Thông Quan Gì Chứ? Cùng Chơi Đùa Một Chút Đã Nào - Chương 34: Thí nghiệm bí mật (6)
Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:54:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“… Sư , em nhớ tòa nhà thí nghiệm cho phép mang thú cưng thì ?” Tiểu Kiệt mặt Chu Thanh Văn, rụt rè đưa thắc mắc của .
Chu Thanh Văn thuận miệng đáp : “Ai với đây là thú cưng? Đây là đồ ăn.”
Tiểu Kiệt: “…”
Con thỏ: “…?!”
Tiểu Kiệt giọng yếu ớt: “Cái đó, đồ ăn và đồ uống màu sắc hình như cũng mang …”
“Thật là, đứa nhỏ cứng nhắc như .” Chu Thanh Văn nghiêm nghị khiển trách : “Thú cưng cũng , đồ ăn cũng thế, xét cho cùng thì đó chỉ là một cái cớ mà thôi. Nếu , thì xem nó là vật liệu thí nghiệm , chuột bạch nhỏ dùng , chuột đen lớn thì ?”
Nghe xem, đây là lời con .
Tiểu Kiệt nhất thời nên lời, con thỏ trợn mắt , khung cảnh quá ồn ào khiến bọn họ bỏ qua âm thanh bên ngoài.
“Chuột đen lớn gì cơ?” Một giọng nữ dịu dàng từ ngoài cửa truyền đến, ngay đó một phụ nữ trông bốn, năm mươi tuổi bước .
Con thỏ kịp né tránh, bất ngờ đối mặt với ánh mắt của phụ nữ, bà sững sờ, ngay đó khẽ nhíu mày: “Điều 9 quy trình khu viện, trong tòa nhà thí nghiệm phép mang theo thú cưng.”
“Chủ nhiệm Ngô.” Tiểu Kiệt căng thẳng nắm vạt áo, chào phụ nữ, bà “Ừm” một tiếng, ánh mắt dừng mặt Chu Thanh Văn, dường như đang chờ y đưa một lời giải thích hợp lý.
Chu Thanh Văn nhảy xuống khỏi bàn, cũng chút để ý mà gọi một tiếng “Chủ nhiệm Ngô”, y ậm ừ một hồi, dường như đang cân nhắc từ ngữ, nhưng sáng suốt đều thể y chỉ đang dối.
Chủ nhiệm Ngô khẽ thở dài, cũng thúc giục, Chu Thanh Văn lời nào bà liền đầu hỏi Tiểu Kiệt: “Tìm chuyện gì?”
Tiểu Kiệt giải thích ý định khi đến, chủ nhiệm Ngô khẽ gật đầu: “Được, lát nữa sẽ xử lý.” Bà giơ tay vẫy Tiểu Kiệt lui , chờ trong phòng chỉ còn và Chu Thanh Văn mới đóng cửa , đầu bất đắc dĩ y: “Cậu làm loạn như .”
Ừm? Người phụ nữ quen ?
Chu Thanh Văn khá kinh ngạc, nhưng y phản ứng nhanh, lập tức đổi vẻ mặt cà lơ phất phơ: “Lần sẽ .”
Chủ nhiệm Ngô thở dài.
Bà dùng ngón tay chọc chọc trán Chu Thanh Văn, chút trách móc : “Lần nào cũng như , bao giờ sửa đổi ? Được , việc gì thì đến chùa, , chuyện gì?”
Xem chủ nhiệm Ngô và “Chu Thanh Văn” quen thuộc. Cũng rốt cuộc bọn họ quan hệ thế nào.
hiện tại thời gian để bận tâm chuyện , Chu Thanh Văn quên mục đích đến đây. Y cách thuận nước đẩy thuyền, bà lập tức thẳng thắn ý đồ của : “Muốn nhờ cô giúp lấy một cái giấy thông hành.”
Nói chuyện với ngữ khí quen như , chắc là yêu cầu nhỏ đối phương cũng sẽ từ chối nhỉ?
Chủ nhiệm Ngô nhíu mày nhưng bà từ chối, chỉ mang vẻ khó hiểu hỏi: “ Cậu ? Bên ngoài đang bắt vật thí nghiệm bỏ trốn đó, an , thể thành thật ở đây ?”
Bên ngoài đang bắt vật thí nghiệm trốn thoát? Không chỉ tầng lầu đang bắt ?
Chu Thanh Văn thoáng suy nghĩ, , thể là ở đây tìm thấy mục tiêu, những truy lùng chạy ngoài để truy bắt .
dù thế nào y cũng ngoài.
