Tổ Quốc Phát Người Yêu - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:23:57
Lượt xem: 546

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt lúc đen sì như đ.í.t nồi, dùng lực kéo lên khỏi mặt nước.

Tôi bệt xuống sàn tàu, đôi chân chạm mặt sàn ướt lạnh, cảm giác như sợi dây thần kinh vốn căng thẳng tột độ bấy lâu nay bỗng chốc... nới lỏng.

Tôi thu ôm lấy đầu gối, òa nức nở.

Trần Hoài thở dài một tiếng, cúi xuống ôm chặt lấy .

"Sợ lắm đúng ?"

Tôi gật đầu lia lịa, vươn tay choàng lấy cổ buông.

"Em sợ c.h.ế.t luôn đây ."

Trần Hoài khẽ vỗ về lên lưng dỗ dành, ôm nhỏ nhẹ kể mấy chuyện vu vơ, cố gắng khiến phân tâm để quên nỗi sợ hãi .

Thì hôm qua về , nhưng mới chân ướt chân ráo tới nơi thì nhận tin từ công an địa phương, yêu cầu phía quân đội hỗ trợ truy quét một băng đảng buôn lậu.

"Bố em vẫn chuyện ."

Vương Phương sợ quá nên dám hé răng nửa lời.

Bố em tiền sử bệnh tim, tối nay em cứ nghỉ bên ngoài một đêm, sáng mai hãy về nhà. Đừng để hai cụ lo lắng."

Giọng vẫn điềm nhiên, đĩnh đạc như đang truyền đạt mệnh vụ cho cấp . Chính cái vẻ lạnh lùng và đầy lý trí ... càng khiến cảm thấy tủi hơn.

Sau khi về đến đất liền, Trần Hoài thuê một phòng khách sạn, làm xong thủ tục mới đưa lên phòng.

Tôi tắm rửa xong xuôi, khoác áo choàng bước thì thấy đang sô pha, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị, quai hàm siết chặt.

"Đồng chí Hạ Tình, ban nãy em câu đó là ý gì? Nói rõ cho xem nào."

Tôi bước tới giường xuống, mím môi thèm đáp lời.

Giờ chứ? Nhìn cái mặt hầm hầm của Trần Hoài... cho kẹo cũng chẳng dám thốt hai chữ "chia tay".

"Hạ Tình, hai chữ 'quân nhân' đơn thuần chỉ là một danh xưng, mà đó là trách nhiệm nặng nề."

Trần Hoài tiến gần, quỳ một gối xuống mặt , nắm lấy bàn tay . Ánh mắt nghiêm túc đến mức từng thấy đây.

"Cả bố và đều là trong quân ngũ."

Từ bé đến lớn, gia đình bao giờ một bữa cơm giao thừa đầy đủ thành viên."

Bố từng …"

'Ngày đoàn viên, chính là ngày gia đình chấp nhận sự thiếu vắng.'"

Vạn nhà sum họp chính là lý tưởng và niềm tin mà luôn mang theo trong tim ."

"Không ai cũng đủ dũng cảm để yêu một lính, và cũng ai cũng chịu đựng sự xa cách biền biệt.

Sau sẽ còn nhiều lúc khó khăn, mà khi đó thể ở bên cạnh em .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/to-quoc-phat-nguoi-yeu/chuong-10.html.]

Anh mong em hãy suy nghĩ thật kỹ về mối quan hệ của chúng ."

Chừng nào em nghĩ thông suốt thì hãy liên lạc với ."

Nói xong, Trần Hoài dậy, dứt khoát bước về phía cửa.

Tôi thẫn thờ giường, đầu óc rối bời như một mớ bòng bong.

Sao thể đối xử với như chứ?!

Vào lúc ... chẳng nên dỗ dành, an ủi ?

Tại lúc nào cũng bình tĩnh, lý trí đến phát bực, còn sang giảng đạo lý cho nữa?!

Sự uất ức và giận dỗi trong lòng như ngọn núi lửa chỉ chờ trực phun trào. Tôi thể nhẫn nhịn thêm nữa.

"Trần Hoài, ý là gì hả? Nếu ban nãy em thực sự chia tay, thì cũng đồng ý luôn đúng ?"

Bước chân đột ngột khựng .

Mất một lúc lâu , mới khẽ buông một tiếng "ừ" nhẹ tênh.

Bàn tay đặt nắm cửa siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh.

"Hạ Tình, hiểu... làm yêu của lính vất vả đến nhường nào.

Tất cả những nỗi tủi và cảm xúc của em lúc nãy, đều hiểu thấu cả."

"Anh chỉ là... đành lòng để em chịu khổ như thế thôi."

Trần Hoài hít một thật sâu, dứt khoát mở cửa bước , chẳng thèm ngoái đầu lấy một .

Tôi như kẻ mất hồn, ngây dại theo bóng lưng dần xa khuất, cảm giác như tim ai đó khoét một mảng lớn.

Không... chẳng lẽ chúng chia tay thật ?!

Tôi sững sờ, vẫn dám tin sự thật .

Nếu xét về lý trí, những gì Trần Hoài đúng. Chọn yêu , tiếp tục con đường , chắc chắn sẽ đối mặt với vô vàn thứ khó lường: sự xa cách, nỗi cô đơn, thiếu thốn tình cảm và cả những chuỗi ngày chờ đợi trong vô vọng.

còn về mặt tình cảm...

Tôi thực lòng hề chia tay chút nào. Một chút cũng .

Anh là một như . Rất đáng để yêu, đáng để trao trọn con tim.

Một đàn ông như , nếu để lỡ mất, chẳng dám chắc cả đời thể gặp thứ hai như nữa .

Đang lúc còn lưỡng lự xem nên chạy đuổi theo , thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân đang trở .

Tôi ngẩng phắt đầu lên, trông thấy Trần Hoài đang lúng túng ở ngay cửa.

Anh giơ tay chỉ về phía bàn trong phòng.

"Anh quên lấy đồ."

Loading...