Lục Hoài Xuyên gắp thức ăn cho cô, giọng trầm thấp: “Khanh Khanh, xin em.”
Kết hôn , nhưng thời gian ở bên cạnh cô chẳng bao nhiêu.
Trước đây là do cơ thể , từ lúc khỏe bao lâu thì chiến tranh nổ , chiến trường. Bây giờ chiến tranh kết thúc, Lục Hoài Xuyên giữ chức vụ quan trọng, công việc bộn bề thể dứt . Trong lòng cảm thấy vô cùng với Hạ Khanh Khanh.
Hạ Khanh Khanh lắc đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cô , nhưng tại từ khi mang thai, cô phát hiện ngày càng trở nên yếu đuối, đa sầu đa cảm, sắp còn giống chính nữa.
Cô cúi đầu, dám để Lục Hoài Xuyên thấy vẻ mặt : “Anh yên tâm, Quốc Khánh sẽ khỏe thôi.”
Giọng rốt cuộc vẫn lạc , ngón tay Lục Hoài Xuyên cầm đũa siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Có quá nhiều chuyện bất do kỷ, nhiều dứt khoát buông bỏ hết thứ, cái gì cũng quan tâm nữa, nhưng đến cuối cùng vẫn là thể làm .
Nếu làm thì là Lục Hoài Xuyên, và Hạ Khanh Khanh cũng sẽ đồng ý một đàn ông thiếu trách nhiệm như thế.
Quyết định ngày mai sẽ đưa Lý Quốc Khánh về Kinh Thành điều trị. Trước khi , Hạ Khanh Khanh còn tranh thủ thời gian bào chế cho Lục Hoài Xuyên nhiều loại t.h.u.ố.c đặc hiệu để phòng . Tuy rằng bây giờ cần tiền tuyến khói lửa, nhưng lo khỏi hoạ vẫn hơn.
“Anh chăm sóc cho bản , làm quyết định gì cũng suy nghĩ kỹ mới làm. Nhớ kỹ, bây giờ chỉ một , còn con em.” Hạ Khanh Khanh cảm thấy những lời dặn dò mãi hết, nhưng lời đến bên miệng, chung quy chỉ thể bảo chú ý an .
Lục Hoài Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Yên tâm, em mới là chăm sóc cho bản .” Anh cúi đầu bụng Hạ Khanh Khanh, ánh mắt dịu : “Nó mà dám bắt nạt em, về sẽ xử lý nó.”
Hạ Khanh Khanh bật qua làn nước mắt: “Anh đừng bậy, con sẽ buồn đó.”
Lục Hoài Xuyên chỉ khác phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i là chuyện vô cùng vất vả. Là chồng, lẽ nên ở bên cạnh cô những lúc như thế , nhưng trớ trêu lực bất tòng tâm, thể phân .
“Không sợ nó buồn, mặt em, tất cả đều xếp .” Lục Hoài Xuyên nửa ôm lấy Hạ Khanh Khanh, cúi đầu hôn lên trán cô, “Đi, đưa em ngoài dạo.”
Tiết trời tháng tư, nhiệt độ dần dần ấm lên. Trong khí dường như cũng phảng phất hương thơm của bùn đất và cỏ xanh, vạn vật đều đang sinh sôi nảy nở theo hướng .
Lục Hoài Xuyên gọi cảnh vệ viên, từ mang đến một cây non. Anh một tay xách túi dụng cụ, một tay ôm cây, tự lái xe quân sự đưa Hạ Khanh Khanh ngoài.
“A Xuyên, chúng trồng cây ?” Hạ Khanh Khanh ngạc nhiên vui vẻ.
Lục Hoài Xuyên nghiêng đầu cô, ánh mắt sủng nịch: “ .”
Xe chạy lên giữa sườn núi, dừng ở một mảnh đất tương đối trống trải. Địa thế nơi độ dốc thoai thoải, cao thấp nhấp nhô nhưng tầm thoáng đãng và đẽ.
Lục Hoài Xuyên tìm một đất trống, vẫy tay với Hạ Khanh Khanh: “Khanh Khanh, đây đỡ cây giúp .”
