Thông Quan Gì Chứ? Cùng Chơi Đùa Một Chút Đã Nào - Chương 25: Chuyển nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:51:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phó bản kết thúc.”

“Phần thưởng phát.”

Chu Thanh Văn con hiển thị cổ tay , hài lòng cong môi.

Phó bản chính về cơ bản thuộc loại trắng tay, vì phần thưởng của nó gần như gì nhưng nhánh giải đố khá hào phóng, hơn nữa Chu Thanh Văn tham gia sâu đó, điểm y nhận lên đến 1500, đủ để y chi tiêu thoải mái trong một thời gian dài.

Còn Hướng Sơn vẫn luôn theo Chu Thanh Văn tuy bằng y, nhưng cũng nhận ít điểm.

“Hơn 500 điểm!” Gã kinh ngạc thốt lên, “Trước đây em chơi nhiều phó bản như bao giờ nào điểm vượt quá 500! Không, đến 300 cũng từng !”

“Đến 500 điểm cũng lấy thì đó là loại phế vật gì?” Ánh mắt Chu Thanh Văn rõ ràng đầy vẻ khinh thường, “Những phó bản đây chơi điểm bao giờ 500.”

Hướng Sơn: “!!!”

Nếu lời Chu Thanh Văn là thậ thì y chính là một đại lão thực sự!

Lúc đó mù quáng cướp chứ?

“Được , nếu tiền thì bữa cơm nợ cũng thể mời chứ?” Trong lúc Hướng Sơn còn đang ngẩn , Chu Thanh Văn vô cùng tự nhiên khoác vai gã, y tủm tỉm đưa cánh tay vẫy vẫy mặt Hướng Sơn.

Hướng Sơn cuối cùng cũng phản ứng : “…”

C.h.ế.t tiệt, quên mất còn vụ .

Hóa y tốn bao nhiêu công sức dẫn gã phó bản chỉ để gã móc tiền mời ăn cơm ?!

Nếu là khác thì Hướng Sơn thể sẽ nghĩ như nhưng một khi đặt Chu Thanh Văn thì gã cảm thấy vô cùng hợp lý.

“Hửm?” Không nhận hồi đáp từ Hướng Sơn, Chu Thanh Văn nguy hiểm nheo mắt , y tăng giọng: “Em gái San San?”

Cái cách xưng hô khiến Hướng Sơn rùng .

Gã vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ thừa thãi trong đầu, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Không thành vấn đề, mời ăn cơm , ăn, ăn bữa lớn luôn!”

Chu Thanh Văn lúc mới hài lòng gật đầu.

Nhiệm vụ kết thúc, ở phó bản cũng còn ý nghĩa gì. Chu Thanh Văn dứt khoát chọn trở về. Sau vài giây choáng váng ngắn ngủi y xuất hiện trong Trận dịch chuyển đông qua .

Hướng Sơn theo sát phía , khi gã ngoài chỉ cảm thấy cả sảng khoái, theo bản năng đưa tay sờ, cơ thể khôi phục nguyên dạng.

“Phù, thoải mái hơn nhiều .” Gã thở phào, “Làm phụ nữ thật là phiền phức quá, vẫn là đàn ông hơn.”

Bầu trời Ảnh Đô vẫn âm u như khi, mây giăng thấp, vô cớ khiến lòng cũng dấy lên một nỗi buồn phiền. hiện tại tâm trạng Chu Thanh Văn cực kỳ , y mở giao diện xem thời gian, phát hiện từ lúc họ tiến phó bản chỉ mới hai giờ trôi qua.

Nói cách khác, một ngày trong phó bản tương đương với một giờ ở Ảnh Đô.

Y vuốt cằm âm thầm suy tư, bên Hướng Sơn cẩn thận y mở miệng dò hỏi: “Cái đó, chị…”

“Gọi gì đó?” Chu Thanh Văn liếc xéo gã một cái.

“À , đại ca, đây gọi thuận miệng …” Hướng Sơn vội vàng sửa miệng, “Cái đó, em chỉ hỏi, chúng bây giờ là ?”

Cái đúng là một vấn đề.

Tuy nhiên Chu Thanh Văn chỉ cần suy nghĩ một chút đáp án: “À đúng , chuyển nhà .”

“Chuyển nhà?” Hướng Sơn giật : “Đại ca, thăng cấp?”

