Thông Quan Gì Chứ? Cùng Chơi Đùa Một Chút Đã Nào - Chương 33: Thí nghiệm bí mật (5)
Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:53:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc giằng co trong phòng vẫn tiếp diễn.
đột nhiên Chu Thanh Văn chiếc cỏ bốn lá cài bên tai con thỏ thu hút ánh mắt.
Chiếc cỏ đó đây tuy nhưng cũng chỉ là mà thôi, cơ mà hiện tại y thế mà thấy nó phát một ánh sáng bạc le lói.
“Ô, cái gì đây, tai còn phát sáng ?”
Biểu cảm con thỏ đổi, nó nhanh chóng nhận điều gì đó, run run lỗ tai như một lời nhắc nhở. Ánh bạc nhấp nháy hai cái đó biến mất.
sự hứng thú của Chu Thanh Văn thì biến mất.
Y đỉnh đầu con thỏ như đang suy nghĩ gì đó: “Ừm? Tai ngươi là công tắc ?” Y kéo một cái tai con thỏ: “Mở xem thử nữa ?”
Con thỏ giật giật khóe miệng, trông như giây tiếp theo sẽ mắng tiếng nhưng nó cố nén , mặt đen sầm, vung móng vuốt đẩy tay Chu Thanh Văn .
Chu Thanh Văn “Chậc” một tiếng: “Dù chúng hiện tại cũng là đồng bọn hợp tác, ngươi thể thẳng thắn với hơn một chút ?”
Ý , bí mật gì thì chia sẻ với .
Thẳng thắn cái quái gì! Chính ngươi chẳng lẽ thẳng thắn ! Con thỏ truyền tải thông điệp qua ánh mắt.
Vẫn là chú chuột con giàu cảm xúc đây mà. Chu Thanh Văn hiểu ý nó, bực bội gãi mũi.
Con thỏ lười quan tâm đến y nữa, nó nhảy lên một bên kệ sách, lượt xem từng quyển. Chu Thanh Văn cũng làm phiền nó nữa, chỉ lặng lẽ chằm chằm nó hai mắt, đó chuyển tầm mắt sang hướng khác.
Trên tay còn cầm quyển sách lấy từ kệ xuống, Chu Thanh Văn tùy tiện lật vài cái, định nhét quyển sách trở chỗ cũ. đúng lúc đang lật xem, một tờ giấy từ trong sách rơi xuống, Chu Thanh Văn tay mắt nhanh nhẹn chụp lấy, theo bản năng liếc qua.
Y thấy chữ “Khu thu dung”.
Khu thu dung, thứ lẽ ích cho chú chuột con . Nghĩ đến đây Chu Thanh Văn kỹ nội dung đó.
Đó là một tờ đơn xin, rằng khu thu dung phá hoại do bạo lực nhiều , ban quản lý xin tăng cường biện pháp giám sát. Dưới cùng của tờ đơn xin, chỗ ý kiến xét duyệt hai chữ “Đồng ý” rồng bay phượng múa, nhưng lên vài dòng, biện pháp đồng ý cũng chỉ là sửa cửa, bật điện.
Nhìn ngày tháng phía , đây là chuyện của nửa năm .
Bị phá hoại do bạo lực xong, chỉ sửa cái cửa, bật cái điện tiếp tục đưa sử dụng ?
Thảo nào những vật thí nghiệm thể chạy thoát.
Vừa nghĩ y quên gọi con thỏ bên : “Này, chuột con, ngươi đây.”
Con thỏ đột nhiên đầu trừng mắt y, như thể đang hỏi “Ngươi làm gì”.
Chu Thanh Văn giơ giơ tờ giấy tay về phía nó: “Các ngươi là từ khu thu dung ?” Con thỏ sững sờ một chút.
Nắm bắt từ khóa, nó miễn cưỡng gật đầu, chờ đợi Chu Thanh Văn tiếp.
“Ngươi đây cái .” Chu Thanh Văn đặt tờ giấy xuống đất mặt nó, con thỏ nhảy xuống kệ sách, tiến đến hai mắt. Nó dùng móng vuốt cào trang giấy, chằm chằm nội dung đó như đang suy nghĩ gì, Chu Thanh Văn cũng đang chăm chú nó, một lúc, mặt con thỏ lóe lên nụ khó hiểu.
Nội dung giấy xem xong, con thỏ suy nghĩ chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy biểu cảm của Chu Thanh Văn, nó giật giật khóe miệng, trong lòng một linh cảm lành.
Quả nhiên.