Hạ Khanh Khanh đầu tiên tự tay trồng cây, vui mừng khôn xiết. Cô quên mất đang là một t.h.a.i phụ, chạy chậm một mạch tới. Lục Hoài Xuyên giật thon thót, vội vàng quát nhẹ: “Chậm một chút!”
Dứt lời, đến mặt . Tim Lục Hoài Xuyên đập nhanh hơn bình thường vì lo lắng: “Là sắp làm , thể cứ như một đứa trẻ , ? Về Kinh , ở bên cạnh, em hết sức cẩn thận, lỗ mãng.”
“Được , chỉ là tình huống đặc biệt thôi mà.” Hạ Khanh Khanh vui vẻ đỡ lấy cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-169-khai-than-khoi-dau-moi.html.]
Lục Hoài Xuyên đào một cái hố sâu nửa mét, đó nhảy xuống hố. Dưới sự giúp đỡ của Hạ Khanh Khanh, cây non đặt ngay ngắn vị trí.
Lục Hoài Xuyên xúc từng xẻng đất lấp đầy hố, xong việc cầm một cái chậu nhỏ chuẩn sẵn nước: “Nào, em tưới nước .”
Nước nhiều, Hạ Khanh Khanh bưng chậu nước đổ hết gốc cây. Cô vui vẻ suýt nữa nhảy cẫng lên, nhưng bắt gặp ánh mắt cảnh cáo sắc bén bên cạnh, vội vàng hổ trừ: “Chỉ là động tác giả thôi, hì hì.”
Lục Hoài Xuyên bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt tràn đầy dung túng.
Hạ Khanh Khanh cho rằng như là xong , nào ngờ Lục Hoài Xuyên bảo cô đặt tên cho cây nhỏ.
“Đặt tên cho cây?” Hạ Khanh Khanh vắt óc suy nghĩ.
Chợt nghĩ đến điều gì đó, cô bỗng nhiên vỗ tay: “Gọi nó là Khải Thần ?”
Khải Thần. Sao Mai buổi sớm.
Sự khởi đầu mới và hy vọng vô hạn.
Lục Hoài Xuyên hài lòng gật đầu.
“Khải Thần là tên ở nhà, tên thật tự nhiên là Lục Khải Thần.” Hạ Khanh Khanh nghiêng đầu rạng rỡ.
Lục Hoài Xuyên từ trong túi công cụ lấy một con d.a.o nhỏ: “Khanh Khanh, đây.”
Hạ Khanh Khanh bước đến gần, Lục Hoài Xuyên nắm lấy tay cô. Hai cùng cầm con d.a.o nhỏ, khắc lên cây mấy chữ.
*“Lục Khải Thần, và vợ tự tay trồng ngày... tháng... năm... Tình yêu và thời gian, cùng cây lớn lên.”*
Hai nép bên cạnh “Khải Thần”, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên họ, xua sự tàn khốc lạnh lẽo của chiến tranh, phủ lên vạn vật một lớp ánh sáng ấm áp.
Đêm cuối cùng ở đơn vị, cả hai đều nỡ ngủ.
Buổi tối giường, Lục Hoài Xuyên ôm chặt Hạ Khanh Khanh, thở nóng rực phả cổ cô. Hạ Khanh Khanh khẽ gọi: “A Xuyên, ngủ .”
Lục Hoài Xuyên im lặng một lúc lâu, đột nhiên chống tay dậy cô, đáy mắt cuộn trào những cảm xúc rõ tên: “Khanh Khanh.”
Hai lâu gần gũi, ly biệt xa bao lâu. Lục Hoài Xuyên lo lắng cho cơ thể Hạ Khanh Khanh, dám chạm cô quá mức: “Anh ngoài hút điếu thuốc.”
Anh vén chăn định xuống giường, nhưng Hạ Khanh Khanh vươn tay kéo . Lục Hoài Xuyên mất đà ngã xuống giường, Hạ Khanh Khanh chút ngượng ngùng ngước mắt , đôi mắt long lanh: “Anh yên đó.”
Mặc dù Lục Hoài Xuyên cô làm gì, nhưng vợ thế nào thì thế .
Thân yên, Hạ Khanh Khanh đột nhiên vén chăn lên, chui tọt trong lòng .
Không đàn ông nào thể từ chối sự chủ động như của phụ nữ yêu.