Mẹ tát bố một cái cháy má: "Nhà đáng giá đến thế cơ ? Thế nhé? Anh chia cho một nửa ?"
Thái Tiểu Cầm bật dậy khỏi sofa, sức dùng chiêu.
Bố chốt hạ: "Ký! Tất cả là vì cái gia đình ! Tiền thì còn kiếm , chứ nhà mà tan cửa nát nhà thì chẳng còn gì nữa!"
[Ting! Ting! Ting! Tài khoản ngân hàng nhận 50 triệu tệ!]
Hệ thống trong đầu tức nổ đom đóm mắt.
[Hóa là , bảo tiền quy đổi đó cứ sai sai, thì cô cũng hệ thống!]
Linlin
[Không ký chủ, mấy cái hệ thống ở thế giới bao nhiêu cái chăng nữa thì vẫn là đại ca!]
[Cứ yên tâm , xử hệ thống bên . Hê hê, giờ bố cô mất hết liêm sỉ , chỉ còn thiếu nước vi phạm pháp luật nữa thôi!]
Dường như chấp nhận phận, bà cầm bản thỏa thuận, mặt đầy vẻ chán ghét.
"Chú hai , chị dâu chú , nhưng rảnh rỗi thì nên xem video mà học luật . Căn nhà hơn hai mươi triệu tệ , bảo chuyển nhượng là chuyển nhượng, thế thuế thì ai nộp?"
Chú nghiến răng: "Em nộp, em nộp hết! Chỉ cần chị hiếu thảo với , lời bà, thì tất nhiên là em nộp ."
"Chú thì lắm." Mẹ lườm chú một cái: "Bọn ký tên , đến lúc đó chú nộp thuế, cục thuế tìm bọn gây rắc rối thì . Cứ chuyển ba triệu tiền thuế thẻ của , để tránh việc chú trả nợ chú."
Chú xót tiền đứt ruột, nhưng tính toán thấy bán nhà sẽ là một khoản tiền khổng lồ nên đành chấp nhận.
"Được, em chuyển, nhưng chị ký tên ."
Bố rút bút : "Chú hai, chú đúng là lòng hẹp hòi quá đấy, chị chú là loại lời giữ lời ?"
Thấy bố xoẹt xoẹt ký xong tên của bản thỏa thuận, lúc chú mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng thao tác chuyển khoản ứng dụng ngân hàng.
"Tiền thuế chuyển xong , chiều nay chúng làm thủ tục sang tên luôn chứ?"
Mẹ hớn hở cùng bố đếm dư trong tài khoản.
"Sang tên? Sang tên gì cơ?"
Chú kinh hãi nhảy dựng lên khỏi sofa.
Chú giơ tờ thỏa thuận trong tay lên, gào to: "Tất nhiên là sang tên căn nhà của cho em ! Anh chị định thừa nhận ? Chúng ký thỏa thuận đấy!"
Rồi chú trố mắt những chữ ký của bố tờ giấy đó mờ dần … cuối cùng để lấy một chút dấu vết nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/toi-dung-dao-duc-cua-bo-me-de-doi-lay-sinh-hoat-phi/chuong-7.html.]
Bố tiếp tục nở nụ gian xảo: "Chú em , ngờ đúng , đời một thứ gọi là bút tàng hình đấy."
Chú hai suy sụp , run rẩy chỉ tay bố : "Các ... các lật lọng, các thật vô đạo đức!"
Tôi và bố đồng thanh đáp: "Sao chú !"
Chú hai nỡ thẳng sự thật nữa.
"Vậy thì coi như chuyển nhượng hủy bỏ, coi như bọn em từng đến đây. Anh chị... mau trả ba triệu em chuyển !"
Mẹ rút máy tính bấm cạch cạch.
"Chú hai, hai năm chú bọn xã hội đen đòi nợ, mượn bọn chị hai triệu rưỡi. Tính cả lãi nữa thì vặn tròn ba triệu. Mấy đòi thì chú bảo tiền trả, thấy chú cuối cùng cũng nhớ mà trả nợ, chị dâu cảm ơn chú nhé!"
Chú hai sụp đổ: "Trời đất ơi, các còn là ? Tôi sẽ kiện các !"
Bố dứt khoát mở toang cửa: "Nói quá lời , chỉ là thiếu đạo đức một chút thôi, chứ tuyệt đối phạm pháp ."
Chú hai cam lòng thất bại, thấy con Thái Tiểu Cầm định lén chuồn , lập tức lao tới ép họ trả tiền cọc.
Cả ba giằng co lôi kéo rời khỏi nhà .
Bố lập tức nhân cơ hội gọi thu dọn hành lý của con Thái Tiểu Cầm, ném thẳng cổng khu chung cư.
"Cuối cùng cũng đuổi bọn họ ."
Mẹ ủ dột: "Haiz, ngày nào cũng mua thức ăn, tốn thêm một khoản ."
Nghe , ánh mắt bố lướt qua mảnh vườn nhỏ đây của bà Trần.
"Vợ ơi, kế , nhưng mà tốn sức một chút."
Tôi thật sự nổi nữa, xách ba lô định chuồn lẹ.
Mẹ tay chậm giữ kịp.
"Con đấy? Không ở nhà ăn cơm ?"
Tôi á? Nực , đang ôm trong một tiền khổng lồ mới nhận , tất nhiên là gầy dựng sự nghiệp !
Hết.