Cảm giác bối rối , mãi đến khi nếm thử một ngụm cháo do chính nấu mới dừng .
“Phì phì phì!” Tôi nhổ sạch thùng rác. Đã thể dùng từ "khó ăn" để hình dung về thứ nữa .
Người của tập đoàn Cách Điệu tìm đến .
Cách đây lâu họ đổi Tổng giám đốc, vị sếp mới là một làm việc đấy, sấm rền gió cuốn. Và vị tân Tổng giám đốc đang ngay mặt . Ông mặc một bộ vest cắt may vặn, khuôn mặt bảo dưỡng kỹ lưỡng, khiến ngoài thể đoán tuổi thật, nhưng thì rõ.
“Chú Bạch.” Tôi cung kính gọi ông một tiếng.
Khi còn sống, từng gặp ông vài . Ông đối xử với , với càng hơn. từ khi qua đời, bao giờ gặp ông nữa. Không ngờ ông trở thành tân Tổng giám đốc của Cách Điệu.
Chú Bạch gật đầu, nở nụ : “Mộc Mộc lớn nhường , cháu ngày càng giống cháu.”
Tôi thích khác như , luôn cảm giác như đang cố gắng tìm kiếm hình bóng của qua .
“Chú Bạch thì vẫn chẳng đổi gì cả.”
Chú Bạch thở dài, ánh mắt trở nên mờ mịt. Tôi , chú đang xuyên qua để thấy khuất.
“Căn nhà của hai con, chú mua .” Giọng điệu của ông hiền từ như một bề lâu ngày gặp, “Nếu cháu dọn về ở, lúc nào cũng .”
Tôi lắc đầu: “Không cần ạ.”
Trước cũng từng nghĩ đến việc về căn nhà của chính , nhưng lúc đó chỉ để duy trì cuộc sống sinh hoạt giản đơn, Tịch Nghiệp bán mạng kiếm tiền; bây giờ, chỉ mong ở ngôi nhà của riêng hai chúng với Tịch Nghiệp, những nơi khác còn quan trọng nữa.
Tôi hỏi chú những năm qua . Chú cũng hỏi sống . Cuối cùng, chú hỏi : “Mộc Mộc, cháu về Cách Điệu ? Đó là tâm huyết của cháu.”
Ngay từ khoảnh khắc chọn chuyên ngành Diễn xuất, cũng ngầm khẳng định rằng sẽ dẫm vết xe đổ của . Vì con đường đó, bà làm việc ngày đêm nghỉ, hứng chịu bao chỉ trích bủa vây. Từ lúc nhận thức , ngày bà ở bên ít ỏi đến đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tim-anh-chi-dap-vi-em/chuong-15.html.]
“Có chú Bạch ở đây, cháu tin chú nhất định sẽ bảo vệ tâm huyết của cháu.” Tôi nở một nụ xuất phát từ tận đáy lòng.
Tôi ấn tượng về chú , thậm chí còn tình cảm sâu đậm chú dành cho . Chỉ là, tất cả những điều đó đều liên quan đến . Tôi dậy chào tạm biệt, và bày tỏ thể làm đại diện cho Cách Điệu, dẫu đó cũng từng là công ty của .
Lúc về, chú Bạch sai mang một chiếc rương nhỏ.
“Những thứ tìm trong nhà kho của cháu, chú giữ một ít, phần để cho cháu.”
Tôi chiếc hộp nhỏ, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc lẫn lộn. Mười năm khi , bà để cho bất cứ thứ gì. Mười năm , nhận di vật của bà từ tay một khác.
Tôi nhận lấy chiếc rương nhỏ, lời cảm ơn.
Bước khỏi cửa, Tịch Nghiệp đang đợi bên ngoài, vươn tay về phía . Tôi đưa tay nắm chặt lấy tay , hệt như sắp c.h.ế.t đuối túm cọng rơm cứu mạng. Anh chú Bạch tìm việc gì, nên vẫn luôn chờ ngoài cửa.
Anh luôn rằng, chính là vùng cấm của . Chỉ . Về đến nhà, cứ ôm khư khư chiếc rương, cho bất kỳ ai chạm .
“Anh đoán xem, trong là thứ gì?” Tôi chiếc rương bàn, hỏi Tịch Nghiệp.
Tịch Nghiệp xoa đầu : “Mở xem thử .”
Cứ như thể bên trong chứa gì .
Ngón tay run, nhè nhẹ mở chiếc rương . Bên trong là một vài món đồ lặt vặt, đều là những món đồ chơi hồi nhỏ từng chơi, còn cả bộ búp bê Barbie mà thích nhất, khi lớn lên còn thấy nữa, cứ tưởng cô giúp việc ném .
Lục tìm xuống tận đáy rương, phát hiện một tờ giấy báo bệnh tình nguy kịch. Tịch Nghiệp cũng chút bất ngờ. Tôi từ từ mở tờ thông báo đó , ngày ghi đó là hai ngày vụ tai nạn.
“Thảo nào hôm đó, cô với rằng nếu báo đáp cô , thì đối xử thật với em.” Giọng Tịch Nghiệp vang lên bên tai, “Trước cô từng những lời như .”
Phía tờ giấy báo bệnh tình nguy kịch còn một bức thư dang dở.
"Mộc Mộc của sẽ thích cuộc sống như thế nào nhỉ? Mộc Mộc lớn lên còn ghét nữa ? Mộc Mộc của sẽ lớn lên trông như thế nào nhỉ? Mẹ thật thấy dáng vẻ của Mộc Mộc khi trưởng thành..."