TÔI ĐÃ BUÔNG TAY, ANH TA LẠI KHÔNG NỠ - Chương 115: Hũ giấm chua lâu năm

Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:40:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đình Đình!" "Hứa Đình Đình! Cô đây cho !" Phó Thừa Bình lớn tiếng gào thét về phía bóng lưng của bà .

đáp ông , chỉ tiếng đóng cửa lạnh lẽo vô tình. Ông những mảnh giấy vụn rơi lả tả đầy đất, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, trong ánh mắt tràn ngập sự cam tâm và nỗi sợ hãi. Không ! Ông thể mất sự ủng hộ của nhà họ Hứa ! Tuyệt đối thể!

Đột nhiên, ông xoay , sải những bước dài chạy thục mạng về phía tòa nhà chính của Phó lão phu nhân. "Mẹ!"

Phó lão phu nhân đang nhắm mắt tràng hạt, tiếng hét thất thanh của ông làm cho giật mở mắt . Nhìn cái dáng vẻ mồ hôi nhễ nhại của con trai út, bà lập tức đau lòng hỏi:

"Có chuyện gì thế ?"

"Mẹ, Đình Đình... cô đòi ly hôn với con!" Phó Thừa Bình sốt ruột vòng quanh, "Mẹ, nếu như mất sự ủng hộ của nhà họ Hứa, con ở nhà họ Phó thực sự sẽ vĩnh viễn ngóc đầu lên nổi nữa ! Con triệt để tiêu đời ơi!"

"Gấp cái gì! Nhìn cái tiền đồ của con kìa!" Phó lão phu nhân đặt chuỗi tràng hạt xuống, vỗ vỗ lưng ông an ủi, "Được , chuyện gì to tát , con sợ hãi đến mức nào kìa."

Phó Thừa Bình giống như tìm trụ cột, gắt gao nắm chặt lấy tay bà: "Mẹ, nhất định giúp con! Con thể ly hôn ! Tuyệt đối thể!" Đôi mắt già nua đục ngầu của Phó lão phu nhân lóe lên một tia tinh ranh: "Yên tâm , cuộc hôn nhân cho dù ly hôn thật, thì cũng chẳng gì to tát cả..." "Mẹ..." Trái tim Phó

Thừa Bình thắt .

đợi ông hết câu, Phó lão phu nhân nở một nụ cao thâm mạt trắc (khó đoán). Những ngón tay khô héo nhẹ nhàng từng hạt châu cổ tay, đáy mắt lướt qua một tia lạnh lẽo: "Sao nào? Con nghĩ rằng cho dù ly hôn với Hứa Đình Đình, thì con vẫn còn chỗ ở cái nhà họ Phó ?"

Phó Thừa Bình ngẩn : "Mẹ, ý gì?" Phó lão phu nhân nheo mắt , hạ thấp giọng, toát một sự toan tính lão luyện thâm sâu: "Cứ chờ xem... Bầu trời của nhà họ Phó , vẫn đến lúc để một một tay che trời ."

...

Trong thư phòng, hương trầm bay nghi ngút. Phó lão gia t.ử chiếc ghế Thái sư đầy uy nghiêm của , mà ha hả chiếc sô pha ở vị trí chủ tọa. Ông kéo tay Minh Yên, bắt cô ngay cạnh , đ.á.n.h giá từ xuống , càng càng thấy ưng ý.

"Yên Nhi , đường về mệt cháu? Cái thằng nhóc Tu Trầm , dạo bắt nạt cháu ?" Minh Yên mím môi , lắc đầu: "Phó ông nội, cháu mệt ạ, ... đối xử với cháu ."

"Còn gọi Phó ông nội cái gì nữa, đổi giọng gọi ông nội !" Phó lão gia t.ử giả vờ vui, ngay đó tít mắt, xua xua tay với Phúc bá đang hầu bên cạnh, "A Phúc, mau, đem món quà gặp mặt mà chuẩn cho cháu dâu mang đây."

