Tiếng " ơi" chỉ khiến Lãnh Thanh Ni chấn động , mà còn khiến Hoắc Tuyết Kỳ suýt nữa rớt tròng mắt.
Mãi lâu , cô mới hồn, mặt đen sầm mắng Đô Đô: "Đô Đô, gọi bậy!"
Đô Đô bám Lãnh Thanh Ni ý định buông , "Là bà nội , bà nội gọi là chị nữa, gọi là ."
"Nói bậy, bà nội thể để cháu gọi cái đồ rác rưởi là !"
Lời của Hoắc Tuyết Kỳ dứt, liền thấy Đô Đô lớn tiếng kêu lên: "Mẹ con đồ rác rưởi! Cô mắng con như !"
Còn Lãnh Thanh Ni thì mặt lạnh tanh, ôm Đô Đô từng bước về phía Hoắc Tuyết Kỳ.
Không là ảo giác , Hoắc Tuyết Kỳ cảm thấy áp lực tỏa từ Lãnh Thanh Ni, theo bản năng lùi một bước.
Và Đô Đô thành công thu hút quản gia Trương và vài giúp việc, lời Đô Đô , cũng chỉ bên cạnh sốt ruột.
Dù một là tiểu thư nhà họ Hoắc, một là thiếu phu nhân nhà họ Hoắc.
"Cô là đồ xa, cô đừng đến nhà chúng cháu, cháu ghét cô!"
Hoắc Tuyết Kỳ lùi mấy bước, lời Đô Đô lửa giận của cô lập tức bùng lên, "Đô Đô! Cháu mà còn bậy nữa cô sẽ với bố và bà nội cháu, xem họ xử lý cháu thế nào!"
Vốn dĩ dùng lời để dọa Đô Đô, nào ngờ Đô Đô lời cô liền òa lên.
Hoắc Tuyết Kỳ tiếng của bé làm cho giật .
Đây là thứ hai cô làm Đô Đô , cũng là vì phụ nữ .
"Đường đường là tiểu thư nhà họ Hoắc, mở miệng là những lời thô tục như , thật sự cảm thấy hổ cho nhà họ Hoắc vì cô!" Lãnh Thanh Ni trầm giọng .
"Cô là cái thá gì? Nhà họ Hoắc của còn đến lượt..."
"Ôi con trai cưng của , chuyện gì ? Sao dữ dội thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thua-ong-chu-phu-nhan-muon-ly-hon/chuong-90-khong-duoc-gio-tinh-khi-voi-chi-dau-con.html.]
Thời Phi mở cửa phòng liền thấy Đô Đô như mưa, đau lòng tiến lên ôm bé, nhưng Đô Đô ôm chặt cổ Lãnh Thanh Ni, chịu buông tay.
Thấy , Thời Phi càng sốt ruột hơn, hỏi Hoắc Tuyết Kỳ, "Kỳ Kỳ, chuyện gì ?"
Hoắc Tuyết Kỳ trừng mắt Lãnh Thanh Ni, gì.
TRẦN THANH TOÀN
Thời Phi về phía Lãnh Thanh Ni.
Hoắc Tuyết Kỳ còn mở miệng, Lãnh Thanh Ni thể ngốc đến mức mở miệng tố cáo?
Thời Phi còn cách nào, sốt ruột chỉ thể hỏi quản gia Trương bên cạnh, "Quản gia, ông ."
"Cái ..." Quản gia Trương Hoắc Tuyết Kỳ, Lãnh Thanh Ni đang Đô Đô bảo vệ chặt chẽ, "Phu nhân, chúng ... chúng cũng chuyện xảy thế nào, chỉ thấy tiểu thiếu gia tố cáo tiểu thư, cô ... cô nên mắng ..."
Nói xong những lời , quản gia Trương cảm thấy lưng toát mồ hôi lạnh.
Thời Phi gật đầu, cố gắng an ủi Đô Đô.
Đô Đô vốn dĩ khá ngoan ngoãn, thể an ủi , lóc : "Cháu cô ở nhà cháu, cháu ghét cô!"
Thời Phi: "Được , chúng cô ở nhà, cháu thể cho bà nội , cô làm gì khiến cháu ghét?"
"Cô ... cô thấy ... là... ừm ừm ừm ừm... là đồ rác..."
"Đô Đô!"
Lãnh Thanh Ni ngắt lời bé, bàn tay thon thả vỗ nhẹ lưng bé, "Trẻ con học mắng ."
Đô Đô mở to đôi mắt đỏ hoe, " cô mắng như ."
Lãnh Thanh Ni gì, giao Đô Đô cho Thời Phi, "Cháu chơi với bà nội , chuyện với cô cháu."
Nói xong, cô gật đầu với Thời Phi.
Thời Phi tuy họ xảy chuyện gì, nhưng ấn tượng của cô về Lãnh Thanh Ni luôn , liền gật đầu: "Tôi dỗ Đô Đô , hai đứa chuyện gì thì chuyện t.ử tế. Kỳ Kỳ, giở tính khí với chị dâu con."