Khán giả thấy Emily như thì vội trấn an cô nhưng ai nấy đều thấy lạnh , thầm đoán chuyện giống con làm .
"Chuyện đúng là trò đùa, tà ma quấy nhiễu. Thứ đó phòng cô làm gì?" Câu hỏi của Ngu Tịch khiến Emily ngỡ ngàng ngẩng đầu.
Emily tin nổi: "Cô tin ?"
Ngu Tịch gật đầu khẳng định: "Tất nhiên."
Tất nhiên cô hết ý, chỉ cụp mắt chậm rãi nhấp một ngụm để nhuận giọng. Cô gái mặt làn da trắng như tuyết, nhưng giữa đôi mày hiện lên một luống uất khí tối tăm tích tụ, đó là dấu hiệu của quỷ khí nhập cơ thể. n.g.ự.c cô dường như vật gì đó đang lấp lánh, giúp cô hóa giải một phần uất khí, bằng cô sớm mất mạng .
Ngu Tịch như vô tình hỏi: "Mặt dây chuyền n.g.ự.c cô trông khá đấy, cô mua ở ?"
Emily lúng túng, cô cúi sợi dây chuyền bạc đính hồng ngọc, ngẩn một lát nắm chặt nó trong bàn tay nhỏ nhắn: "Cái là nhặt ở cửa nhà lúc mới chuyển đến. Thấy nó nên vẫn luôn đeo, lẽ... nó vấn đề gì ?"
Emily đến đó thì định dùng sức giật sợi dây chuyền xuống nhưng Ngu Tịch kịp thời ngăn .
"Khoan . Không vấn đề ở nó, ngược , nó vẫn luôn bảo vệ cô." Ngu Tịch bình tĩnh .
Emily ngơ ngác lẩm bẩm: "Bảo vệ ?"
"Cô nhặt sợi dây chuyền thế nào?" Ngu Tịch ôn tồn hỏi tiếp.
Emily ngẫm nghĩ chìm hồi ức: "Hôm đó đúng lúc mới chuyển đến, đang dọn hành lý ở cửa thì thấy đất vật gì lấp lánh nên nhặt lên. Thấy xinh quá nên đeo luôn."
"Ra là ." Ngu Tịch tiếp tục hỏi: "Vậy ngoài việc mỗi đêm phòng cô, thứ đó còn hành vi nào khác ?"
Emily gật đầu do dự lắc đầu: "Tôi cũng chắc lắm. Chỉ là trong lúc mơ màng, hình như thấy với : 'Chạy ! Mau chạy !'”.
Lần nào xong cũng giật tỉnh giấc, chỉ thấy bên tai lạnh buốt, đó cảm thấy gì nữa, nên... ngủ tiếp."
["Nên ngủ tiếp"! Em gái trâu thật đấy! Cuối cùng cũng hiểu tại nước ngoài ít thế . Người bình thường chẳng nên dọn từ lâu ?]
[Tôi cũng định thế. Chuyện mà sởn gai ốc, là thì tuyệt đối dám ở đó nữa.]
[Mà cũng , đến hồn ma còn bảo cô chạy , chẳng lẽ còn thứ gì kinh khủng hơn ? Run bần bật, quấn chặt mền .]
Ngu Tịch nắm tình hình, khi quan sát tướng mạo cô cũng phần nào đoán chuyện gì xảy , cô : "Cô mở cửa sổ , xem bên ngoài."
Emily ngoan ngoãn di chuyển máy tính, hướng ống kính về phía khung cảnh ngoài cửa sổ. Hôm nay là một ngày nắng , ánh sáng , dù hoàng hôn nhưng ánh nắng vàng rực vẫn còn trải dài mặt đất trông mắt. Ngôi nhà kiến trúc thường thấy, kiểu hai tầng dạng duplex. Bên ngoài cửa sổ là sân vườn, chủ nhà sửa sang gọn gàng: phía là t.h.ả.m cỏ đặt một bộ bàn kim loại, xa hơn nữa là hàng rào trắng, còn xa hơn nữa chính là cánh rừng sâu thẳm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-46-buoi-livestream-thu-nam-2.html.]
Xem vị trí lắm, chắc Emily mới nghiệp trung học nên dư dả thuê chỗ nào khá khẩm hơn. Ngu Tịch quan sát xong thì gật đầu: "Được , cũng nắm tình hình."
Emily ở đầu bên cảm thấy lạnh , cô cứ cảm thấy lời của streamer giống với mà như đang với một góc nào đó bên . Cô theo hướng mắt của Ngu Tịch, chỉ thấy ở lối rừng, giữa đám cỏ dại cao nửa dường như thứ gì đó đang lấp lánh ánh sáng.
"Bạn cùng phòng của cô bao lâu nữa thì về?" Ngu Tịch bỗng hỏi một câu liên quan.
Emily ngơ ngác nhưng vẫn thật thà đáp: "Khoảng 9 giờ tối cô mới về."
"Bây giờ chỗ cô là mấy giờ?" Ngu Tịch hỏi tiếp.
"8 giờ." Emily đồng hồ đeo tay .
Ngu Tịch gật đầu: "Vẫn còn thời gian, cô chuẩn một chút ."
Emily ngơ ngác hỏi: "Chuẩn gì cơ?"
Ngu Tịch giải thích quá nhiều, chỉ dặn cô treo một chiếc gương cửa phòng, đó lên giường ngủ, nhớ để một ly nước ấm ngay đầu giường là .
Emily cảm thấy yêu cầu của Ngu Tịch thật kỳ lạ nhưng sực nhớ đến những bạn du học sinh Trung Quốc từng kể về thế giới phương Đông huyền bí, cô thầm nghĩ lẽ đây chính là một loại nghi thức thần bí nào đó nên vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Trong lúc Emily bận rộn chuẩn , cư dân mạng bắt đầu một làn sóng dự đoán đủ kịch bản quái chiêu:
[Pha xử lý là đây? Nhìn giống như đang chuẩn trừ tà .]
[Lầu đừng nữa, bắt đầu thấy rét đây .]
[Tôi chợt nảy một câu hỏi: Mọi thấy việc bạn cùng phòng sớm tối bên cạnh là ác quỷ đáng sợ hơn là căn nhà ma ám đáng sợ hơn?]
[Tôi thể chọn cả hai đều ? Nhìn em gái mà rơi nước mắt, cái cuộc đời c.h.ế.t tiệt thật đáng thương... nhưng hiểu khóe môi cứ tự giác nhếch lên. Ha ha ha ha!]
[Lầu đừng nữa, nữa là mất hết công đức đấy.]
[ là niềm vui của luôn xây dựng nỗi đau của khác mà, ôm ôm cái đồ đáng thương một cái.]
Cũng may Emily đang rúc trong chăn hề giỏi tiếng Trung. Cô vùi đầu thật sâu chiếc chăn kẻ caro đỏ đen, đôi bàn tay nắm chặt mép chăn khẽ run rẩy, lo lắng chờ đợi màn đêm thực sự buông xuống.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])