11
Ngày hôm , đưa đến một ngôi trường khác. Cuối cùng cũng vượt qua buổi phỏng vấn.
Và ngay ngày đầu tiên học, gặp Viên Viên. Tôi vui mừng chạy tới: "Viên Viên!"
Viên Viên , vẻ ngạc nhiên: "Cậu ở nhà mới sống chứ?"
"Tốt lắm luôn!" Tôi nắm lấy tay , hớn hở kể về cuộc sống của khi đến nhà mới. Tôi một tràng dài đến mức khô cả cổ, liền cầm lấy chai nước ép dứa mà Hứa Tinh Trạch pha cho lúc sáng, ực một hết nửa chai.
Đến khi đặt chai nước xuống, thấy Viên Viên đang chằm chằm. Biểu cảm của lạ.
Nói cũng kỳ. Tôi vốn dĩ bao giờ thấy chỉ thiện ác đầu Viên Viên. Bất kể làm gì, chỗ đó luôn là một trắng gì cả.
Buổi chiều, Hứa Tinh Trạch đến đón tan học. Anh còn mua cho một cây xúc xích rán ở xe hàng bên cạnh.
"Hôm nay ở trường vui ?"
Tôi gật đầu lia lịa: "Vui lắm ạ, em còn gặp bạn nhất của em ở viện phúc lợi nữa!"
Tôi đầu , định chỉ Viên Viên cho Hứa Tinh Trạch thấy. biến mất từ lúc nào.
Ngày thứ hai học.
Viên Viên một chiếc váy voan trắng , váy đính đầy những phụ kiện lấp lánh. Cậu ăn vận trông như một nàng công chúa nhỏ.
Cậu xoay một vòng mặt , mỉm hỏi: "Y Y, xem váy của tớ ?"
Tôi ngẩn ngơ gật đầu: "Đẹp lắm."
"Cậu ngày nào cũng mặc váy như thế ?" Cậu hạ thấp giọng, "Tớ đổi ba của tớ cho nhé, ?"
Ba của Viên Viên... Tôi nhớ cặp vợ chồng chỉ ác ý đen kịt đầu . Theo bản năng, định lắc đầu từ chối.
Viên Viên tiếp: "Hôm qua tớ thấy trai ."
"Anh xe lăn."
"Chỉ cần đổi với tớ, tớ sẽ cách chữa khỏi chân cho trai , thấy ?"
"Có đổi ?"
12
Có đổi ?
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc hiện lên nhiều chuyện.
Ba mỗi ngày vất vả bận rộn ở quán đến tận khuya. Hứa Tinh Trạch xe lăn, lúc nào cũng lặng lẽ bên lề sân bóng khác chơi đùa.
Có một , ba uống say. Ông bên bàn ăn lải nhải ngừng. Ông , Hứa Tinh Trạch từ nhỏ ba giáo d.ụ.c sống dũng cảm và chính trực. Thế nên khi nghĩ rằng Tô Vãn gặp nguy hiểm, mới ngần ngại bảo vệ.
Kết quả là tên tóc đỏ đẩy ngã từ sân thượng xuống, gãy chân, thậm chí còn thương cả cột sống.
Nửa năm khi đến nhà mới, hạnh phúc. tất cả những hạnh phúc đều là do họ mang cho .
Nếu trao đổi với Viên Viên thể làm chân của Hứa Tinh Trạch khỏe ...
Tôi sụt sịt mũi, hỏi Viên Viên: "Cậu thực sự thể chữa khỏi chân cho tớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tinh-y/chuong-5.html.]
"Tất nhiên , chúng là bạn nhất mà, chẳng lẽ tin tớ?" Viên Viên nắm lấy tay , chằm chằm, "Cậu nên hiểu rõ rằng, đầu óc bẩm sinh chậm chạp hơn khác, họ nuôi sẽ tốn nhiều thời gian và tâm sức hơn."
"Còn tớ, điểm thi đầu là nhất lớp, họ chắc chắn sẽ cảm thấy tự hào khi một đứa con gái như tớ."
"Y Y, ba và trai hạnh phúc ?"
Viên Viên đúng. Trước đây ở viện phúc lợi, thông minh, còn khéo léo lấy lòng khác. Ngoài Viên Viên , chẳng ai ở viện chơi với cả. Còn là yêu mến nhất trong đám bạn.
Tôi kìm nước mắt, khẽ gật đầu:
"Được, tớ đổi với ."
13
Viên Viên hẹn với rằng cuối tuần sẽ đến nhà để trao đổi ba .
"Nhà tớ giàu lắm, nhà to cực kỳ, cả một tủ đầy váy cho tha hồ chọn."
"Đến lúc đó cứ ở nhà tớ mà sống, còn tớ sẽ về nhà tìm trai , đưa chữa chân."
"Chưa đầy ba tháng , chắc chắn sẽ chạy nhảy tung tăng cho mà xem."
Nói xong, Viên Viên khẽ lẩm bẩm một câu:
"Mình còn lạ gì vị bác sĩ chữa khỏi cho ở kiếp nữa ..."
Tôi hiểu câu cuối cùng đó của . Chỉ là khi nghĩ đến việc cuối tuần rời xa gia đình, đột nhiên thấy buồn vô hạn.
Viên Viên dặn dò: "Đây là bí mật giữa hai đứa , khi trao đổi thành công thì cho ai đấy."
"Nếu để lộ bí mật , chân trai sẽ vĩnh viễn bao giờ chữa khỏi !"
Tôi sợ hãi gật đầu liên lịa.
Sau giờ học, Hứa Tinh Trạch đến đón . Đôi chân gãy của về cơ bản lành, chỉ là vẫn thể lên , vẫn xe lăn.
Anh hỏi : "Chiều nay em ăn vặt món gì nào?"
" chỉ chọn một món thôi nhé, nếu tối về nhà ăn nổi cơm, ba sẽ phát hiện đấy..."
Dạo gần đây, Hứa Tinh Trạch ngày càng càm ràm. Hoàn trái ngược với vẻ lầm lì, ít lúc mới về nhà.
cứ nghĩ đến việc cuối tuần sẽ trở thành trai của Viên Viên, suýt chút nữa cầm nước mắt.
Tôi chỉ sức dụi mắt.
"Sao thế, mắt thoải mái ?" Biểu cảm của Hứa Tinh Trạch đột nhiên trở nên nghiêm khắc, "Ở trường đứa nào bắt nạt em ?!"
Tôi vội vàng giữ tay khi định lăn xe trường: "Không ạ."
"Em chỉ là... đột nhiên thấy nhớ ba thôi."
Anh xoa đầu : "Vậy hôm nay mua đồ ăn vặt nữa, chúng về nhà sớm nhé."
Tối hôm đó về nhà, cứ nghĩ đến chuyện sẽ ăn cơm ba nấu nữa, ăn thêm một bát cơm đầy. Cuối cùng, bụng căng tròn như quả bóng.
Mẹ xoa bụng cho , bảo Hứa Tinh Trạch lấy t.h.u.ố.c tiêu hóa.
"Sao hôm nay thèm ăn đến mức hả con?"
Nhớ lời Viên Viên dặn giữ bí mật, dám gì, chỉ vùi mặt lòng , dùng sức ôm chặt lấy eo bà.