Trong phòng livestream, khán giả sôi sục.
[Đừng tin cô ! Chính là cô loại nhà chúng .]
[Ảnh đế mau lên tháo cái lục lạc ở cổ chân cô ! Loại cô ! Cô là thợ săn bí ẩn đó aaaa…]
[Mở to mắt , đừng trúng mỹ nhân kế của cô …]
……
Đáng tiếc “góc của Thượng đế” như khán giả.
Anh từ xuống một lượt, gì thêm, rời .
Tôi vội đuổi theo:
“Tôi thể cùng ? Một sợ.”
Ánh mắt dừng ở chiếc lục lạc nơi cổ chân :
“Cô tháo cái ? Nó sẽ thu hút thợ săn.”
Diệu Linh
Khán giả trong livestream đồng loạt vỗ tay.
[Trời ơi, đúng là ảnh đế, tai mắt tinh thật.]
[ đúng đúng, bắt cô tháo , tháo là lộ nguyên hình ngay.]
Tôi cúi đầu khó xử, mắt long lanh ánh lệ:
“Cái … là thứ duy nhất bà để cho , là chúng riêng , liên lụy đến .”
Tôi , khẽ lau nước mắt.
Vai chợt nhẹ bẫng…chiếc balo giật lấy:
“Để mang giúp.”
Khán giả màn hình đồng loạt “thổ huyết”.
[Phụt… chí mạng luôn …]
[Trời ơi, tức đập điện thoại.]
[Đây đúng là yêu nữ mà.]
5
Lúc đang hiệu ứng vô địch, thợ săn sẽ n.g.u mà chủ động tấn công .
thì chắc chắn sẽ buông tha thợ săn.
Chúng bao xa thì gặp một thợ săn đang nghỉ.
Thợ săn từ xa thấy và , thoáng do dự, phát động tấn công, chuẩn rời .
Quân Diệp Lâm dừng bước, đặt hai chiếc balo xuống, ánh mắt chăm chăm thợ săn áo đen.
Nguy …
Tôi vội hiệu cho thợ săn, mau chạy .
Quân Diệp Lâm lao tới với tốc độ chớp nhoáng, xoẹt một tiếng, thợ săn còn kịp né xé mất thẻ nhận dạng.
Anh giơ thẻ lên, đầy tiêu sái, vẫy tay về phía , nụ rực rỡ như ánh mặt trời.
Điện thoại báo:
[Thợ săn 10 loại, thợ săn sân tiếp tục giảm một.]
Tôi mỉm vỗ tay:
“Giỏi quá!”
Một lát , thu nụ , dùng điện thoại lệnh cho các thợ săn:
[Tất cả, khi hiệu ứng vô địch của Quân Diệp Lâm hết hiệu lực, hễ gặp thì lập tức tránh xa.]
Chúng men theo rìa bản đồ tiến dần trung tâm.
Dọc đường gặp thợ săn đổi ngựa, thợ săn đang uống nước, đều tiện tay “xử gọn”.
Tôi phía , giả làm fan nhỏ hò reo cổ vũ, trong lòng thì mắng to một câu… nhất định báo thù cho đám đàn em của …
Một thợ săn lai cao lớn cưỡi ngựa từ phía tới, thấy chúng .
Anh nghi hoặc , suy nghĩ một lát tiến gần.
Chẳng lẽ tưởng Quân Diệp Lâm bắt giữ ?
Chẳng lẽ định cứu ?
Tôi lén hiệu với …mau , đừng lo cho .
lẽ thợ săn lai hiểu mấy ám hiệu vòng vo , xuống ngựa, thẳng về phía , thậm chí còn đưa tay .
6
Quân Diệp Lâm từ phía đầu , thấy cảnh . Anh tưởng thợ săn định bắt , liền lao nhanh tới, chắn mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tho-san-phu-thuy/chuong-3.html.]
Không khí căng như dây đàn, khẽ kéo tay áo :
“Thợ săn cao to quá, là chúng rút .”
Anh che chở , chậm rãi lùi .
Không ngờ thợ săn lai vẫn bỏ cuộc, nhanh chóng đuổi theo, mục tiêu rõ ràng…chính là .
Tên cứng đầu thế chứ?
Ngay lúc thợ săn lai suýt chạm vai …
Quân Diệp Lâm kéo mạnh lòng, ôm chặt bảo vệ, ánh mắt lạnh lẽo trừng đối phương:
“Động cô , xé .”
Tôi ngẩng đầu , ánh nắng phủ lên một tầng hào quang vàng nhạt.
Tim bỗng lỡ nhịp vài cái.
Livestream cũng bùng nổ.
[Anh ơi! Anh đang bảo vệ là trùm thợ săn ?]
[Ôi trời ơi tim chịu nổi, đúng kiểu đàn ông đỉnh cao luôn.]
[Người hùng cứu mỹ nhân, còn là hùng cứu thợ săn, phục sát đất…!!!]
Tôi thuận thế hiệu cho thợ săn lai.
Lần cuối cùng cũng hiểu, nhanh chóng lên ngựa rời .
Quân Diệp Lâm khẽ hít một tiếng buông , mu bàn tay một vết xước dài.
Có lẽ trong lúc hỗn loạn balo quệt .
Tôi kéo xuống phía một sườn dốc thấp, giúp sát trùng và băng bó:
“Xin , vì mà thương.”
Anh thoải mái, để ý lắm:
“Nói gì thế, chúng là đồng đội mà.”
Tôi khẽ lẩm bẩm:
[Nếu chúng đồng đội thì ?]
Anh rõ:
“Cô gì?”
Tôi thu tâm tư, lảng sang chuyện khác:
“Tôi băng quá.”
“Ôi, là đàn ông mà, cần gì . Cô thương ?” Anh nắm tay kiểm tra.
7
Hoàng hôn buông xuống, t.h.ả.m cỏ, ngậm một cọng cỏ đuôi chó.
Ánh chiều đỏ rực lan khắp trời, như một bức tranh sơn dầu rực rỡ sắc màu.
Bên cạnh, Quân Diệp Lâm đang dùng bếp dã ngoại nấu mì gói, tiện tay còn nướng thêm xúc xích.
Anh giật cọng cỏ trong miệng , nhét cây xúc xích :
Tôi bật dậy, thổi :
“Nóng quá.”
Anh cũng xuống bên cạnh , hai ăn xúc xích ngắm ánh hoàng hôn.
Bình yên mà đẽ.
Tôi khỏi cảm thán:
“Tôi từng thấy hoàng hôn nào đến , cứ như trong tranh …”
Anh nghiêng đầu hỏi:
“Này, cô nghĩ thợ săn bí ẩn là mấy?”
Tôi giật một cái….ôi trời, suýt nữa quên mất phận của .
“Anh thấy ?” Tôi hỏi ngược .
Khóe môi cong lên:
“Tôi linh cảm… là 9. Ồ, trùng hợp thật, cô tên là Tiểu Cửu.”
Tôi !!!
Suýt nữa xúc xích làm nghẹn, uống mấy ngụm nước mới trôi xuống, lẩm bẩm chuyển đề tài:
“Không , thấy họ sẽ để con quan trọng ở phía cơ.”