Thế là Chu Thanh Văn thuận miệng bịa lời dối: “Tôi mệt , về ký túc xá nghỉ ngơi một lát.”
Y nhận phụ nữ quan tâm ‘Chu Thanh Văn’.
Không ngoài dự đoán, lời chủ nhiệm Ngô lập tức lo lắng xoa mặt y: “Mệt mỏi? Là vụ nổ dọa sợ ? Ai… là bộ phòng thí nghiệm chỉ chạy thoát…”
Chu Thanh Văn đúng lúc biểu hiện một tia mệt mỏi, thấy y như chủ nhiệm Ngô càng lo lắng. Bà xoay xuống bàn, lấy thứ gì đó từ trong ngăn kéo : “Vậy , cấp cho một tờ, nhưng hứa với là chạy lung tung, cứ ở trong ký túc xá mà đợi.”
“Được thôi.” Chu Thanh Văn đáp ứng sảng khoái.
Còn việc y làm theo lời bà ? Kệ nó , cứ thuận theo đối phương .
Thành công lấy giấy thông hành, hành động tiếp theo liền thuận tiện hơn nhiều, Chu Thanh Văn khỏi tòa nhà lớn, chọn một góc khuất thả con thỏ xuống.
Con thỏ nhảy hai cái mặt đất, trông tâm trạng tồi.
Tâm trạng Chu Thanh Văn cũng tồi.
Trước khi rời y tùy ý vẫy tay với con thỏ: “Tạm biệt.”
Đi hai bước y như nhớ điều gì đó đầu : “ chuột con, nếu trốn thì cửa nam .”
Con thỏ nghiêng đầu y.
“Phía nam là khu dân cư, so với khu làm việc phía bắc thì lực lượng canh gác sẽ lỏng lẻo hơn nhiều.”
Nói xong câu Chu Thanh Văn liền xoay rời , y chờ đợi đối phương đáp , bước chân rời hề do dự.
Kết luận là phỏng đoán, nhưng y tin tưởng chú chuột con sẽ tiếp thu kiến nghị của . Rốt cuộc trong tình huống thông tin khác thì đây là lựa chọn nhất.
Chuyện của đồng minh giải quyết, tiếp theo nên tập trung nhiệm vụ của , còn trạm đầu tiên nên … Chu Thanh Văn thoáng suy nghĩ, lập tức đưa quyết định.
Về ký túc xá của xem , ở đó lẽ thể tìm thấy manh mối về “cấp ” của y.
Cảnh giới trong khu viện quả thật nghiêm ngặt, vì chậm chạp bắt vài vật thí nghiệm, chuyện vốn chỉ ở một tòa nhà thí nghiệm giờ lan rộng bộ khu viện. Các giao lộ, cổng chính, các khúc quanh đều bố trí cảnh sát canh gác, qua đều kiểm tra, nhóm nhân viên công tác lượt qua, bước chân nhanh chậm, trật tự ngay ngắn.
Chu Thanh Văn thuận lợi qua đồn cảnh giới, nhưng đồng thời một vấn đề mới cũng xuất hiện mắt y.
Chu Thanh Văn ký túc xá của ở .
Trên một chùm chìa khóa, trông vẻ là chìa khóa ký túc xá, may mắn là đó ghi rõ nhà, nhưng mà… chỉ nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thong-quan-gi-chu-cung-choi-dua-mot-chut-da-nao/chuong-34-thi-nghiem-bi-mat-6.html.]
Khu dân cư rộng lớn như , ai y ở tòa nào?
Trong túi đồ vật khác, từ y thể thêm thông tin. Nếu , thì chỉ thể thu thập thông tin từ khác.
Chu Thanh Văn đám học viên đang đùa giỡn qua xa, trong lòng bỗng nảy một kế.
“A, Chu sư khỏe ạ.” Thấy y đến gần, nhóm học viên đang đùa giỡn lập tức dừng , bọn họ thẳng hơn một chút, biểu cảm cũng thu .
Xem , phận “sư ” của y trong mắt công chúng vẫn uy nghiêm.
“Ừm.” Chu Thanh Văn khẽ gật đầu, hỏi thăm xã giao một câu, “Về ký túc xá ?”
“À, đúng .” Các học viên với y, “Tòa nhà thí nghiệm xảy chút chuyện, những dự án quá quan trọng đều tạm dừng nên chúng em về .”
“Ồ.” Chu Thanh Văn gật đầu, đó ngay lập tức một câu, “Vậy cùng nhé?”
“… ?” Học viên hỏi sững sờ.
Cậu biểu cảm của Chu Thanh Văn, liếc bạn bè : “Cái đó, cũng là , nhưng ký túc xá của sư … hình như tiện đường thì ?”
