, nhỏ giọng : “Hình như tên là Hạ Khanh Khanh, là mới làm sáng nay, chủ nhiệm Muộn là nhờ quan hệ mà .”
Khúc Tân Mạn trầm tư hai giây, xoay lên văn phòng Trì Thu Xuân……
Hạ Khanh Khanh bận rộn nửa ngày trong phòng phẫu thuật, mệt đến mức trán đầy mồ hôi. Cô trả quần áo cho cô y tá , rửa mặt, lúc mới chỗ đăng ký.
“Khanh Khanh, cô thế?” Sở Vân thấy cô về liền vội vàng hỏi.
“Có việc gì gấp ?” Hạ Khanh Khanh định cảm xúc trả lời.
“Không , chỉ là nửa ngày thấy cô .”
Hạ Khanh Khanh chỉ bụng khó chịu, ngoài vệ sinh, cũng truy vấn. Chỗ đăng ký thỉnh thoảng tới, ba liền đều bận rộn lên.
Tan tầm, Hạ Khanh Khanh tiệm t.h.u.ố.c Đông y một chuyến, mua một ít thảo d.ư.ợ.c hiệu quả phục hồi chức năng cho Lục Hoài Xuyên, mới đạp xe về nhà.
“Thủ trưởng, buổi chiều cảm giác thế nào?” Hạ Khanh Khanh về đến khu nhà, xem Lục Hoài Xuyên . Lục Hoài Xuyên từng cảm thấy một buổi chiều dài đằng đẵng như , mãi cho đến khi thấy Hạ Khanh Khanh đẩy cửa bước .
“Ừ, vẫn thế.” Lục Hoài Xuyên thật sự nhiều lắm. Hạ Khanh Khanh ngày thường tận khả năng chuyện phiếm với nhiều hơn, nhưng đụng tới chuyện hoặc là một ít vấn đề trong nhà , Lục Hoài Xuyên hiển nhiên đều .
Hạ Khanh Khanh xảy chuyện gì, nghĩ hai quan hệ còn mật đến mức thể trộm quá khứ của , liền cũng tiếp tục hỏi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-32.html.]
“Em quần áo cho nhé.” Cô duỗi tay trong chăn sờ quần Lục Hoài Xuyên.
Đôi mắt Lục Hoài Xuyên trừng lớn, giống như xâm phạm : “Không cần!”
Hạ Khanh Khanh giật nảy : “Sao ?”
“Vừa Biên Văn Lâm và Hùng Khoa tới, bọn họ đều .”
“À, , thế em nhà ăn lấy cơm .” Hạ Khanh Khanh cầm cặp lồng và thẻ cơm: “Xem hôm nay gì ngon.”
Tới nhà ăn, tự giác bắt đầu xếp hàng dài. Khoảnh khắc Hạ Khanh Khanh cửa, nháy mắt liền hấp dẫn ít sự chú ý. Nhà ăn khu nhà chủ yếu là mặc quân trang, còn là một ít nhà và trẻ con. Người nhà tuổi phổ biến thiên về lớn, ít nữ đồng chí như Hạ Khanh Khanh.
Dáng cô , thon thả cao gầy, chỗ nào nên gầy thì gầy, chỗ nào nên thịt cũng hàm hồ, hơn nữa khuôn mặt non trắng, lập tức liền nổi bật trong đám .
“Đó là ai ?”
“Lớn lên thật xinh.”
“Là khu nhà , giờ từng thấy nhỉ?”
“Sao , đó chính là vợ mới cưới của Lục Thủ trưởng, mới tới mấy ngày.”
“Gì, vợ mới của Lục Thủ trưởng? Đáng tiếc, tuổi còn trẻ, thế khác gì thủ tiết khi chồng còn sống .”
“Cậu đừng bậy, Lục Thủ trưởng lập công lớn, thể như chứ?”
“Tôi buột miệng thôi mà, nữa nữa.”
Qua mấy lượt nghị luận, sai biệt lắm đều Hạ Khanh Khanh là yêu của Lục Hoài Xuyên. Mấy trai trẻ còn mắt trông mong chằm chằm cô nháy mắt liền ỉu xìu. Nữ đồng chí như , lấy chồng , cố tình gả còn là đàn ông lợi hại nhất trong đội, nhưng đàn ông ……
Haizz!
Bác gái múc cơm ở nhà ăn thấy Hạ Khanh Khanh cũng nhiệt tình thật sự: “Vợ Lục Thủ trưởng , tới, cho cô nhiều một chút, cô gầy quá, ăn nhiều một chút.”
“Cảm ơn thím, trong nhà chuyện gì vui ạ, xem thím tâm tình tồi.”
Hạ Khanh Khanh thuận miệng hỏi một câu, ngờ thật đúng là hỏi chuyện. Con dâu của thím múc cơm sắp ở cữ, thím làm xong hôm nay là về quê.
Trở ký túc xá, Hạ Khanh Khanh suy nghĩ , chuyện nên với Lục Hoài Xuyên . Trần Song Xảo tới cùng cô hai ngày, đại khái cũng thích ứng nhịp điệu , Hạ Khanh Khanh vặn tìm cho cô bé một công việc……
Lục Hoài Xuyên thấy cô tâm sự, ngậm miệng ăn. Hạ Khanh Khanh đưa đũa , lúc mới phát hiện đàn ông đang chằm chằm .