TỔNG GIÁM ĐỐC LỤC, PHU NHÂN MỚI LÀ ÁNH TRĂNG SÁNG ĐÊM ĐÓ - Chương 27: Sự dịu dàng anh ta ban tặng
Cập nhật lúc: 2026-05-07 08:56:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Cảnh Mặc , ghê tởm cô!
tất cả những điều , do cô gây , cũng do cô .
Đôi mắt đen láy của Diệp Giai Hòa đọng lệ, nhưng cô vẫn cố nén cho chúng rơi xuống.
Cô gượng gạo nặn một nụ , giả vờ thoải mái : "Tôi , hôm qua chỉ sỉ nhục , sẽ thực sự chạm ."
Nói xong, cô chạy trốn khỏi thư phòng, dám để thấy sự hèn mọn và tổn thương của .
...
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Bữa tối, Diệp Giai Hòa nấu cũng ăn.
Cô chứng đau bụng kinh, đặc biệt là hai ngày đầu của kỳ kinh nguyệt.
Vừa cãi với Lục Cảnh Mặc xong, bụng cô càng đau dữ dội hơn, thể ăn uống gì .
Khi Lục Cảnh Mặc bước buổi tối, thấy phụ nữ nhỏ bé đang cong , cuộn tròn .
"Diệp Giai Hòa?"
Lục Cảnh Mặc tới vén chăn lên, "Em ?"
Diệp Giai Hòa liếc một cái, hỏi: "Sao vẫn ?"
Cô nghĩ, sẽ tìm Uông Nhu.
Lục Cảnh Mặc nhíu mày : "Đây là nhà , ?"
"Tùy ."
Diệp Giai Hòa dứt khoát mặt , nhưng mồ hôi lạnh trán vẫn tố cáo cô.
Một tia căng thẳng lướt qua mắt đàn ông, Lục Cảnh Mặc : "Nói cho , rốt cuộc khỏe chỗ nào?"
Diệp Giai Hòa vẫn còn giận, cô nghiến răng : "Tôi , cần quản."
"Đi, chúng đến bệnh viện."
Lục Cảnh Mặc cũng cô rốt cuộc vấn đề gì, chỉ thể nghĩ đến việc đến bệnh viện.
Diệp Giai Hòa lúc mới ngượng ngùng : "Mỗi tháng đều đau bụng, chịu đựng hai ngày là thôi."
Lục Cảnh Mặc ngây một lúc lâu, mới chợt hiểu .
Anh ho nhẹ một tiếng đầy ngượng ngùng, rời khỏi phòng cô.
Diệp Giai Hòa nghĩ , hẳn .
nửa giờ , bưng một bát gừng đường đỏ bước .
Sắc mặt Lục Cảnh Mặc chút tự nhiên, nhàn nhạt : "Tôi tìm Baidu, tác dụng , em thử ."
Diệp Giai Hòa thể tin , đàn ông nấu gừng cho cô.
Cô đỡ dậy, tựa lòng .
Nhìn bát canh màu nâu đỏ bốc nghi ngút, mắt cô hiểu đỏ hoe.
Trước đây, cô đa sầu đa cảm đến thế.
từ khi mất, Lục Cảnh Mặc là đầu tiên nấu thứ cho cô.
Lục Cảnh Mặc thấy cô mãi uống, còn tưởng cô cho rằng thứ vô dụng.
Vì , : "Trên mạng đều cái tác dụng, dù cũng uống c.h.ế.t , cứ thử xem . Biết đau nữa thì ?"
Diệp Giai Hòa nên lời , cầm bát lên thổi thổi, uống cạn.
Vị cay cay, ngọt ngọt, cái ấm áp đó, dường như thể chảy tận đáy lòng.
Cô cúi thấp mắt, khẽ : "Lục Cảnh Mặc, nếu ghét bỏ , thì đừng đối xử với . Tôi thích sự lạnh nhạt nồng nhiệt như , như thế, sẽ càng nỡ buông tay."
"Đây là đối xử với em ?"
Lục Cảnh Mặc , : "Em thật dễ thỏa mãn."
Trong lòng Diệp Giai Hòa thoải mái, cô vẫn luôn nhớ, Lục Cảnh Mặc , ghê tởm cô 'dơ bẩn'.
"Tôi ngủ ."
Diệp Giai Hòa dập tắt ảo tưởng của về , dùng chăn trùm kín , giả vờ như buồn ngủ.
Sau đó, Lục Cảnh Mặc giúp cô đắp chăn, : "Tôi em ngủ. Những lời với em chiều nay, em đừng để trong lòng. Ít nhất khi ly hôn, hãy tránh xa những đàn ông khác một chút, mắt thể chứa chấp hạt cát nào."
Nói xong, giúp cô đóng cửa phòng, để cô nghỉ ngơi.
Lục Cảnh Mặc trở thư phòng, cửa sổ, đang suy nghĩ điều gì.
Anh nhấc điện thoại, gọi cho trợ lý, "Tiêu Minh, giúp điều tra tên Cận Nam Bình . Còn nữa, Diệp Giai Hòa đây tiếp xúc gì với ? Bao gồm cả các bạn học nam của Diệp Giai Hòa, ai tiếp xúc với cô nhiều hơn, đều điều tra rõ ràng cho ."
Anh nhất định , đàn ông mà Diệp Giai Hòa giấu kín bấy lâu nay, chịu , rốt cuộc là ai?
"""……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tong-giam-doc-luc-phu-nhan-moi-la-anh-trang-sang-dem-do/chuong-27-su-diu-dang-anh-ta-ban-tang.html.]
