Lục Cảnh Mặc đến bên cạnh Diệp Giai Hòa.
Nhìn thấy Uông Nhu, sắc mặt rõ ràng đổi, là vì chột vì áy náy.
Và Uông Nhu cũng , rõ ràng cũng mới ngủ dậy.
Hai họ, tối qua ngủ cùng ?
Chẳng trách Lục Cảnh Mặc đến ở cùng cô, thì là Diệp Giai Hòa, con hồ ly tinh , chặn .
Uông Nhu che giấu sự u ám trong mắt, đột nhiên kêu lên kinh ngạc: "A! Cảnh Mặc, cổ , cả cánh tay nữa, nhiều ban đỏ như ?"
Nói , cô bắt đầu lóc đáng thương: "Chẳng trách điện thoại của gọi , thì bệnh . Cảnh Mặc, cho em ? May mà em tự đến, nếu , em còn bệnh nữa."
Lục Cảnh Mặc cảm thấy cô chút làm quá, liền : "Không , chỉ là dị ứng thôi."
"Sao dị ứng?"
Uông Nhu lập tức : "Em nhớ chỉ dị ứng với ớt, nên mỗi nấu ăn em đều tránh ớt. Chẳng lẽ, cô Diệp ?"
Diệp Giai Hòa một bên, càng cảm thấy giống như một tội nhân, giống như một ngoài.
Cô Uông Nhu chỉ trích, mà một lời nào.
Lục Cảnh Mặc nhàn nhạt : "Anh thật sự , tối qua uống t.h.u.ố.c là khỏi , cần căng thẳng như ."
"Đâu ? Anh xem là ban đỏ, căn bản giảm ."
Nói , Uông Nhu thèm để ý đến ai, khoác tay , : "Chúng bệnh viện khám, nếu em yên tâm."
Lục Cảnh Mặc đành lòng từ chối sự quan tâm của cô, dù , tối qua hứa sẽ đến ở cùng cô, nhưng cho cô leo cây.
Nếu từ chối cô, Uông Nhu sẽ mất.
Cứ như , Lục Cảnh Mặc quần áo, Uông Nhu khoác tay rời khỏi biệt thự.
Trước khi , Uông Nhu đầu Diệp Giai Hòa với khuôn mặt tái nhợt, nở một nụ chiến thắng.
Mắt Diệp Giai Hòa chút cay xót.
Từ tối qua đến giờ, dường như trải qua một giấc mơ .
khoảnh khắc Lục Cảnh Mặc theo Uông Nhu, cô , giấc mơ của , đến lúc tỉnh !
...
Diệp Giai Hòa ở nhà cả ngày, Lục Cảnh Mặc .
Cho đến tối, cô thấy tiếng chuông cửa, trái tim mới sống .
Cô nghĩ, là Lục Cảnh Mặc về.
khi mở cửa, là khuôn mặt đáng ghét .
"Cô Diệp, chẳng trách Cảnh Mặc cũng thích cô."
Uông Nhu nheo mắt, hề che giấu sự ghét bỏ và khinh thường của , "Ở nhà mà đầu bù tóc rối như , đàn ông nào mà thích?"
Diệp Giai Hòa lạnh lùng đáp trả: "Nếu thích , cô còn cơ hội nào? Một phụ nữ danh phận, cô dựa sự yêu thích của Lục Cảnh Mặc mới nhảy nhót đến bây giờ ?"
Sắc mặt Uông Nhu lập tức đổi, vô cùng khó coi.
Cô khẩy: "Bây giờ đúng là danh phận, nhưng ở Giang Thành lớn nhỏ, cũng tùy tiện . Tôi giống cô, hại hại mạng, cả mạng xã hội bạo hành, như một con chuột chạy qua đường, ngay cả cửa cũng dám !"
Ánh mắt Diệp Giai Hòa càng thêm u ám.
Bây giờ nhiều khinh bỉ như , như một con chuột chạy qua đường, ngay cả cửa cũng dám , tất cả đều là nhờ Uông Nhu.
Lời của Uông Nhu, từng chữ từng chữ đều đ.â.m tim, hận thể Diệp Giai Hòa vì chuyện mà trầm cảm đến c.h.ế.t.
Cuối cùng cũng khiến Diệp Giai Hòa nên lời, Uông Nhu như : "Tôi đến để lấy quần áo cho Cảnh Mặc, là sạch sẽ, ở chỗ , nhất định chuẩn tất cả những thứ cho ."
Cô duy trì vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng trái tim như khô cằn nứt , đau đớn đến mức m.á.u thịt lẫn lộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tong-giam-doc-luc-phu-nhan-moi-la-anh-trang-sang-dem-do/chuong-16-uong-nhu-bi-danh-rat-manh.html.]
