Sáng sớm tỉnh dậy, điều đầu tiên Trần Minh Thương thấy chính là dáng vẻ của Phạm Triều An đang gục đầu ngủ bàn , lấy tập đề thi làm gối.
Anh rút bài kiểm tra và vở bài tập của xem qua, tỷ lệ làm đúng vẫn t.h.ả.m nỡ , nhưng ít nhất bỏ công sức, thế nên hài lòng gật đầu:
“Cũng coi như lời.”
Vừa định bế lên giường ngủ tiếp thì giật tỉnh dậy, mắt thâm quầng, hai tay vội vàng lật từ điển:
“Làm liền mà! Chỉ còn vài câu thôi!”
“Miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, ngủ ! Sáng nay tiết, ngủ thêm một chút.”
Chỉ một câu “đạt tiêu chuẩn” suýt nữa khiến cảm động đến rơi nước mắt.
Chưa kịp xúc động xong thì Trần Minh Thương : “Nền tảng của em quá yếu, chỉ học bù ở trường thôi thì đủ. Anh sẽ mời gia sư đến dạy em chương trình lớp 10, 11 và 12 mỗi buổi tối tại nhà.”
Tôi mới dậy ngất xỉu trong vô vọng: “Trần Minh Thương, kiếp đào mồ mả tổ tiên nhà chú mà chú đối xử với như thế?!”
là oan nghiệt mà!
Bất kể gì, những gì quyết định thì ai thể đổi . Thế là gia sư mời đến ngay tối hôm . Là một cô giáo trẻ cực kỳ xinh !
Tôi cúi đầu sách, lầm bầm trong lòng: Phải mượn cớ dạy kèm cho thực chất là để thỏa mãn sở thích cá nhân chứ gì!
“Triều An, chào cô giáo .” Giọng Trần Minh Thương nghiêm nghị.
Tôi uể oải đặt bút xuống, lết tới: “Chào cô ạ!”
“Em là Phạm Triều An đúng ? Chào em, cô tên Thanh, gọi cô Thanh là . Thầy giáo cũ của em sơ qua tình hình học tập của em, chúng bắt đầu luôn nhé. Lát nữa cô sẽ cho em kế hoạch học trong hai tháng tới.”
Chặc chặc, giọng dịu dàng khiến mà xương cốt mềm nhũn chứ chẳng chơi!
Tôi chỉ còn cách giả vờ ngoan ngoãn: “Cô Thanh mong chỉ bảo thêm ạ.”
Trần Minh Thương xoa đầu : “Tối nay việc ngoài, em ở nhà lời cô giáo.”
“Vâng...” Đôi mắt sáng lên.
“Nếu còn nghịch ngợm nữa, em hậu quả đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tinh-yeu-diu-ky/chuong-24-chu.html.]
Mỗi cửa là lời đe dọa mới chịu ! Tôi lau nước mắt uất ức, ủ rũ tiễn như một con chim cút yếu ớt. cô giáo mới của thì theo bóng dáng Trần Minh Thương, ánh mắt mang theo chút lưu luyến.
Cô Thanh xinh , dịu dàng, vô cùng kiên nhẫn, dạy học cũng , chỉ là trong lúc dạy mấy như gì đó thôi.
Sau buổi học, cuối cùng cô giáo cũng nhịn mà bắt chuyện: “Triều An, chú của em trai quá! Bạn gái chắc chắn cũng xinh đúng ?”
Chú?! Xem Trần Minh Thương rõ mối quan hệ của và với cô . Tôi ngậm đầu bút, đáp: “Chú bạn gái.”
“Thật ?” Mặt cô giáo lập tức rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt sáng ngời suýt nữa làm chói mù mắt .
“Gạt cô làm gì!” Tôi dối, đúng là bạn gái, chỉ vợ thôi.
Cô Thanh làm vẻ hỏi cho vui: “Thế em chú thích kiểu con gái như thế nào ?”
“Ừm... chủ động, táo bạo!” Tôi đoán chắc là Trần Minh Thương rảnh quá mới kiếm chuyện trêu chọc , nếu phụ nữ nào đó dính lấy thì chắc sẽ thời gian rảnh rỗi phá . Không chỉ , còn thể thừa cơ thu thập chứng cứ ngoại tình của ly hôn!
Tsk, Phạm Triều An, mà mày thông minh quá ! Càng nghĩ càng thấy đắc ý, liền dốc sức thêm lời thuyết phục:
“Thật đó, em là hiểu chú em nhất! Đến giờ bạn gái chắc là vì cái vẻ mặt lạnh lùng, lạ chớ đến gần , vì thế mà con gái ai cũng dám theo đuổi!”
Một tiếng “chú” một tiếng “chú”, gọi trơn tru vô cùng.
Đang chuyện thì Trần Minh Thương trở về.
Tâm trạng cực kỳ , nên đặc biệt ân cần chạy giúp giày. Trần Minh Thương phần bất ngờ một cái:
“Ngoan.”
Sau đó hỏi cô Thanh: “Thế nào cô?”
“Cũng ạ, nền tảng yếu nhưng học khá nhanh.” Cô Thanh vẻ chuyên nghiệp, tận tụy, chỉ đôi mắt hồng phấn tràn đầy xuân ý để lộ tâm tư thiếu nữ.
Trần Minh Thương gật đầu: “Để đưa cô về.”
Anh đặc biệt về để đưa về nhà ? Cô Thanh quan tâm đến bất ngờ, ánh mắt giấu nổi niềm vui, làm bộ dè dặt: “Em tự về mà.”
“Muộn .” Giọng Trần Minh Thương cho phép từ chối.
“Vậy... cảm ơn !” Trái tim cô Thanh như bay lên trời.
Mọi chuyện tiến triển thuận lợi như , ngay cả cũng cảm thấy phấn khích đến mức lòng như bay bổng theo!