12
Sự đảo ngược khiến trở tay kịp
Tôi xoay Ninh Hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, dọa đến như đang hoang mang đường , lẩm nhẩm lặp : “Không thể nào.”
“Không bọn họ đang ở nước ngoài ? Sao tự dưng trở về?”
Các sinh viên cũng thì thầm nhỏ với .
“Ninh Hoa là tiểu thư của nhà họ Ninh ?”
“Ninh Chiêu Chiêu mới là em gái của Ninh Minh Nguyệt, chúng đều Ninh Hoa lừa.”
“ vì Ninh Hoa thể mở tiệc ở chỗ ?”
Chị gái đến mặt Ninh Hoa, to cho hỏi:
“Không cô hâm mộ cuộc sống của em gái ? Muốn cho cô mượn biệt thự từ sáng đến tối mà?”
“Sao bắt đầu nó em gái ?”
Ninh Hoa lắc đầu bác bỏ, cũng cạn lời, chỉ thể kéo tay Phó Cường.
Phó Cường cũng choáng váng, chớp mắt mà chăm chú Chử Tiêu.
Ninh Phó hai nhà giao tình sâu đậm, nếu như là nhà họ Ninh, Chử Tiêu hẳn là thiếu gia nhỏ nhà họ Phó.
Giống như để xác minh suy nghĩ của , Chử Tiêu liền giơ tay lên mỉm : “Thật , bố họ Phó.”
Phó Cường sụp đổ: “Không thể, nếu là của nhà họ Phó, tại mang họ Chử?”
Thấy vẻ ngốc thật, vỗ vai :
“Cậu bố họ Phó, thì sẽ thể mang họ ?”
Chỉ trong chốc lát, một lường tin tức ồ ạt đổ tới, cũng khó khăn trong việc tiêu hóa.
Hứa Tình hô to một câu: “Ninh Hoa và Phó Cường, các là 2 kẻ lừa đảo, dùng cả phương thức để thỏa mãn hư vinh của bản , quá ghê tởm.”
Mọi xung quanh bắt đầu hùa theo.
Khi còn đang xôn xao, lên lầu phòng của , 5 phút xuống sảnh.
“Chị, ai từng phòng em? Em mất một cái dây chuyền.”
Tôi xong, thấy cơ thể Ninh Hoa run rẩy.
Tôi mím môi tiếp tục : “Lục bảo thạch đó nha, nó đấu giá, quý đó chị.”
Chị gái tỏ vẻ nghi ngờ: “Ngoài chị cùng Ninh Hoa, chắc ai khác phòng em...”
“Không việc gì, trong phòng camera, em kiểm tra một chút là .”
Ninh Hoa cả căng thẳng đầu ngăn cản chúng :” Không !”
lời của cô mảy may tác dụng, chị vẫn là mở camera lên.
Bên trong hình ảnh rõ ràng xác minh chính Ninh Hoa lấy dây chuyền từ phòng .
Ninh Hoa lập tức giải thích liên hồi, cô lôi kéo cầu xin giúp đỡ.
Chị gái tức giận bắt cô giao dây chuyền đây, cô nước mắt ngắn dài nhưng chút đáng thương nào, còn thỉnh cầu chị gái mềm lòng.
Cho đến khi ở trong túi của cô tìm dây chuyền, lúc chị báo cảnh sát, cô mới nhịn nữa lớn lên.
“Thực xin , thực xin , sai , đừng báo cảnh sát, cầu xin các .”
“Tôi chỉ là trong lúc nhất thời quỷ ám, thật sự sai ....”
Chị vẫn báo cảnh sát.
Ninh Hoa ngừng , cô cúi đầu, âm thanh xót xa dậy nhào về phía nhưng ngăn .
“Đây đều là cái bẫy của ! Là cố ý làm như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tieu-thu-va-mat-hang-fake/chuong-1213.html.]
Tôi nghiêng đầu, cố ý thì như thế nào?
Là gài bẫy cô, nhưng nếu lòng tham của cô, lén lút làm chuyện đó thì cô sẽ mắc bẫy.