Diệp Giai Hòa chặn ở cửa, ý định cho cô .
Bởi vì, cô , Uông Nhu đến đây để lấy quần áo?
Cô rõ ràng là đến để khiêu khích!
"Tránh !"
Uông Nhu một cách đường hoàng: "Cô Diệp, căn nhà , cô cũng chắc thể ở bao lâu nữa. Nói cho cùng, đều là của và Cảnh Mặc. Cô tư cách gì mà cản đường ?"
Diệp Giai Hòa nhịn lâu, mới kiềm chế ý tay đ.á.n.h .
Một cảm giác bất lực tên ập đến, cô cố gắng chịu đựng nữa, cũng tranh giành gì nữa.
Lục Cảnh Mặc, là đàn ông mà cô mãi mãi thể nắm giữ.
Bây giờ, cô tự lo xong, cô nhận thua !
Tình yêu đối với cô mà , quả nhiên là một thứ xa xỉ.
Cứ như , Diệp Giai Hòa nghiêng , chuẩn cho Uông Nhu .
Đột nhiên, một lực nắm lấy vai Uông Nhu, xoay cô .
Uông Nhu còn rõ mặt, một cái tát mạnh giáng xuống mặt cô .
"Linh Linh?"
Diệp Giai Hòa kinh ngạc, Hạ Linh đột nhiên đến.
Uông Nhu đ.á.n.h cho ngây vài giây, khi phản ứng , cô thể tin Hạ Linh. "Cô... cô là phóng viên phỏng vấn hôm đó ?"
Uông Nhu cô, Diệp Giai Hòa, tức giận : "Cô đợi đấy, sẽ khiếu nại cô!"
Hạ Linh hai lời, cho cô một cái tát nữa.
"A!"
Uông Nhu hét lên, cô ôm mặt,Ánh mắt toát vẻ u ám, "Đồ đàn bà đanh đá , cô là tay đ.á.n.h !"
Nói xong, cô cũng xông lên, đ.á.n.h với Hạ Linh.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
cô làm là đối thủ của Hạ Linh?
Vừa chạm cánh tay Hạ Linh, Uông Nhu Hạ Linh bẻ ngược , ấn tường. "Suýt nữa thì quên với cô, là đai đen Taekwondo, tập từ nhỏ ! Thật ngờ, võ tự vệ của dùng cho đàn ông, mà dùng cho tiểu tam, cũng coi như là trừ hại cho dân!"
Hạ Linh xong, tăng thêm một phần lực, Uông Nhu đau đớn hét lên.
"Diệp Giai Hòa, đây là giúp việc cô tìm đến ?" Uông Nhu gào lên: "Tôi nhất định với Cảnh Mặc, cô dám dùng thủ đoạn hèn hạ với ! Cô thật là đê tiện!"
Hạ Linh túm tóc cô , nghiến răng nghiến lợi : "Biết cô là tiểu tam, đáng lẽ khi phỏng vấn cô, nên vạch trần cô TV! Cô thích mách lẻo đúng ? Vậy thì hôm nay bà đây sẽ đ.á.n.h cho cô răng rụng đầy đất, hủy hoại cái mặt tiểu tam của cô! Để cô còn quyến rũ chồng khác nữa!"
"A! Không, cô dám!"
Uông Nhu sợ hãi năng lộn xộn, sợ phụ nữ điên thật sự hủy hoại dung nhan của .
Vậy thì sự nghiệp và tình yêu của cô sẽ tan tành!
Diệp Giai Hòa sợ Hạ Linh làm hành động quá khích, vạn nhất phạm pháp thì ?
Cô vội vàng ngăn cô , : "Linh Linh, thôi , để cô . Không đáng để vì dạy dỗ cô mà chúng cũng liên lụy."
"Không thể bỏ qua!"
Hạ Linh cứ thế vặn cánh tay Uông Nhu, lệnh: "Xin bạn , cô sai , cô nên làm tiểu tam! Nói cô nên vu khống Giai Hòa!"
Uông Nhu đương nhiên sẽ thừa nhận là tiểu tam.
Cô lóc : "Tôi và Cảnh Mặc mới là yêu thật lòng, Diệp Giai Hòa mới là tiểu tam! Cô mới là tiểu tam trong tình yêu."
"Cô còn dám !"
Hạ Linh đá cô một cái, kéo cánh tay cô xuống.
Chỉ thấy tiếng 'rắc', tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Uông Nhu vang lên, cánh tay cô trật khớp...