Hoắc Dục Hàn dậy ngoài, "Nghỉ ngơi sớm , sáng mai dậy sớm lên đường."
"Tại về cùng ?" Không hiểu , Lãnh Thanh Ni cứ đối đầu với .
Trước đây là vì cảm thấy vô vị, nhưng bây giờ khi phát hiện bí mật của , cô nghĩ nữa. Hơn nữa, nãy khi cô vén váy, rõ ràng cô thấy căng thẳng.
Thú vị!
Hoắc Dục Hàn khẽ dừng bước, hình thẳng tắp, "Theo , trợ lý của cô về thành phố Thanh , cô chắc chắn một bắt xe sân bay ?"
Lãnh Thanh Ni , đầu tiên thấy dậy.
TRẦN THANH TOÀN
Cô phát hiện thật sự cao, với chiều cao 1m75 của cô thì chỉ đến vai . Bình thường xe lăn cảm thấy, nhưng thế thì từ cổ trở xuống là chân.
Nhìn hình tam giác ngược của , Lãnh Thanh Ni nuốt nước bọt, "Anh sợ quá nhiều theo đuổi nên mới giả vờ què ?"
"Ai giả vờ què?"
Lãnh Thanh Ni ngẩn , "Chẳng lẽ ?"
"Chân của thực sự thương."
"?"
Hoắc Dục Hàn định tiếp tục chủ đề với cô, chỉ nhấn mạnh một nữa, "Ngày mai cô cũng thể , cô một đêm để suy nghĩ."
"..."
Cuối cùng Lãnh Thanh Ni vẫn theo .
Cô thể quên ánh mắt của đàn ông tên Nhị Lang Thần khi cô mở cửa ngày hôm , khiến cô cảm thấy khó chịu khắp .
Điều khiến cô tò mò là Nhị Lang Thần khi xuống xe giữa đường cùng họ nữa, Lãnh Thanh Ni khôn ngoan hỏi.
Trên đường, Tào Cát luôn đột nhiên biến mất, đột nhiên xuất hiện khi khởi hành, giống như cố ý nhường gian cho hai .
Lãnh Thanh Ni cạn lời về điều , nhưng điều khá thuận tiện để cô mở lời xin vai diễn từ Hoắc Dục Hàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thua-ong-chu-phu-nhan-muon-ly-hon/chuong-137-cai-nhau-ca-dem-roi-ma-con-chua-nghi-ngoi.html.]
Đêm khi đến thành phố Thanh, ba tìm một khách sạn để nghỉ ngơi.
Vì đến quá muộn, chỉ còn hai phòng.
Hoắc Dục Hàn nghĩ ngợi gì mà nhường phòng cho Lãnh Thanh Ni, còn thì chen chúc với Tào Cát trong một phòng.
Khách sạn cũ, cách âm cực kém. Cả đêm cô chịu đựng tiếng động lớn từ phòng bên cạnh, mới ngủ thì đột nhiên gõ cửa, đ.á.n.h thức cô khỏi giấc mơ.
Lãnh Thanh Ni lạnh lùng hỏi: "Ai đang gõ cửa?"
"Là ."
Nghe là giọng của Hoắc Dục Hàn, cô vội vàng xuống giường mở cửa, liền thấy ở cửa trong.
"Có chuyện gì ?" Cô hiểu.
"Chỗ cô tình huống đặc biệt nào ?"
"Có!" Cô chỉ phòng bên cạnh, "Cãi cả đêm mà còn nghỉ ngơi."
"..." Anh hỏi chuyện .
Thấy cô chuyện gì khác, , "Không , nghỉ ."
Tuy nhiên hai bước thấy tiếng hét từ phía , đầu , một cơ thể mềm mại va lòng .
Hoắc Dục Hàn cứng đờ , giơ tay định đẩy cô , nhưng phụ nữ trong lòng từ lúc nào ôm lấy eo , siết chặt buông.
Anh cứng đờ đến mức thể tin , trầm giọng : "Buông ."
"Không! Hoắc Dục Hàn, ở đó ... chuột..."
Lãnh Thanh Ni sợ trời sợ đất, chỉ sợ loài vật ghê tởm như chuột.
Hoắc Dục Hàn nhíu mày gì, nãy phát hiện phòng chuột nên mới sang hỏi cô, theo thấy, thà đến xem còn hơn lát nữa gọi dậy để đ.á.n.h chuột.
"Tôi đổi phòng cho cô nhé?" Anh đề nghị.