Trả hiếu - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-02 08:34:54
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thứ nhất, vợ ngoài, cô nhất của , ai khác ngoài cô ."

"Thứ hai, chuyện cô cứu mạng bố , bao giờ xác minh. Bởi vì coi cô là bề , dù chuyện đó, khi cô gặp khó khăn cũng thể để cô chếc đói ngoài đường."

" bây giờ, cô coi chúng là cái bình máo để hút cạn, điều đó làm khó chịu. Có t iền thì chẳng lẽ nên giữ chút dưỡng già ? T iền của chúng là từ trời rơi xuống ? Cứ đáng cô hút má u mãi ?"

"Từ Thanh!" Bà cô trừng mắt , đôi mắt mở to: "Nếu tao cứu bố mày, thì mày ! Tao hút má u chúng mày lúc nào? Chúng mày nuôi tao là lẽ đương nhiên!"

"Lẽ đương nhiên gì? Chúng quan hệ trực hệ ? Tôi chỉ nghĩa vụ nuôi bố , bố vợ , nhưng tuyệt đối bao gồm cô."

Đối mặt với thái độ ngang ngược, vô lý của bà cô, cũng quyết định dứt khoát.

Kết quả là bà cô tức đến mức thở dốc, cánh tay chỉ run lên bần bật.

"Khốn kiếp, mày láo thật , Từ Thanh mày giỏi lắm! Đợi đấy, tao gọi bố mày đến, mày với ông !"

Sau đó, bà gọi điện cho bố .

"Anh Hai, mau qua đây một chuyến , con trai trở mặt với em , nó bảo em cút . Con dâu còn quá đáng hơn, nó giơ tay lên chuẩn đ.á.n.h em luôn ."

"Tôi giơ tay định đ.á.n.h bà lúc nào? Bà đừng dùng tuổi tác để làm càn, ăn xằng bậy!"

Vợ tranh cãi tiếp, kéo tay cô và lắc đầu.

Rất nhanh đó, bố đến.

Ông mặt đằng đằng sát khí xông , bước qua cửa gầm lên.

"Nhóc thối, gan mày to bằng trời , dám đuổi cô ruột mày khỏi nhà hả?"

3

Nghe câu , hề cảm thấy bất ngờ.

Trên đời "Phù ma", còn bố , chính là một "Phù ma" chính hiệu.

Hồi hai còn trẻ, gia đình chỉ thể cho một học. Dù thành tích của bố vượt xa bà cô, ông vẫn chủ động nhường suất học đó.

Kết quả là bà cô học vài ngày thì nghỉ, khiến nhà họ Từ ai nghiệp đại học, trong làng chê ít.

Đây đều là những lời kể cho khi bà còn sống.

nhắc đến chuyện với bố, lời giải thích của ông khác so với lời .

Ông : "Đừng mày bậy. Bố mày học hành tệ lắm, còn đ.á.n.h trong trường, đuổi học . Cô mày quỳ gối xin tha cũng chẳng đổi gì. Cô mày thậm chí còn định nghỉ học để kiếm tiền cho bố mày lấy vợ nữa cơ, bố tốn nhiều công sức mới ngăn đấy."

Lúc đó kinh ngạc, hình tượng cao cả của bà cô ngay lập tức dựng lên trong lòng .

lâu đó, tìm thấy bài kiểm tra của bố trong cái tủ cũ.

Chữ ngay ngắn, điểm gần như tuyệt đối.

, cũng hề vạch trần chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tra-hieu/chuong-2.html.]

nghĩ bố dối chắc chắn lý do riêng, vạch trần cũng chẳng ý nghĩa gì.

Sau , đến tuổi kết hôn và lấy vợ.

Ngay trong ngày cưới, bố say bí tỉ bước phòng, gọi một góc, mặt vợ .

"Con trai, một chuyện bố định với con, nhưng giờ ."

"Thật hồi nhỏ, bố trốn ông bà nội tắm sông, ngờ nước lớn quá, cuốn bố mất."

"Cả nhà lo lắng sốt vó, tìm khắp nơi thấy."

"Lúc định bỏ cuộc thì chính cô con tìm thấy bố dọc bờ sông, cô màng nguy hiểm nhảy xuống kéo bố lên. Cô cứu mạng bố."

"Giờ thì cô con khổ mệnh, sinh hai đứa con trai, đứa nào cũng bất hiếu."

"Con trai, con thể cưu mang cô ? Bố thể trơ mắt c.h.ế.t đói đúng ?"

Bố rơm rớm nước mắt.

Chuyện từng qua.

Tôi khó xử vợ mới cưới, cô im lặng gì.

"Bố... chúng con mới kết hôn, đủ khả năng kinh tế lớn như ." Tôi ấp úng mở lời.

Kết quả là bố chắc thấy ánh mắt của vợ , ông liền phắt dậy với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Thế thì thôi! Cô ruột cứu mạng bố mà chúng mày chịu lo, thì đừng đăng ký kết hôn nữa, tao nhận đứa con dâu !"

Cảnh tượng bất ngờ khiến cả và vợ đều trở tay kịp.

Khách khứa phát hiện bên ồn ào, đều vây hỏi chuyện gì đang xảy .

Vợ bên cạnh, bình thản với : "Em chọn , nếu , em phản đối."

Sau đó, và bố thỏa thuận sẽ cưu mang bà trong thời gian ngắn, sẽ tính tiếp dựa khả năng kinh tế của chúng .

Chúng thể nào tự còn nuôi nổi mà khác phụng dưỡng già.

Bố đồng ý.

ngờ, việc cưu mang kéo dài ròng rã 10 năm.

Nếu chỉ đến chuyện thêm một bát cơm, một đôi đũa thì cũng chẳng đáng gì.

Vấn đề là sức khỏe bà cô , cứ dăm bữa nửa tháng đến bệnh viện kiểm tra, mua thuốc.

Những năm đầu, chỉ và vợ mới chúng khó khăn đến mức nào.

Hết ngày đêm tăng ca, khó khăn lắm mới nghỉ một ngày thì đưa bà cô khám. Mỗi khám, tiền lương nửa tháng của chúng bay sạch.

vợ như một hề than trách gì, chỉ thỉnh thoảng vì mấy chuyện vặt vãnh trong nhà mà cằn nhằn đôi chút.

Vậy mà cuộc sống mới khấm khá hơn một chút, thì chuyện xảy .

Loading...