"Tào đồng học, ngươi chắc chắn thắng đấy? Nhiều xem thế , thua thì mất mặt lắm..."
"Lúc nãy thấy thần sắc của Lâu Trường An vẻ tự tin lắm, cứ như nắm chắc phần thắng trong tay ..."
"Hắn là học trò cưng của Âu , thắng thua thì chúng cũng chẳng tiếng thơm gì ..."
" thế..."
Tên học sinh họ Tào tức giận đập bàn phắt dậy: "Có chuyện hả? Không thì ngậm miệng hết cho !"
Trong quán bỗng chốc im lặng, đầy e dè.
Dân chúng thì chẳng kiêng nể gì, cứ hì hì kéo mấy tên học sinh hỏi han: "Ai thi với ai thế? Thi cái gì ?"
Không khí trong quán vô cùng náo nhiệt.
Tên họ Tào thở hổn hển mấy , hung hăng trừng mắt tên học sinh bảo "thua sẽ mất mặt", vẻ mặt như tính sổ cuộc thi. Tên học sinh sợ hãi cúi gầm mặt xuống bàn.
Lâu Tri Hạ cúi đầu nhấp một ngụm . Lâu Lão Tam thì căng thẳng đến mức tay cầm chén run bần bật. Lâu Tri Hạ cũng khuyên nhủ, vì nếu tận mắt thấy ca ca thắng, cha nàng sẽ mãi mãi sự tự tin.
Chưa đầy một khắc , Âu dẫn đầu, Lâu Tứ Lang theo , cùng mấy học sinh khác bước quán .
Có dân nhận Âu lão , vui vẻ tiến lên chào hỏi: "Âu ..."
Âu lão mỉm đáp lễ, trò chuyện phiếm với một lát mới dẫn dắt câu chuyện cuộc tỉ thí: "Hai con chuẩn xong ?"
Tên họ Tào liếc Lâu Tứ Lang một cái, nhanh chân bước lên phía , dõng dạc : "Tiên sinh, học trò chuẩn xong."
Âu lão nhíu mày.
Lâu Tứ Lang tiến lên một bước, khom hành lễ: "Tiên sinh, học trò cũng chuẩn xong."
Âu lão gật đầu, mỉm giải thích quy tắc tỉ thí cho dân chúng xung quanh , hai : "Lấy đề bài là 'Gió thu se lạnh', hai con thể tùy ý làm thơ. Ai nhiều ủng hộ hơn thì đó thắng, ý kiến gì ?"
Tên họ Tào gật đầu: "Học trò ý kiến."
Lâu Tứ Lang cũng tán thành.
Âu lão vuốt râu, đống giấy mực chuẩn sẵn ở giữa quán , khẽ ừ một tiếng: "Bắt đầu ."
Hai liếc một cái, tên họ Tào dẫn đầu bước tới bàn.
Lâu Tứ Lang cũng nhiều, điềm tĩnh bước theo. Mỗi một bàn, cầm bút bắt đầu .
Đám học sinh lập tức vây quanh xem.
Âu lão mời vị trí trang trọng. Ánh mắt ông đảo qua đại sảnh một vòng, thấy cha con Lâu Tri Hạ ở trong góc thì ngẩn một chút.
Lâu Tri Hạ nhận , ngước mắt mỉm với ông.
Âu lão bất giác mỉm theo, nhưng khi sang Lâu Lão Tam, sắc mặt ông lập tức chuyển từ nắng sang mưa.
Lâu Tri Hạ chỉ thấy ông lão thật thú vị.
Bên , hai xong câu thơ đầu tiên. Một học sinh lưng họ to lên: "Hạnh lương song túc phục song phi..." (Đôi chim uyên ương cùng ngủ cùng bay bóng cây hạnh mát mẻ).
"Thất nguyệt lai thời phong thu lãnh..." (Tháng bảy gió thu se lạnh tràn về).
