Cả căn phòng sực nức hương .
Đáng tiếc là nước hảo hạng chỉ một Chương Hiển thưởng thức.
Minh Mạn vẫn đang nhấp nháp cốc ca cao nóng của .
Cô chậm rãi : "Chương đúng là thần thông quảng đại."
Chương Hiển đáp: "Kỹ năng nghề nghiệp thôi, cũng chỉ là để kiếm bát cơm ăn thôi mà."
Minh Mạn khẽ nheo mắt, cuối cùng cũng nghiêm túc ông : "Chủ nhân của ông là ai?"
Chương Hiển : "Một đáng thương, bà chỉ nguyên nhân thực sự dẫn đến cái c.h.ế.t của con trai ."
"Thì là bà Yến, bà đúng là cố chấp thật đấy." Minh Mạn bỗng cảm thấy mất hứng: "Ông về , hãy với bà rằng nguyên nhân thực sự cái c.h.ế.t của Yến Lễ chính là những gì ghi trong báo cáo điều tra."
Chương Hiển nhúc nhích: "Bà sẵn sàng đưa 5% cổ phần của nhà họ Yến."
Minh Mạn bắt đầu thấy hứng thú, cô thẳng dậy. Gần đây, những phương án mới mà cô đưa liên tục cản trở tại hội đồng quản trị, nếu 5% cổ phần , phiền toái của cô sẽ giải quyết dễ dàng.
Tuy nhiên -
Cô : "Đó là bộ cổ phần bà còn giữ, bà cam tâm tình nguyện đưa hết ?"
" . Bà sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả chỉ để đổi lấy một sự thật." Chương Hiển bổ sung thêm: "Trước khi đây cô cũng cho kiểm tra , bất kỳ thiết điện t.ử nào. Mọi chuyện chúng hôm nay sẽ dừng ở đây, ngoài chủ nhân của , sẽ thứ tư nào ."
Vẻ mặt Minh Mạn vẫn bình thản như cũ, cô chỉ nhẹ nhàng thốt bốn chữ: "Lời bằng chứng."
Chương Hiển đưa qua một tờ giấy ghi chú, đó một dãy điện thoại.
Minh Mạn gọi , lời nào, vài phút cô cúp máy.
Cô thở dài, đầu tiên nâng chén bàn lên.
"Chương , ở chỗ sự thật nào cả. Tuy nhiên, nếu ông hứng thú, thể kể cho ông một câu chuyện."
...
Năm Minh Mạn mười ba tuổi, cô bắt quả tang chuyện vụng trộm giữa cha và bảo mẫu.
Người bảo mẫu đó chăm sóc Minh Mạn suốt sáu năm, bà là dịu dàng chu đáo, cách dỗ dành những cơn thịnh nộ của Minh Mạn, và thường vỗ về cô ngủ trong những đêm cô sợ hãi đến mất ngủ.
Đối với Minh Mạn, bảo mẫu còn là thiết hơn cả ruột.
Lúc đó, cô ở cửa với gương mặt cảm xúc, bảo mẫu đang hốt hoảng bò dậy khỏi giường, thậm chí kịp mặc lấy một mảnh vải, quỳ xuống mặt cô để xin .
Bà lóc t.h.ả.m thiết cầu xin Minh Mạn tha thứ, xin cô đừng chuyện cho cô .
Chuyện tư tình với ông chủ chỉ là chuyện nhỏ, dù ông chủ cũng chẳng trong sạch gì.
cô chủ nhỏ bắt gặp là chuyện lớn, của Minh Mạn chắc chắn sẽ âm thầm sai đến giải quyết bà .
Cha cô khoác lên chiếc áo sơ mi, cài cúc áo lướt qua Minh Mạn.
Ông dùng bàn tay to dày vỗ nhẹ lên đầu Minh Mạn, hờ hững : "Mạn nhi ngoan, nể mặt cha một , coi như thấy gì nhé."
"Lần cha sẽ động bên cạnh con nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thu-thach-con-me-anh/chuong-6.html.]
Minh Mạn gì cả.
Kể từ đêm đó, mỗi tối cô đều mở trừng mắt cho đến khi trời sáng.
Một tháng , cô phát hiện trong ngăn kéo phòng bảo mẫu một chiếc que thử t.h.a.i qua sử dụng.
Trên đó hiện hai vạch đỏ chói mắt.
Thật là đau đầu.
Thực cô vẫn khá thích bảo mẫu .
Minh Mạn vẫn hé môi với bất kỳ ai.
Ngày hôm , cô đẩy bảo mẫu từ tầng hai xuống.
...
Chương Hiển hỏi: "Vậy còn giáo viên piano và con mèo thì ?"
"Hắn quả thực từng động tay động chân với ."
"Là động tay động chân với cô, là vì cô tỏ tình thành, thẹn quá hóa giận nên mới trả thù?"
Minh Mạn nheo mắt : "Chương , lời cáo buộc của ông đối với một cô bé tròn mười bốn tuổi khi đó vẻ quá nặng nề đấy."
"Xin ."
"Không ." Minh Mạn nhún vai, " đoán là vế , nếu tại đó vì c.ắ.n rứt lương tâm mà tự sát chứ?"
"Tự sát cũng chắc là vì c.ắ.n rứt, lẽ chỉ là vì cùng đường thôi."
"Chuyện thì tùy mỗi cảm nhận thôi."
"Còn con mèo thì ?"
Minh Mạn thở dài: "Hôm đó một cô nhân tình khác của cha tìm đến tận nhà, cô nặng nhẹ, vô cùng tức giận, chỉ là kẻ gánh tội mà thôi."
Chương Hiển Minh Mạn đăm đăm. Từ lúc xuống đây đến giờ, bất kể câu hỏi sắc bén đến , độ cong nơi khóe miệng phụ nữ mặt vẫn hề đổi dù chỉ một chút.
Nếu là mười lăm năm , còn chút tự tin sẽ khai thác gì đó từ chỗ Minh Mạn.
hiện tại Minh Mạn ba mươi sáu tuổi .
Trải qua những màn đấu đá thương trường, cô trở nên lão luyện và chín chắn hơn.
Và cũng... giống cha cô hơn.
Anh : "Minh tổng, cô giỏi kiểu dối theo phong cách Montage."
"Mỗi lời cô đều là thật, nhưng nếu ghép chúng với , đó là một lời dối mang tính dẫn dắt."
Minh Mạn khẽ một tiếng: "Có lẽ ."
Chương Hiển nâng cổ tay lên đồng hồ.
"Thời gian còn sớm nữa, đến lúc đưa câu hỏi thứ ba của ."
Anh trầm giọng hỏi: "Minh tổng, năm đó trong lặn đầu tiên, cô thực sự mắc bệnh giảm áp ?"