Phúc bá đáp lời, nhanh bưng hết chiếc hộp gỗ t.ử đàn tinh xảo đến chiếc hộp khác, lớn lớn bé bé, gần như bày kín cả mặt bàn . "Nào, Yên Nhi, xem thử xem thích ." Phó lão gia t.ử đích mở chiếc hộp lớn nhất đầu tiên .

Bên trong là một bộ trang sức ngọc bích (phỉ thúy) xanh mướt, gồm dây chuyền, khuyên tai, nhẫn, vòng tay. Màu sắc xanh lục đậm đều đặn, độ trong suốt hảo, ánh đèn sáng rực của thư phòng, tỏa ánh sáng bóng bẩy trong veo. Chỉ lướt qua cũng đủ đây là món bảo vật truyền đời hiếm khó tìm.

Minh Yên cũng chút hiểu về ngọc bích. Vừa thấy màu sắc và độ trong suốt , trong lòng liền giật : "Ông nội, thứ quá quý giá ..." "Không quý giá, quý giá, vô cùng xứng đôi với cháu dâu của !" Phó lão gia t.ử phất tay một cái, để tâm, vô cùng hào hứng mở tiếp chiếc hộp hình chữ nhật thứ hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no/chuong-115-hu-giam-chua-lau-nam.html.]

Bên trong là một bộ trang sức hồng ngọc (ruby). Những viên hồng ngọc màu m.á.u bồ câu (pigeon blood) căng mọng, màu sắc rực rỡ như chực rỏ xuống, gắn lớp đế bạch kim chạm khắc tinh xảo lộng lẫy, xung quanh đính đầy những viên kim cương vụn lấp lánh, sang trọng chói mắt. "Bộ là bộ mà bà cố nội cháu hồi đó thích nhất, bây giờ truyền cho cháu." Trong ánh mắt lão gia t.ử mang theo sự hoài niệm và an ủi, mãn nguyện.

Ngay đó, chiếc hộp thứ ba mở , là một bộ trang sức kim cương hồng quý hiếm... Chiếc hộp thứ tư là ngọc bích bạch ngọc (mỡ cừu) thượng hạng... Mỗi một món đồ đều giá trị

liên thành, đủ sức tạo nên một cơn địa chấn nếu đưa nhà đấu giá.

Minh Yên mà hoa cả mắt. Cô liên tục xua tay: "Ông nội, thực sự là quá nhiều ạ, những thứ ... bình thường cháu cũng đeo hết ..." "Cái con bé ngốc , ai bắt cháu ngày nào cũng đeo , cứ cất , lôi ngắm cho vui mắt cũng !" Phó lão gia t.ử tít mắt thấy Tổ quốc , giống hệt như những thứ ông đang tặng chỉ là mấy món đồ chơi rẻ tiền bán ngoài chợ .

thế vẫn hết. Lão gia t.ử lấy một chiếc túi đựng tài liệu, rút một xấp giấy tờ dày cộm. "Đây là giấy tờ sở hữu của một căn biệt thự kiểu Tây (lão dương phòng) ở khu Bến Thượng Hải Ma Đô, sang tên cho cháu , cháu và Tu Trầm thích thì cứ đến đó mà ở." "Đây là 3% cổ phần khô (cổ phần chia hoa hồng, quyền biểu quyết) của Tập đoàn Phó thị, mỗi năm chia cổ tức ít , cho cháu làm tiền tiêu vặt." "Còn cái nữa, gửi một ít vàng thỏi và đồ cổ cho cháu ở ngân hàng Thụy Sĩ, danh sách liệt kê ở đây..."

"Ông nội!" Minh Yên triệt để thể yên nữa, vội vàng bật dậy, cảm thấy xấp tài liệu trong tay nóng hổi như phỏng tay, "Chuyện... chuyện thực sự ạ! Quá... quá khoa trương ạ!"

Phó lão gia t.ử cố tình nghiêm mặt : "Sao ? Cháu là cháu dâu mà nhà họ Phó công nhận, đồ của chẳng cũng là đồ của cháu ? Cho cháu thì cháu cứ nhận lấy! Nếu ông nội sẽ vui đấy!"