Người chơi ở Ảnh Đô mỗi khi thăng cấp sẽ tự động phân phối nơi ở mới, nơi ở cũ sẽ giữ ba ngày, ba ngày sẽ trả cho hệ thống. Nói cách khác khi thăng cấp họ chuyển đến chỗ ở mới trong vòng 3 ngày, nếu ba ngày cửa của chỗ ở cũ sẽ mở và đồ đạc bên trong cũng sẽ lấy .

Chu Thanh Văn hiện tại là cấp C, y thăng cấp thì chính là cấp B!

Cấp B , cả Ảnh Đô cũng tìm mấy !

Chu Thanh Văn đương nhiên gã đang nghĩ gì, vì thế y khẽ mỉm : “Lần chuyển đến khu C.”

“…… Hả?” Hướng Sơn chút nghi hoặc.

“Tôi lên cấp C ở ván nhưng ngoài thì gặp các , kịp chuyển.”

Hướng Sơn: “……”

Nói cách khác, thông tin của em sai, khi thấy Chu Thanh Văn thì Chu Thanh Văn quả thật là cấp D.

Từ phó bản y mới thăng cấp C.

… Cái cũng quá trùng hợp !

“Đừng dùng vẻ mặt đó , sai.” Chu Thanh Văn rạng rỡ, biểu cảm giống một con sói đuôi to.

Hướng Sơn vẻ mặt nghẹn uất.

Thôi , dù thì cũng làm .

gã cũng đấu đối phương.

nghĩ nghĩ , Hướng Sơn phát hiện hình như cũng thiệt thòi gì mấy.

Chính vì những sự trùng hợp gã mới thành công bám một cái đùi vàng óng như chứ!

Không gì khác, chỉ riêng lợi nhuận nhiều hơn tổng tiền gã kiếm đây.

Nghĩ đến đây tâm trạng Hướng Sơn lập tức định , gã cố gắng làm vẻ mặt nghiêm túc: “Vâng, đại ca đúng.”

Nếu nhận làm đại ca thì cũng nên thành nghĩa vụ của một tiểu . Hướng Sơn chủ động xin trận: “Đại ca, chuyển nhà chắc cần giúp đúng ? Để em đến giúp !”

Chu Thanh Văn chút ngạc nhiên gã.

Thằng nhóc cũng khá điều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thong-quan-gi-chu-cung-choi-dua-mot-chut-da-nao/chuong-25-chuyen-nha.html.]

“Vậy , theo .” Y gật đầu.

Kết quả là khi Hướng Sơn theo Chu Thanh Văn đến nơi gã mới phát hiện, đối phương lẽ cũng cần sự giúp đỡ của .

Theo phỏng đoán của gã, một tiêu xài… , một hưởng thụ cuộc sống như Chu Thanh Văn thì trong phòng y nên chất đầy đủ loại đồ chơi tiêu khiển mua về ?

sự thật ngược , phòng của Chu Thanh Văn vô cùng sạch sẽ, đồ đạc cũng ít, chỉ mấy bộ quần áo.

Hướng Sơn giúp xách túi giấy lên, ngượng ngùng hai tiếng: “A ha ha, đại ca tiết kiệm ha.”

Nói xong, chính gã cũng trầm mặc hai giây.

Có tiểu ở đó Chu Thanh Văn ở cửa ý định tự động tay. Nghe Hướng Sơn y nhịn thành tiếng: “Lời chính tin ?”

Hướng Sơn: “…”

Đương nhiên là tin !

Nhìn cách Chu Thanh Văn gọi món ăn như , lời ai thể tin .

Hướng Sơn vẫn biện minh cho một chút.

“Cái đó, dân dĩ thực vi thiên mà, tốn nhiều tiền ăn uống thì vấn đề gì, nhưng những mặt khác nên tiết kiệm thì tiết kiệm, đại ca đúng ?”

“Tôi thấy đúng.” Chu Thanh Văn ôm cánh tay, vẻ mặt xem kịch vui: “Thích đồ gì thì mua, ăn gì thì ăn, như mới phù hợp với nguyên tắc sống của .”

…” Hướng Sơn căn nhà trống rỗng, chút nghi ngờ .

Chu Thanh Văn lý lẽ rõ ràng nhướng mày.

“Chỉ là kịp sắp xếp mà thôi.”

Hướng Sơn: “?”

Chu Thanh Văn: “Căn phòng cũng chỉ ở một buổi chiều.”

Hướng Sơn: “?!”

Nói cách khác, Chu Thanh Văn từ cấp D lên cấp C cũng chỉ mất một buổi chiều thôi ?

Cái cũng quá đáng quá !

