Cô bật : "Sau đó định trả cho cô, chắc là tại quên mất."
"Quên luôn trong hồ sơ vay vốn ngân hàng ?"
Cô bịt mặt: "Tôi thật sự gì hết."
Chị chủ Bạch tiếp tục phát video.
Bốn giờ hai phút, Hứa Nhu cầm điện thoại ngoài.
Trong camera hành lang, cô ở cửa thang máy gọi điện thoại, khẩu hình vẻ gấp gáp. Ba phút , một đàn ông mặc sơ mi trắng của ngân hàng khung hình.
Lục Minh.
Trên tay cầm một túi tài liệu.
Tần Việt cũng xuất hiện.
Không năm giờ chiều mới đến đón .
Mà là bốn giờ tám phút chiều.
Anh từ lối thoát hiểm, mặc chiếc áo khoác đen mà mua cho . Trong camera, vài câu với Lục Minh, Hứa Nhu đưa thẻ căn cước giấu trong ốp điện thoại .
Tôi thấy tiếng khớp ngón tay khẽ kêu răng rắc.
Sắc mặt Tần Việt tái mét: "Hôm đó đúng là đến, nhưng chỉ tiện đường thôi..."
Tôi thèm , mắt vẫn dán chặt màn hình.
Bốn giờ mười hai phút, Hứa Nhu mang một kẹp tài liệu khu vực trang điểm, đặt tờ đơn xác nhận của bên tổ chức tiệc cưới.
Bốn giờ hai mươi phút, bước từ phòng đồ, lớp trang điểm vẫn xong, khăn voan mới cài một nửa.
Hứa Nhu mỉm cạnh , cầm bút đưa cho .
Camera nội dung tài liệu, nhưng cảnh cô dùng tay đè lên phần của tờ giấy, chỉ để lộ cột ký tên.
Tôi cúi đầu ký tên .
Chị chủ Bạch nhỏ: "Cô Nam, đó là đơn của tiệm chúng ."
Tần Việt lập tức : "Ai chứng minh chứ? Ngày cưới nhiều giấy tờ như , là tự cô ký, thể đổ hết cho khác ."
Lúc mới đầu .
"Tôi là trách khác từ bao giờ?"
Anh sững .
Tôi lấy bức ảnh chụp bản ủy quyền tra cứu điểm tín dụng tại ngân hàng , phóng to trang chữ ký.
Phía vị trí chữ ký vết lằn của một đường kẻ ngang đè lên.
Tôi bảo chị chủ Bạch dừng màn hình camera đúng giây phút Hứa Nhu đè tờ giấy xuống.
Góc bên trái của tài liệu lộ một mẩu dấu ấn màu xanh.
Đó là logo của Vân Kính.
Mà là biểu tượng của ngân hàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tin-nhan-tru-tien-trong-dem-tan-hon/chuong-6.html.]
Trong phòng tiếp khách một tiếng động.
Ánh mắt chị chủ Bạch Hứa Nhu đổi.
"Cô Hứa, hôm đó cô với rằng cô Nam để thẻ căn cước ở túi ngoài an , bảo nhắc nhở cô . Tôi còn tưởng cô thật sự chu đáo cơ đấy."
Hứa Nhu đến mức run rẩy cả : "Tôi cố ý , là Tần Việt chỉ là bổ sung một bản ủy quyền chứng minh thu nhập thôi, sẽ ảnh hưởng gì đến Chi Chi cả. Tôi thật sự nó biến thành đồng trả nợ."
Tần Việt đột ngột đầu quát lớn: "Hứa Nhu!"
Tiếng quát quá gấp gáp.
Gấp gáp như bịt kín một bức tường đang rò rỉ nước.
Tôi lấy điện thoại , giao diện ghi âm đang sáng đèn.
"Cứ tiếp ."
Hứa Nhu c.ắ.n môi, nước mắt lã chã rơi: "Tôi , gì hết."
Lại về bài cũ .
Câu mà cô thành thạo nhất.
Mẹ Tần lao lên chắn mặt Tần Việt: "Chi Chi, con đừng ép Nhu Nhu nữa. Cho dù con bé lấy thẻ căn cước thì cũng là do tuổi trẻ hiểu chuyện. Con và Việt mới kết hôn, chẳng lẽ vì chuyện mà sứt mẻ tình cảm ?"
Tôi hỏi: "'Chuyện ' là bao nhiêu?"
Bà ngẩn .
Tôi tính toán bà .
"Khoản vay một triệu tám trăm ngàn tệ, kỳ hạn ba mươi năm, mỗi tháng trả góp mười hai ngàn tám trăm sáu mươi sáu tệ. Cộng thêm cả lãi suất là hơn bốn triệu tệ. Điểm tín dụng của , tài khoản của , và cả tiền mừng cưới của nữa."
Tôi chằm chằm Tần.
"Bà gọi đó là 'chuyện ' ?"
Mẹ Tần vẫn cố cãi: " căn nhà đó tên thằng Việt."
"Thế ?"
Tôi sang Tần Việt.
"Anh xem nhà với cô , làm thủ tục vay với cô , lén lấy thẻ căn cước của đưa cho cô . Vậy mà dám căn nhà đó liên quan gì đến ?"
Trên mặt Tần Việt rịn một lớp mồ hôi hột.
Anh dịu giọng: "Nam Chi, thừa nhận là xử lý . Anh chỉ giúp Hứa Nhu vượt qua giai đoạn khó khăn thôi, hồ sơ của cô đủ điều kiện, phía ngân hàng cần một đồng bảo đảm trả nợ. Chờ đến khi thu nhập của cô định, sẽ xóa tên em ngay."
"Anh định khi nào mới cho ?"
"Sau khi cưới, tìm một thời điểm thích hợp."
"Có tính khi cưới thì sẽ kiểm tra kỹ như nữa đúng ?"
Câu chỉ thuận miệng để gài bẫy .
Tần Việt sững .
Phản ứng của khiến lòng trĩu nặng.