Minh Yên cái dáng vẻ 'cháu nhận là ông giận đấy' của lão gia tử, bất lực cảm động. Trong lòng ấm áp một mảnh, nhịn mà cong đôi mắt lên: "Cháu cảm ơn ông nội ạ!" Nụ đó, rạng rỡ mang theo chút nũng nịu của một cô gái nhỏ, khiến Phó lão gia t.ử vui sướng trong lòng.

Tuy nhiên, ở bên cạnh vui .

Phó Tu Trầm vốn dĩ đang lười biếng tựa lưng chiếc sô pha đơn. Nhìn lão gia t.ử nhà 'khoe của' dỗ dành vợ , ban đầu còn cảm thấy khá là hưởng thụ. Thế nhưng mắt thấy Minh Yên lão gia t.ử dỗ đến mức tươi như hoa, đôi mắt xinh sắp cong thành hai hình bán nguyệt đến nơi . Toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn hết lão gia t.ử và đống bảo bối ông tặng, đến cả một cái liếc mắt cũng thèm chia cho . Cái hũ giấm chua lâu năm đó rốt cuộc nhịn nổi nữa, bắt đầu ùng ục ùng ục sủi bọt.

Anh thong thả lên tiếng, trong giọng mang theo vị chua loét khó nhận : "Mắt của lão gia t.ử đúng là tồi, Yên Yên nhà cháu xem thích ạ..." Minh Yên đang một đống trang sức đá quý làm cho lóa cả mắt, theo bản năng ngoảnh đầu : "Hả?"

Phó lão gia t.ử tinh ranh như cáo, thể thấu cái tâm tư khó ở đó của đứa cháu đích tôn. Lập tức dựng lông mày, cố ý : "Sao nào? Ta tặng cho cháu dâu chút quà mọn, cái thằng nhóc nhà cháu còn ý kiến ?" Phó Tu Trầm hừ khẽ một tiếng: "Cháu nào dám. Đồ lão gia t.ử đích lựa chọn đều là những thứ nhất, Yên Yên nhà cháu thích, cháu vui mừng còn kịp nữa là." Miệng thì vui mừng, nhưng ánh mắt đó rõ ràng mấy chữ ' chua c.h.ế.t nhưng '.

Vừa , còn cúi đầu xuống, ghé sát tai Minh Yên. Giọng lớn nhỏ, vặn đủ để lão gia t.ử thấy: "Ngoan, ông nội cho thì em cứ nhận lấy, chúng cần khách sáo với ông . Không lấy thì phí."

Minh Yên làm cho dở dở , khuỷu tay khẽ huých về phía một cái. Phó Tu Trầm chịu một cú huých, những tém , mà còn đà lấn tới: "Ông nội còn nữa ạ? Ông thử nghĩ kỹ xem, còn thứ bảo bối lót đáy hòm nào quên lấy ?"

Phó lão gia t.ử cũng cái bộ dạng lưu manh vô của chọc cho bật : "Khá khen cho cái thằng nhóc thối nhà cháu! Dám nhòm ngó đến cả cái vốn liếng dưỡng già của ?

Hết ! Một giọt cũng còn! Số còn để dành làm quà gặp mặt cho chắt cố của !" "Chắt cố á?" Phó Tu Trầm nhướng mày, "Thế thì ông hào phóng hơn nữa mới . Chút ít đồ đạc hiện tại , cũng chỉ đủ để dỗ dành vợ cháu vui vẻ thôi."

"Hây! Cái thằng nghịch t.ử !" Lão gia t.ử tức giận trừng mắt thổi râu, "Ta cho cháu còn ít ? Cả cái nhà họ Phó sắp cháu khuân rỗng đấy!" "Thế thì giống . Của nhà họ

Phó là của nhà họ Phó, còn đồ ông giấu giếm là đồ ông giấu giếm." "Đồ giấu giếm chẳng cũng là của nhà họ Phó ?" "Bây giờ là của

Yên Yên ." "..."

Loading...