Nói đến cùng vì nhân phẩm cô ?
Nghĩ như , vô tội mà chớp chớp đôi mắt: “Cậu đang cái gì ?”
Khiến cô càng thêm điên cuồng gào to.
Bên thành một khối hỗn loạn, bên Chử Tiêu cũng hơn là bao.
Mắt thấy tiệc sinh nhật hủy hoại, làm mất mặt mặt , Phó Cường trực tiếp cầm lấy d.a.o bàn ăn, đ.â.m tới hướng Chử Tiêu.
Chử Tiêu nghiêng một góc, một chân đá bay con dao, đè Phó Cường xuống đất.
Bảo vệ nhanh tới, bao vây xung quanh hai họ
Trong thời gian đợi cảnh sát tới, đưa ăn chút bánh ngọt để lấp đầy bụng đói.
Bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng Ninh Hoa nức nở cùng âm thanh giận dữ của Phó Cường: “Câm miệng”
Cuối cùng cảnh sát cũng tới, đem họ , trò cũng kết thúc.
13
Ninh Hoa và Phó Cường với tội danh trộm cướp và cố ý gây thương tích mà t.ù.
Tuy rằng bọn họ đuổi nhưng bài post kể về chiếc túi trong nhà trường vẫn lưu truyền và nhiệt độ hề hạ xuống.
Chị : “Bản chất khoe khoang của bọn Ninh Hoa bắt đầu khi tâm lý coi trọng xuất hiện.”
Bọn họ đều đến từ vùng nông thôn xa xôi, cha Ninh Hoa trọng nam khinh nữ, thậm chí một để cô học, gia đình Phó Cường cực kỳ nghèo khó, đối với nhu cầu của luôn ngoảnh mặt làm ngơ.
Trong cảnh như , dễ làm cho bọn họ nảy sinh suy nghĩ chú ý, coi trọng vô cùng khát khao.
Khi bọn họ học trung học, hai yêu đương qua mạng.
Tư tưởng giống luôn thu hút đối phương.
Bọn họ thi đậu Đại học Thượng Hải, dùng phương thức giả mạo cùng Chử Tiêu để bù đắp cho họ phần tâm lý còn thiếu hụt.
Lại nghĩ rằng chúng về nước, còn là học ở Đại học Thượng Hải.
Về , yêu đương với Chử Tiêu.
Sau đó tình hình của Ninh Hoa và Phó Cường.
Bọn họ chia tay, mỗi một ngả.
Trước như một, luôn dùng phương thức khiến khác chú ý.
Bọn họ, dù là còn đang trong t.ù, ăn cơm nhà nước cũng tìm cách để ghê tởm chúng .
Ninh Hoa thuê giúp bọn họ truyền tin tức, thông báo bọn họ chia tay.
Ở trong diễn đàn, Ninh Hoa : “Tiểu thiếu gia, đủ , tính cách lạnh nhạt của quả thực làm em say mê, nhưng đ.á.n.h giá cao sự kiên trì của em, em buồn khi khác lợi dụng sự nhiệt tình của em, lẽ... căn bản từng yêu em... từ tới nay... vẫn luôn là em tự lừa dối .”
Trong vòng bạn bè, Ninh Hoa : “Là cô gái từng sư t.ử bảo vệ, nên sẽ yêu ch.ó điên! Tôi là hoa hồng chính tay nuôi lớn, là nhặt từng mảnh vỡ của .”
Phó Cường đáp : “Em là nửa cuộc đời của , chúc em bình an.”
“Kiếp thể cùng kết thành đôi, kiếp hóa thành bướm để ở bên cạnh .”
Lúc đó, Chử Tiêu đang rửa trái cây cho , vô cùng chăm chú mà :
“May mắn sở thích của là những đoạn văn yêu đương mạng.”
Ngoài cửa sổ dâng lên gió lớn, thổi tan mây đen.
Quả quýt chua ngọt, quả nho ngọt thanh, từ nay về mỗi một ngày đều là trời nắng.
HOÀN