Diệp Giai Hòa nghỉ ngơi một đêm, cơn đau bụng thực sự giảm nhiều.
Không là nhờ bát canh gừng của .
Lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa trong trẻo.
Sau đó, giọng của Lục Cảnh Mặc truyền tai cô, "Ra ăn sáng ."
Diệp Giai Hòa giật .
Không ngờ dì Trương, mà là Lục Cảnh Mặc bảo cô xuống ăn cơm?
Ngay đó, cô mới nhớ , dì Trương xin nghỉ ba ngày, mà về !
Vậy bữa sáng, là làm ?
Mãi đến khi xuống lầu, Diệp Giai Hòa mới kinh ngạc phát hiện , Lục Cảnh Mặc nấu ăn.
Hơn nữa, món ăn làm tinh tế, trông hấp dẫn.
"Anh... tất cả những món đều là làm ?"
Cô dám tin mà xác nhận.
Lục Cảnh Mặc đối diện cô, bực bội : "Không , chẳng lẽ là cô?"
Lần bảo cô nấu cơm, suýt chút nữa đầu độc c.h.ế.t !
Anh còn dám để cô nấu cơm ?
Diệp Giai Hòa đến mức á khẩu, im lặng cầm lấy chiếc bánh sandwich mặt.
Cắn một miếng, hương thơm của thịt nướng tràn ngập khoang miệng.
Cô ngạc nhiên : "Em bao giờ thấy bếp, học cách nấu ăn ?"
Khóe miệng Lục Cảnh Mặc nở một nụ nhẹ, giải thích: "Trước đây khi du học ở nước ngoài, đều tự nấu ăn. Sau khi về nước, thì làm nữa."
Diệp Giai Hòa chợt nảy ý nghĩ, hỏi: "Anh cũng từng nấu cơm cho Uông Nhu ?"
Đôi mắt trong veo của cô chớp , như thể câu trả lời quan trọng.
Người đàn ông sững sờ, nhẹ nhàng phủ nhận, "Không ."
Cô vốn nghĩ, và Uông Nhu ở bên lâu như , sớm như vợ chồng, làm những việc bình thường nhưng vô cùng ấm áp cho đối phương.
Nghĩ đến việc là phụ nữ đầu tiên ăn cơm do Lục Cảnh Mặc nấu, trái tim Diệp Giai Hòa bắt đầu rung động.
Nhìn đàn ông đang nhai chậm rãi mặt, cô luôn cảm thấy, thứ của Lục Cảnh Mặc đều là sự thanh lịch khắc sâu xương tủy.
Dường như nhận thấy ánh mắt của cô, Lục Cảnh Mặc đột nhiên cô, "Tôi trai đến ?"
"Đẹp... trai."
Diệp Giai Hòa thất thần gật đầu.
Chỉ là, thuộc về cô mà thôi.
lúc , điện thoại trong nhà reo lên.
Thì , là ông nội Lục gọi điện bảo họ tối nay về nhà cũ ăn cơm.
……
Vào buổi tối, họ đến nhà cũ của nhà họ Lục.
Ông nội Lục dạo luôn cao huyết áp, đau đầu, tái tái , cũng gầy một vòng.
Ngay cả Vu Lan Chi cũng ba ngày hai bữa dẫn Lục Cảnh Kỳ đến thăm, ngừng tạo sự hiện diện mặt ông nội.
Họ cũng sợ ông nội Lục sắp đến ngày tận , đầu óc hồ đồ, đem tất cả thứ đều cho Lục Cảnh Mặc.
Diệp Giai Hòa đau lòng ông nội đang giường, thầm nghĩ, may mà để ông nội những chuyện phiền lòng của .
Nếu , ông nội ngay cả việc an tâm dưỡng bệnh cũng làm .
Lục Cảnh Mặc lo lắng hỏi: "Ông nội, là chúng nhập viện kiểm tra kỹ lưỡng ạ?"
"Nhập viện gì?"
Ông nội Lục khịt mũi lạnh lùng, : "Cả đời ghét nhất là bệnh viện. Hơn nữa già thế , dù gì, bệnh viện cũng kiểm tra cái gì đó."
Lục Cảnh Mặc chút sốt ruột, khuyên nhủ: "Vậy ông cũng thể giấu bệnh sợ thầy t.h.u.ố.c chứ?"
Mà Vu Lan Chi lúc chen : "Cảnh Mặc , con đừng ép ông nội nữa. Sức khỏe ông nội con , chỉ cần con và Cảnh Kỳ hai em con đồng lòng, là thể giúp ông nội con gánh vác nhiều ."
Ánh mắt Lục Cảnh Mặc sắc bén, lộ vài phần nghi hoặc.
Lời của phụ nữ , là ý gì?
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, ông nội Lục : "Từ ngày mai trở , Cảnh Kỳ sẽ đến công ty, mắt tạm thời làm vị trí giám đốc phòng kế hoạch, điều cũng phù hợp với chuyên ngành đại học của nó. Đến lúc đó con hãy dẫn dắt nó nhiều hơn."
Lục Cảnh Kỳ lúc thể là đắc ý đến mức nào, nhưng theo lời dặn, cứng rắn cúi đầu lời : "Anh, em sẽ nhờ cậy sự bồi dưỡng của !"
Sắc mặt Lục Cảnh Mặc u ám đến cực điểm, ngay cả Diệp Giai Hòa cũng cảm nhận sự lạnh lẽo sát khí .
Anh trực tiếp mở miệng : "Diệp Giai Hòa, em phòng khách đợi . Còn các , đều ngoài , chuyện với ông nội."