“Được đừng ngẩn nữa, đồ đạc lấy xong thì nhanh chóng theo .” Nói , Chu Thanh Văn vài bước về phía cửa. Hướng Sơn thấy cũng vội vàng xách đồ theo.

Theo hướng dẫn, Chu Thanh Văn tìm chỗ ở mới của . Môi trường và điều kiện ở đây rõ ràng cải thiện ít, gian cũng rộng rãi hơn nhiều. Điểm bất tiện duy nhất là nơi đây xa khu F hơn.

“Ừm, cứ thế việc thu tiền sẽ trở nên phiền phức đây.” Chu Thanh Văn “chậc” một tiếng, trông vẻ thật lòng buồn rầu vì chuyện .

Và là một tiểu trung thành tự nhiên chủ động chia sẻ gánh nặng với đại ca.

Hướng Sơn vỗ ngực: “Đại ca đừng lo lắng, em thể giúp thu! Anh ăn gì cứ với em, em sẽ giúp mang cơm hộp đến!”

Chu Thanh Văn lắc đầu.

“Thôi, vẫn nên tỉnh táo .”

“À?” Hướng Sơn vẻ mặt tổn thương, nghĩ đối phương tin : “Đại ca tin em , em tuyệt đối sẽ ăn vụng đồ của đường !”

“Cái đương nhiên tin tưởng, dù cũng cái gan đó và cũng năng lực đó.” Chu Thanh Văn liếc xéo gã, nhướng mày, “ chính vì năng lực gì nên mới càng lo lắng cho sự an của cơm hộp của , .”

Hướng Sơn nhất thời nên lời.

là nếu gã xách cơm hộp đường thì chẳng khác nào một bia ngắm di động chói lọi cả.

Trước đây ở trong phó bản quá an nhàn khiến gã trong chốc lát phản ứng kịp chuyện .

“Cho nên vẫn là tự vài chuyến.” Chu Thanh Văn lười biếng ngáp một cái, “Ai, thật phiền phức.”

Y khép mắt dựa đầu giường, một chân tùy ý gác lên mép giường. Hướng Sơn đợi nửa ngày thấy y tiế đành cẩn thận mở miệng hỏi: “Vậy đại ca, bây giờ tính toán gì …?”

thốt một chữ liền thấy Chu Thanh Văn hé mí mắt, theo đó là một câu ngắn gọn: “Hửm? Cậu vẫn ?”

Những lời còn của Hướng Sơn lập tức mắc kẹt trong cổ họng.

Không , đại ca, lên tiếng thì em nào dám chứ.

Cũng may Chu Thanh Văn bỏ qua câu hỏi của gã: “Còn về tính toán … Trước hết là nghỉ ngơi, nghỉ ngơi thật ngoài dạo.”

Hướng Sơn gật đầu tỏ vẻ hiểu.

“Được đại ca, cứ nghỉ ngơi , tiểu xin cáo từ!”

“Khoan , .” Chu Thanh Văn gọi gã bằng giọng nhàn nhạt, “Để cho một địa chỉ, lát nữa sẽ qua tìm .”

Thế là Hướng Sơn ngoan ngoãn đưa địa chỉ hiện tại của .

Ngay tại khu D mà họ qua, so với khu F thì nơi đó quá xa Chu Thanh Văn.

Mọi thứ tất Chu Thanh Văn lười biếng vẫy tay với gã: “Được , về .”

Lúc Hướng Sơn mới vội vàng rời .

Thật hiện tại gã mệt, Chu Thanh Văn nghỉ ngơi thì gã cũng .

Thời gian trôi thật nhanh nhưng bầu trời đổi khiến gần như cảm nhận thời gian trôi . Sau khi nghỉ ngơi đầy đủ Chu Thanh Văn mới dậy, y tìm Hướng Sơn mà một về phía khu F bên cạnh nội thành.

Khu F y còn từng đến, vẫn còn quen thuộc địa hình lắm, nhưng chỉ xét về môi trường thì nơi đây nghi ngờ gì là khu vực điều kiện kém nhất trong Ảnh Đô. Quán rượu nhỏ ẩn trong khu kiến trúc đan xen mặt tiền bắt mắt, tốn chút công sức thì thật sự thể tìm .

Quán rượu đông , trong đó đủ loại hỗn tạp nhưng khi Chu Thanh Văn bước đám đông trở nên yên tĩnh trong vài giây ngắn ngủi.

Lý do cũng đơn giản.

“Ông chủ, cho một chai rượu đắt nhất ở đây.”

Loading...