“Sao thế, thấy tiện đường mà.” Thấy chủ đề đúng hướng , Chu Thanh Văn khẽ nhướng mày, tủm tỉm học viên mặt.
Học viên ngượng ngùng hai tiếng: “Sư đừng đùa với bọn em nữa, bọn em ở tòa 11, sư ở tòa 6, tiện đường …”
Thì là , y ở tòa 6.
Nhớ bản đồ khu viên thấy, Chu Thanh Văn nhanh chóng xác định vị trí hai tòa nhà , đó nở một nụ ôn hòa.
“Có thể cùng một đoạn, đến giao lộ phía thì tách .”
“Vậy, cũng ạ.” Sư như , nếu từ chối thì vẻ thích hợp.
Nghĩ đến đây học viên hiệu cho các bạn đồng hành, đó đón Chu Thanh Văn đội ngũ của họ.
Có y hiện diện đám học viên rõ ràng thu nhiều, bọn họ còn ồn ào như , hành vi cũng trở nên câu nệ hơn nhiều.
Cũng may giai đoạn kéo dài.
Đến giao lộ các học viên vội vã từ biệt Chu Thanh Văn, khi đầu thì thở phào nhẹ nhõm.
Chu Thanh Văn vẫn thể thấy tiếng họ thì thầm.
“Trời ơi, sư hôm nay làm …”
“Có thể là nhắc nhở chúng đừng ồn ào?”
“Không , từ khi nào mà chủ động bắt chuyện với chúng ? Cứ cảm thấy chỗ nào đó kỳ quái…”
“Thôi đừng nghĩ nữa, chừng chỉ là hứng chí chào hỏi một cái thôi…”
Mấy đó xa, Chu Thanh Văn vẫy tay về phía bóng lưng họ: “Hẹn gặp ~”
Các học viên kinh ngạc, nhưng vẫn đầu : “Ối, sư hẹn gặp …”
Lần nữa rời , ai còn bàn tán về Chu Thanh Văn nữa.
Xem đám trẻ con dọa nhẹ.
Trêu chọc trẻ con đủ , Chu Thanh Văn xoay về phía mục tiêu của , tòa 6 cách đây quá xa, quẹo một góc là đến.
y còn đến, đường gặp một .
Là một đàn ông mặc bộ đồng phục màu đen, nhưng bộ đồng phục của giống lắm với những lính khác.
Người sắc mặt nghiêm trọng, lúc đang cầm bộ đàm cấp báo cáo, vẻ bực bội, đặc biệt là khi câu tiếp theo xuất hiện trong bộ đàm.
“… Hiện tại vẫn phát hiện mục tiêu…”
Người đàn ông hít một thật sâu. Trước n.g.ự.c thẻ tên, đó hiển thị phận và tên họ của đó. Chu Thanh Văn liếc mắt một cái, đây là đội trưởng đội truy lùng 3, tên là Dương Tề.
Nghe tình hình , quá trình truy lùng của bọn họ gặp một khó khăn .
Dương Tề chú ý đến bên cạnh, miễn cưỡng kìm nén cảm xúc của , đó bắt đầu hạ lệnh: “Tổ 1 tiếp tục quanh phòng 310 tiến hành tìm kiếm, tổ 2, tổ 3 phụ trách khu vực tòa nhà thí nghiệm, tổ 4, tổ 8 tản tìm kiếm khu vực xung quanh tòa nhà thí nghiệm,tổ 9, tổ 10 cùng đến khu dân cư.”
“Phát hiện mục tiêu lập tức báo cáo, nhớ kỹ, bắt sống.”
Bố trí xong nhiệm vụ, Dương Tề đột nhiên cảm nhận một ánh mắt, nghi hoặc ngẩng đầu, một nghiên cứu viên trẻ tuổi đang bên đường chằm chằm.
Có quen mắt, hình như là một tân binh xuất sắc.
Tuy thuộc các bộ phận khác nhưng dù cũng coi như nửa đồng nghiệp, phép xã giao bề ngoài vẫn làm. Dương Tề khẽ gật đầu với y coi như chào hỏi đó định rời .
vẫn chằm chằm, ánh mắt nóng rực đến mức khiến thể bỏ qua.
Thế là Dương Tề dừng bước, nghi hoặc về phía Chu Thanh Văn: “Xin hỏi chuyện gì ?”
Chu Thanh Văn chằm chằm một lúc lâu, đó nở một nụ vô hại:
“Anh đang tìm những vật thí nghiệm bỏ trốn ?”
“Có lẽ thể cung cấp một ít manh mối.”