ngoài miệng vẫn quên mỉa mai: "Bạn học , nhầm chỗ đấy, bạn cùng bàn của chẳng là Bạch Vân Phi ?"
Bạch Vân Phi chính là tên em của .
Để thực hiện kế hoạch, từng làm làm mẩy đòi cùng bàn với .
Về Thẩm Dịch dùng vũ lực trấn áp nên mới thôi.
Giờ thì đang tính sổ vụ cũ với đây mà.
Tôi là tiểu nữ tử, co giãn , bèn lấy lòng xoa bóp vai cho Thẩm Dịch:
"Đâu , bạn cùng bàn của chẳng là Thẩm Dịch trai nhất, trai nhì, trai... nhất đời ?"
Trước đây mỗi khi khen , sẽ tự đường chuyển chủ đề.
Không ngờ Thẩm Dịch nghiêng né tránh động tác của , lạnh: "Không dám nhận , hôm qua còn khen Bạch Vân Phi là trai nhất trong lòng, Thẩm Dịch đây sợ rằng đến lượt xếp hàng cũng chẳng tới."
Hóa đều thấy hết.
Tôi chột rời mắt , xem Thẩm Dịch giận thật , loại lời dối giả trân thế mà cũng tin.
Liệu còn cho "chiếm tiện nghi" nữa ?
Tôi đảo mắt một vòng, quyết định giở chiêu cũ, áp mặt lòng bàn tay , ngoan ngoãn lên tiếng:
"Đừng giận nữa, Thẩm Dịch, cho véo mặt ."
Dù Thẩm Dịch cũng sở thích véo mặt khác, chắc chắn đến lúc đó sẽ tha cho thôi.
Thẩm Dịch theo lẽ thường, hề nương tay véo mạnh lấy má , hung dữ cảnh cáo: "Lần mà còn trêu chọc nữa thì dễ dàng thế ."
…
Tôi và Thẩm Dịch làm hòa .
Ngày nào cũng dính như sam, tựa như cặp vợ chồng mới cưới.
Câu là Bạch Vân Phi dạy , bảo cứ thẳng mặt Thẩm Dịch.
Như Thẩm Dịch sẽ "nhả vàng" cho nhiều hơn, còn chiếm tiện nghi nhiều hơn.
Tôi , kết quả là đổi một trận nhào nặn của Thẩm Dịch.
Tôi định phản kháng, liền giở trò xa ghé sát mặt :
"Thế thì cho c.ắ.n một miếng , cho c.ắ.n một miếng là véo nữa, má mềm thế chắc chắn là ngon lắm."
Chẳng ngon chút nào cả!
Tôi sợ đến mức dám nhắc chuyện nữa.
Dù thì véo thì véo thôi, cũng mất miếng thịt nào, chứ nếu c.ắ.n một cái thì xí lắm.
Thế thì sẽ xứng với Thẩm Dịch nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thieu-gia-hon-mot-cai-mot-tram-te/chuong-6.html.]
Nhỡ thấy Hứa Thanh xinh hơn theo cô thì ?
Rõ ràng chỉ là một giả thuyết, nhưng cứ nghĩ đến khả năng đó, lòng nghẹn ứ thở nổi.
Cảm giác như bệnh .
Tôi sợ mắc bệnh nan y, dám cho Thẩm Dịch, đành lén lút nhờ Bạch Vân Phi hiến kế.
Cậu là thủ khoa khối, cái gì cũng , chắc chắn cách để cứu khỏi cái c.h.ế.t.
Bạch Vân Phi xong, khóe miệng giật giật:
"Không bệnh nan y gì , là cái đầu gỗ của thông suốt , thích Thẩm đấy. Đến lúc đó cứ gần gũi mật với nhiều là xong."
Hóa đây chính là thích.
Mẹ còn bảo rối loạn cảm xúc, cả đời thể thích ai .
Thẩm Dịch chính là t.h.u.ố.c của , chỉ cần "dán" là bệnh tình sẽ khỏi.
Với phát hiện , nôn nóng tìm để thử nghiệm ngay lập tức.
Thế nhưng, tìm khắp cả hai tầng lầu , vẫn thấy bóng dáng Thẩm Dịch cả.
Cho đến khi một nữ sinh quen mặt chặn đường , hình như là bạn học cùng lớp 1.
Cô kéo chạy xuống lầu, hận rèn sắt thành thép mà càm ràm:
"Sao vẫn đây ngẩn thế? Hứa Thanh gọi Thẩm Dịch sân vận động, là tỏ tình với kìa. Công khai "nẫng tay " ngay mặt mà còn sốt ruột, phát sốt cả lên đây !"
Tai bỗng chốc ù , một cảm giác khủng hoảng từng ập tới.
Cảm giác mà đây bao giờ nếm trải.
Nữ sinh vẫn lải nhải ngừng: "Thật hiểu Thẩm Dịch nghĩ gì nữa, mà cũng gặp cô thật. Tôi bảo ..."
Những lời đó chẳng lọt tai chữ nào, chỉ thể máy móc chạy theo cô đến sân vận động.
Trên sân vây kín hóng chuyện.
Thấy đến, họ tự giác nhường một lối , đẩy giữa tâm điểm của trận cuồng phong.
Hứa Thanh gầy khá nhiều, quần áo cũng nhăn nhúm, trông vẻ thời gian qua cô sống chẳng dễ chịu gì.
Thẩm Dịch cắt bỏ ưu đãi đối với cô , thu hồi chiếc thẻ đen hạn mức đó, nhưng hề dừng việc tài trợ học phí cho cô .
Theo lý mà , đây chính là điều mà Hứa Thanh luôn mong đợi.
Thế nhưng thấy Thẩm Dịch, cô rơi nước mắt lã chã:
"Thẩm Dịch... thật sự thích em nữa ?"
"Trước đây em luôn đồng ý với là vì em quá tự ti, em và môn đăng hộ đối, thể nào kết quả ."
" Tống Du Ninh còn làm , em cũng để nuối tiếc, cầu kết quả, chỉ cần hiện tại ở bên , ?"