Nụ mặt Chu Thanh Văn dần dần mở rộng, một khuôn mặt tinh xảo càng càng thấy gian xảo. Y chỉ tờ giấy đất, nhếch khóe miệng với con thỏ: “Cho nên , ngươi chỉ thể hiểu tiếng , mà còn thể hiểu chữ của con ?”
Tuy là câu hỏi nghi vấn, trong giọng lộ sự chắc chắn. Con thỏ sững sờ, ánh mắt lướt qua tờ giấy và khuôn mặt Chu Thanh Văn vài , trong lòng bừng tỉnh ngộ.
nghĩ kỹ càng làm nó bực bội, nó dùng móng vuốt căm giận đập mạnh xuống đất, lấy đó biểu đạt sự phẫn nộ của .
“Đừng như chứ, làm gì .” Chu Thanh Văn bày vẻ mặt vô tội, buông tay : “Ta thật lòng chia sẻ manh mối với ngươi mà.”
Con thỏ vẻ mặt căm giận, trong ánh mắt rõ ràng sự tin tưởng. Chu Thanh Văn coi như thấy.
“Xem xong chứ? Xem xong cất đây.” Y tủm tỉm thu tờ giấy đất, gấp kẹp sách, nhét quyển sách trở chỗ cũ.
Tìm một vòng lớn trong phòng hồ sơ, đồ vật cũng xem gần hết , đến khi ngoài, bọn họ mới phát hiện bản đồ ngay kệ sách nhỏ cạnh cửa.
Bản đồ tòa nhà và bản đồ bộ khu công nghệ đều , trông còn mới, hẳn là phiên bản mới nhất. Mở bản đồ Chu Thanh Văn mới phát hiện, bộ khu công nghệ diện tích lớn, thứ y tìm dường như dễ dàng như .
Khu viên hai lối phía bắc và phía nam, khu phía bắc hầu như đều là các loại tòa nhà thí nghiệm, nhà kho, tòa nhà văn phòng, còn khu phía nam thì đa phần là khu vực nghỉ ngơi, sinh hoạt. Tòa nhà mà họ đang ở ở vị trí lệch về phía bắc của khu trung tâm, gần đó còn vài tòa nhà thí nghiệm và tòa nhà văn phòng, trông vẻ sẽ mục tiêu của y.
Tuy nhiên ở những nơi như , lực lượng canh gác chắc chắn ít, y nghĩ xem nên lẻn mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thong-quan-gi-chu-cung-choi-dua-mot-chut-da-nao/chuong-33-thi-nghiem-bi-mat-5.html.]
đó y thực hiện lời hứa với con thỏ .
Những truy lùng vẫn đang tìm kiếm, từng bóng chạy vụt qua bên cạnh Chu Thanh Văn, gió rít qua mang theo vạt áo, đó nhanh nhẹn rơi xuống.
Dưới chiếc áo khoác rộng thùng thình, một khối bóng đen lông xù ẩn hiện, nhúc nhích hai cái lặng lẽ biến mất.
Quẹo qua một góc Chu Thanh Văn thò tay túi, bất lịch sự mà nhéo một cái tai của con thỏ: “Ha, chuột con, phía chính là cửa cầu thang.”
Con thỏ lập tức tỉnh táo .
Vừa , nó và Chu Thanh Văn trải qua một cuộc giao tiếp bằng tay chân, cuối cùng cũng khá thuận lợi đạt sự đồng thuận. Nói một cách đơn giản chính là Chu Thanh Văn tìm cách đưa nó khỏi tòa nhà , khi ngoài hành động của nó sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Mà mục đích của Chu Thanh Văn cũng đơn giản. Con thỏ thể giúp y thu hút nhiều sự chú ý.
Cầu thang ở giữa hành lang, hai cảnh sát canh giữ ở đó. Chu Thanh Văn bất ngờ, nơi y qua một đó, lúc còn gác.
Vừa mới đến gần hai bước, một trong cảnh sát liền hiệu “Dừng ” với y: “Đang làm gì? Hiện tại nơi thể ngoài!”
Chu Thanh Văn rời , mà hì hì thương lượng với cảnh sát: “Đại ca, châm chước một chút , việc gấp.”
“Có chuyện gì thì bảo cấp cấp cho giấy thông hành! Có giấy thông hành mới qua!” Cảnh sát với thái độ công tư phân minh, hề đổi vì thiện ý của Chu Thanh Văn.
Thật là khó xử. Chu Thanh Văn khẽ “Chậc” một tiếng.
y dễ dàng từ bỏ, mà chịu buông tha : “Đại ca, cũng chứ, nhưng giáo sư của trọng thương hôn mê, nên tìm ai.”
“Cậu là thực tập sinh trướng Giáo sư Tôn?” Cảnh sát chút kinh ngạc.