Mọi . Chỉ qua một câu thấy rõ trình độ, câu thơ của tên họ Tào dùng từ hoa mỹ hơn hẳn câu thơ mộc mạc của Lâu Tứ Lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-81-tho-hay-tai-long-dan.html.]
Đến khi câu thứ hai hiện , sắc mặt càng trở nên kỳ quái.
Tên họ Tào : "Hải quốc tranh giáo chỉ ảnh quy." (Nơi hải đảo xa xôi, chỉ thấy bóng lẻ loi trở về).
Lâu Tứ Lang : "Gia gia hộ hộ tố y thường." (Nhà nhà may áo ấm).
"... Viết cái gì thế ?"
"Lâu Trường An nghỉ học lâu quá nên quên cả cách làm thơ ?"
"Ta thấy đúng là ..."
"Nếu thua, mặt mũi Âu lão cũng chẳng để ..."
"Suỵt..."
Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên, tất cả đều là những lời nghi ngờ dành cho Lâu Tứ Lang. Ngòi bút của tên họ Tào khựng một chút, liếc Lâu Tứ Lang khẩy. Hắn bảo , sách mười mấy năm, lẽ nào thua một kẻ như Lâu Trường An!
Lâu Tứ Lang chẳng thèm ngẩng đầu, giữa những tiếng xì xào, xong hai câu cuối: "Nhân gia đô bả tân y tố, ngô bả phá y xuyên tại ." (Người đều may áo mới, còn vẫn mặc chiếc áo rách ).
Mọi : "..."
Tên họ Tào xong hai câu cuối của , sang hai câu cuối của Lâu Tứ Lang thì nhịn mà trợn mắt, ném bút xuống lớn: "Lâu Trường An, ngươi cái thứ quái quỷ gì thế ? Đây mà cũng gọi là thơ ?!"
Đám học sinh theo cũng hùa theo: "Ta làm thơ còn hơn thế ..."
"Kiến thức trả hết cho thầy ?"
"Lâu Trường An thua chắc ..."
Ngay cả mấy học sinh vốn ủng hộ Lâu Tứ Lang, khi thấy bài thơ của cũng lâm cảnh im lặng đầy ngượng ngùng.
Lâu Tứ Lang mỉm đặt bút xuống, chắp tay hành lễ với Âu lão : "Tiên sinh, học trò làm xong."
Tên họ Tào nắm chắc phần thắng, cũng hăng hái hành lễ: "Tiên sinh, học trò cũng xong."
Âu lão dậy bước tới. Nhìn thấy hai bài thơ bàn, ông sững một lát, đột nhiên vỗ tay lớn, Lâu Tứ Lang mắng yêu: "Cái thằng nhóc ..."
Lâu Tứ Lang gãi đầu ngượng ngùng.
Âu lão vuốt râu, hiệu cho hai cầm bài thơ lên: "Hai con hãy bài thơ của cho cùng . Ai nhiều ủng hộ hơn thì đó thắng."
"Để !" Tên họ Tào đắc ý dõng dạc bài thơ của : "... Nghĩ đáo phong thu bức lãnh lãnh, Tạ gia nhi nữ dã linh lung." (Nghĩ đến gió thu lạnh lẽo tràn về, con cái nhà họ Tạ cũng thật thanh tú).
Dứt lời, đám học sinh vỗ tay khen ngợi rầm trời.
dân chúng xem náo nhiệt thì ngơ ngác , nhỏ giọng hỏi bên cạnh: "Cái ... nghĩa là gì thế?"
"Ai mà , chữ nghĩa cao siêu quá..."
Vẻ đắc ý mặt tên họ Tào bỗng khựng : "..."
Âu lão liếc tên họ Tào, bảo: "Trường An, đến lượt con."
Lâu Tứ Lang gật đầu, to bài thơ của : "Tháng bảy gió thu se lạnh tràn về, nhà nhà may áo ấm. Người đều may áo mới, còn vẫn mặc chiếc áo rách ."
Giọng dứt, cả quán bỗng chốc im phăng phắc.
"Ơ, cái hiểu , quá..."