Trả Giá - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-10 10:24:14
Lượt xem: 420

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian thấm thoát thoi đưa, một năm nữa trôi qua.

Trong khi cuộc đời đang tiến lên như diều gặp gió, thì những ngày tháng của Trần Hạo chẳng hề dễ chịu chút nào. Người đàn bà từng cùng tiêu d.a.o sung sướng ở Tam Á năm đó, khi tiêu sạch tiền tích cóp của , tìm một cái cớ nhẹ tựa lông hồng là “tính cách hợp” để đường ai nấy .

Kẻ " lớn khổng lồ" nhưng tâm hồn trẻ ranh mất bảo mẫu miễn phí chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ, tìm đối tượng mới để dựa dẫm, cuộc sống lập tức trở nên rối tinh rối mù.

Còn công việc của , vì năng lực nghiệp vụ bình thường, lười biếng trong việc duy trì các mối quan hệ xã hội nên mãi vẫn giậm chân tại chỗ. Cái “bát cơm sắt” mà từng vô cùng tự hào, nay cũng chỉ là một vị trí nhàn rỗi đơn vị gạt rìa. Ăn bữa sáng lo bữa tối, quần áo lúc nào cũng nhăn nhúm.

Anh bắt đầu thường xuyên nhớ về . Nhớ về một Tô Tình từng lo liệu nhà cửa ngăn nắp, chăm sóc chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc. Mẹ , bà Vương Lệ, cũng suốt ngày thở ngắn than dài bên tai:

“Con xem hồi đó con ma xui quỷ khiến thế nào mà cứ đòi ly hôn với Tô Tình.” “Giờ cái nhà chẳng khác gì chuồng lợn, xem chút lương còm cõi của con thì đủ làm cái gì?” “Vẫn là Tô Tình , lo toan hiểu chuyện. Hay là... con nghĩ cách gì đó mà tái hôn với nó ?”

Những lời giống như những hạt mầm, nhanh chóng bén rễ nảy mầm trong mảnh đất tâm hồn đầy thất ý của Trần Hạo. Anh bắt đầu thông qua những bạn chung cũ để dò la tin tức về . những gì khiến takhông thể tin nổi.

“Tô Tình hả? Giờ cô giỏi lắm !” “Tự mở văn phòng riêng, làm bà chủ luôn!” “Nghe còn mua nhà ở trung tâm thành phố, xe sang nữa!”

Bạn bè kể với vẻ mặt hớn hở, giọng điệu đầy ngưỡng mộ. Trần Hạo tin một chữ nào. Trong ký ức của , Tô Tình vẫn là phụ nữ dịu hiền, chủ kiến, mà nếu rời xa thì thể sống nổi. Làm thể lột xác chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi?

Chắc chắn đây là tin đồn do cô cố tình tung để khiến hối hận, khiến về cầu xin cô . , nhất định là như thế.

Suy nghĩ khiến trái tim vốn đang uể oải của nhen nhóm một chút đắc ý. Anh quyết định đến lúc “về nước” . Anh đích đến xem và vạch trần lớp ngụy tạo nực của .

Anh thậm chí bắt đầu huyễn hoặc về cảnh tượng gặp . Tô Tình thấy chắc chắn sẽ lóc lao lòng , kể lể về những khó khăn và uất ức trong hai năm qua. Sau đó, sẽ đại lượng tha thứ cho cô , bảo cô rằng chỉ cần cô ngoan ngoãn lời, thể cân nhắc cho cô một cơ hội để bắt đầu .

Anh chìm đắm trong sự ảo tưởng nực đó, hăng hái bắt đầu chuyến hành trình “về nước”. Anh rằng, thứ đang chờ đợi sẽ là một cuộc hành hình lăng trì mà suốt đời thể quên.

09

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tra-gia/chuong-6.html.]

Trần Hạo theo địa chỉ mà bạn bè cung cấp, tìm đến văn phòng của .

"Viễn Hàng Design".

Tấm biển hiệu đơn giản nhưng đầy tính nghệ thuật ở cửa khiến khẽ nhíu mày. Qua cánh cửa kính sáng loáng, thấy môi trường làm việc bên trong hiện đại và trang nhã, nhân viên đều đang bận rộn một cách trình tự, quy mô lớn hơn nhiều so với những gì tưởng tượng.

khớp với hình ảnh một xưởng làm việc nhỏ bé, xập xệ và nghèo nàn trong đầu .

lúc , thấy .

Tôi đang mặt một khách hàng, tự tin thuyết trình về phương án thiết kế. Tôi mặc bộ đồ công sở cắt may tinh xảo, mái tóc búi gọn gàng gáy một sợi tóc thừa. Trên mặt nở nụ điềm tĩnh, mỗi cử chỉ, điệu bộ đều toát một thứ ánh sáng mà từng thấy đây.

Thứ ánh sáng đó mang tên: Sự tự tin.

Trần Hạo đến ngây . Người phụ nữ mắt và vợ nội trợ trong ký ức vốn luôn mặc tạp dề, nồng nặc mùi dầu mỡ, đơn giản là hai khác biệt. Trái tim bỗng chốc hẫng một nhịp đầy hoang mang.

Anh hít một thật sâu, chỉnh chiếc sơ mi nhăn nhúm của , lấy hết can đảm đẩy cửa bước .

"Tình Tình."

Anh gọi cái tên thuộc bằng một tông giọng mà tự cho là thâm tình.

Tiếng đang trò chuyện với khách hàng khựng . Tôi đầu, thấy Trần Hạo đang ở cửa. Trong ánh mắt hề sự ngạc nhiên như dự đoán, sự xúc động, thậm chí chẳng lấy một chút hận thù. Chỉ một thoáng xa lạ lướt qua, và theo đó là sự lạnh lùng cực điểm.

Giống như đang một... qua đường chẳng liên quan.

Tôi bình thản , mở lời bằng giọng điệu công việc:

"Xin hỏi, ông là ai?"

Loading...