Nơi rõ ràng là nhà của .
Tịch Nghiệp mỉm , nụ mang theo chút bất đắc dĩ: “Mộc Mộc, em lớn , chúng nên giữ cách. Sau em sống ở đây, dọn ngoài ở.”
Muộn . Giữ cách bây giờ muộn . Lúc cần giữ cách thì giữ, bây giờ quá muộn.
Tôi góc áo vò chặt, mảnh áo sơ mi trắng tinh xuất hiện những nếp nhăn nhỏ vụn. Giống hệt như cõi lòng lúc .
Thu dọn tâm trạng, ngẩng đầu , ánh mắt đầy vẻ đương nhiên: “Em sợ ở một .”
Tịch Nghiệp sững . Tôi cũng sững .
Rõ ràng hung dữ với như . câu thốt từ miệng , giống như đang làm nũng. Tôi bao giờ làm nũng với .
“Anh ở .” Tôi buông tay , giọng điệu cố tỏ hung dữ hơn một chút.
“Mộc Mộc.” Giọng điệu của giống như một vị phụ đang dung túng cho đứa trẻ, cuối cùng thở dài một , lấy điện thoại bấm : “Anh gọi Hứa Tinh đến ở cùng em.”
Ngay lúc định đưa điện thoại lên tai, đưa tay giật lấy. Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì bắt máy, đầu dây bên vang lên giọng một phụ nữ "Alo".
Tôi nhẹ nhàng bấm nút tắt.
Siết chặt điện thoại, tiến về phía Tịch Nghiệp một bước, gằn từng chữ: “Em , ở cùng em.”
Tịch Nghiệp ở .
Anh bước phòng, liền quen cửa quen nẻo thẳng bếp.
“Em ăn , mệt quá.” Thấy xắn tay áo lên, lên tiếng ngăn cản.
Từ lúc qua đời, theo về nhà, ngày ba bữa của đều do chính tay nấu, điều khiến trải qua bốn năm ở nước M vô cùng giày vò. giữ ở đây, vì ăn đồ nấu.
Tịch Nghiệp mở tủ lạnh, ngoảnh đầu , dịu dàng : “Vậy em ngủ một lát , lát dậy ăn.”
Cảnh tượng , y hệt như bao nhiêu năm về . Dường như việc cho ăn là chuyện hệ trọng tày trời.
Tôi bước đến sofa xuống, bóc một viên kẹo trong hũ đặt sẵn bàn: “Chiều mai em đến Tinh Đảo ký hợp đồng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tim-anh-chi-dap-vi-em/chuong-2.html.]
Tinh Đảo là công ty hiện tại của Tịch Nghiệp, ngay từ một năm đại diện của Tinh Đảo liên lạc với ở nước M, hỏi gia nhập công ty họ . Tất nhiên là , nhưng Tịch Nghiệp đồng ý.
Quả nhiên xong câu , Tịch Nghiệp dừng động tác tay. Tiếng bước chân của ngày càng gần, cuối cùng dừng mặt .
“Ký hợp đồng gì?” Anh rõ còn cố hỏi.
Tôi ném viên kẹo miệng, vẫn là hương vị mà thích nhất. Vứt vỏ kẹo , mới ngẩng đầu , nhướng mày: “Đại học em học khoa Diễn xuất.”
Đôi mày đẽ của Tịch Nghiệp khẽ nhíu , thể thấy cực kỳ bất mãn với câu của . Anh luôn cho rằng học Tài chính. Dù bay sang nước M thăm nhiều , cũng hề phát hiện điểm gì bất thường.
Tôi , ánh mắt tràn ngập sự khiêu khích. Cuối cùng thở dài một , nét mặt giống y hệt như lúc phạm ở trường và gọi phụ ngày xưa.
“Mộc Mộc, em học cách dối .”
Anh , thực giỏi nhất chính là dối.
Anh thêm gì nữa, bếp, hề tức giận như tưởng tượng.
Trong nhà vô cùng yên tĩnh, chỉ tiếng thái rau. Anh chỉ làm vài món thanh đạm đơn giản, nhưng là hương vị mà thèm thuồng ngay cả trong giấc mơ.
Mãi cho đến lúc ăn cơm xong, chúng cũng thêm một lời nào. Điều chứng tỏ Tịch Nghiệp đang tức giận. Anh cũng gắp thức ăn bát cho như khi.
Lúc dọn bát đĩa, mới nhẹ giọng : “Ngủ sớm .”
Lần lời , tắm rửa xong ngã xuống giường là ngủ ngay. Đêm nay ngủ vô cùng yên giấc, lâu một giấc ngủ ngon như .
Lần trở về hai việc nhất định làm , một là bước chân giới giải trí, hai là ở bên Tịch Nghiệp. Mục đích rõ ràng, và thế tất thực hiện.
ngờ ngày hôm trở về, leo thẳng lên hot search Weibo.
Sáng sớm còn kịp đ.á.n.h răng rửa mặt cùng Tịch Nghiệp, và đại diện của là Tần Phong, đối diện trong phòng khách.
“Tôi đừng đích sân bay mà.” Tần Phong ném chiếc máy tính bảng lên bàn .
Trên màn hình là giao diện tìm kiếm của Weibo, dòng chữ xếp vị trí một: “Tịch Nghiệp qua đêm cùng một phụ nữ giấu mặt”, theo là một chữ "Bạo" to đùng màu đỏ.
Tôi cầm máy tính bảng lên định bấm , hệ thống sập mấy mới .
Đập mắt là một bộ ảnh chín tấm, trong đó cảnh chui xe Tịch Nghiệp, Tịch Nghiệp đưa về nhà, Tịch Nghiệp cùng nhà…