Ở đây chỉ một vị đạo sư trọng thương hôn mê, đó chính là Giáo sư Tôn Quốc Hữu mới sóng xung kích ảnh hưởng.
Tôn Quốc Hữu chính là tiền bối lão làng ở đây, hơn nửa đời đều cống hiến cho phòng thí nghiệm, là một trong những giáo sư đức cao vọng trọng nhất nơi . Dưới trướng ông chỉ hai thực tập sinh, nhưng mỗi đều là nhân trung long phượng, từ cấp bậc là thể , các thực tập sinh khác khi mới đều là thành viên cấp D, chỉ Tôn Quốc Hữu, thực tập sinh của ông gần nhất là cấp C.
Hơn nữa trong vụ nổ , một thực tập sinh may bỏ mạng, cách khác, hiện tại chính là t.ử ruột duy nhất của Giáo sư Tôn.
Biết là t.ử của Giáo sư Tôn, ngữ khí của cảnh sát rõ ràng khách khí hơn nhiều nhưng vẫn nhả : “Không cho qua, chủ yếu là quy định như , chúng cũng thể phá lệ cho . Vậy thế , tìm chủ nhiệm Ngô ở phòng tài liệu, bảo cô cấp cho một tờ giấy thông hành.”
Không thuyết phục đối phương, Chu Thanh Văn hiển nhiên chút tiếc nuối, y kéo dài âm “Ài” một tiếng, lắc đầu rời ánh mắt của nhóm cảnh sát.
Phiền phức thật, y còn nghĩ xem nên bịa lý do gì để cấp cho giấy thông hành.
Phòng tài liệu bọn họ tìm thấy bản đồ, cách đây xa, hai bước là đến. khi đến nơi họ mới phát hiện, ở đây ai, vị “chủ nhiệm Ngô” trong lời cảnh sát .
Chu Thanh Văn chút kiên nhẫn dạo một vòng trong phòng, lẽ là mệt dựa nghiêng bàn làm việc cạnh cửa.
Bốn bề vắng lặng, con thỏ liền bám túi Chu Thanh Văn xung quanh, thấy tư thế của y nó trong lòng lặng lẽ than vãn. Rõ ràng bên cạnh ghế cố tình dựa bàn.
Không dáng vẻ đắn.
Chu Thanh Văn khi đóng cửa, lúc cửa đang mở hé, tiếng động hành lang liền rõ ràng truyền tai bọn họ. Có tiếng bước chân đang đến gần, con thỏ phản ứng nhanh, thoát liền rụt túi.
Ngoài cửa bước một thiếu niên, trông mười tám, mười chín tuổi, khi cửa còn lễ phép gõ gõ cửa: “Chủ nhiệm Ngô, đến…” Lời còn dứt, liền thấy Chu Thanh Văn đang dựa bàn, lời tiếp theo cũng theo đó chuyển hướng: “À, Chu sư .”
Người trông chút quen mắt, hình như là một trong nhóm học viên ban đầu gặp. y quả thật ấn tượng lớn lắm.
Thế là Chu Thanh Văn nghiêng nghiêng đầu: “Ừm? Cậu là ai?” Ngữ khí khó hiểu vô tội, nghi hoặc đến vô cùng chân thành.
Cậu thiếu niên chút hổ gãi gãi đầu: “À, em là thực tập sinh mới đến, sư gọi em Tiểu Kiệt là ạ.” Cậu chuyện ôn hòa, nhẹ nhàng, khiến thoải mái: “Trước đây chúng gặp mặt một … Có thể là em tồn tại cảm quá thấp, sư nhớ rõ em cũng là bình thường.”
Chu Thanh Văn tiếp lời của mà cà lơ phất phơ chống bàn nhảy lên mặt bàn. Y nhảy lên cẩn thận đè trúng vạt áo , móng vuốt con thỏ đau nhói tự chủ mà kêu lên và giãy giụa.
Túi áo quần bất tự nhiên nhúc nhích, lộ một khối đen như mực, Tiểu Kiệt chút giật chỉ quần áo Chu Thanh Văn: “Sư … Đó là cái gì?”
Ai nha, cẩn thận đè trúng móng vuốt của đồng đội hợp tác .
Chu Thanh Văn để bụng mà nâng tay lên giải phóng móng vuốt con thỏ, nhếch khóe miệng rạng rỡ: “Cái , chuột đen lớn đó.”
Chuột đen lớn?!
Tiểu Kiệt hoảng sợ, nhưng kỹ , rõ ràng thấy hai cái tai thỏ thật dài.
À, là con thỏ. Tiểu Kiệt trong lòng nhẹ nhõm. nhanh sắc mặt cứng đờ.
… Khoan , con thỏ?