Thiên kim giả nổi tiếng nhờ livestream huyền học - Chương 39: Tranh cãi (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-08 12:15:27
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngu Tịch trả lời Ngu Ý Phi một tin nhắn rằng cất điện thoại túi.

Cô xỏ giày ngoài, ngang qua tiệm bánh bao lầu, những chiếc bánh bao trắng to nghi ngút khói, định móc tiền trả thì bên cạnh bỗng xuất hiện một bóng .

Người đó mặc áo xanh tay dài, thần thái ung dung với Ngu Tịch: “Cho một lồng bánh nhân rau, một lồng bánh nhân tương, một bát sữa đậu nành.”

Ngu Tịch giật giật khóe miệng, khuôn mặt lạnh như tiền chợt đen như đ.í.t nồi: “Thần tiên cũng ăn cơm ?”

“Đương nhiên.” Ôn Xuân phe phẩy quạt đáp.

Ngu Tịch thấy cũng đành thôi, mua hết điểm tâm Ôn Xuân .

Cảnh tượng vị thiên thần phong thái tuấn tú, tiên khí bồng bềnh cầm chiếc bánh bao thịt lớn nhét miệng khiến chút hoảng hốt.

Ôn Xuân tao nhã nuốt bánh xuống, thấy Ngu Tịch còn đang ngẩn , khách sáo giật lấy bát cháo bát bảo trong tay cô uống một ngụm, hai mắt hạnh phúc khép , hưởng thụ : “Ngon thật.”

Ngu Tịch cúi đầu phần ăn sáng trống rỗng trong tay, đó là bữa sáng của cô mà! Thần với chả tiên điều gì hết.

Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng, vì tức vì ngượng, cô hậm hực mua thêm một phần lẩm bẩm: “Không ngờ thần tiên cũng cướp bữa sáng của phàm.”

Ôn Xuân chẳng hề để ý: “Tôi thấy cô ngẩn đó, tưởng ngốc luôn , cháo của cô sắp nguội nên bụng giải quyết giúp. Cô còn trách , oan quá.”

“Ha ha.” Ngu Tịch hừ lạnh.

“Tối qua cô ?” Giờ Ôn Xuân mới hỏi chuyện cần hỏi, vì là ký túc xá nữ nên tiện dò xét, đến sáng mới phát hiện Ngu Tịch xuất hiện bên ngoài trường, lo cô xảy chuyện nên vội tìm, thấy xung quanh yêu ma quỷ quái mới yên tâm, Ôn Xuân lặng lẽ lầu chờ cô.

Thế nên mới cảnh Ngu Tịch bước tiệm bánh bao mua đồ ăn thì Ôn Xuân liền xuất hiện phía .

“Tôi đến đồn cảnh sát một chuyến. Ký túc xá của chúng xuất hiện một cái xác khô, cảnh sát đến hỏi vài câu, vì phòng xảy án mạng nên thể ở nữa, họ sắp xếp chúng ở đây.” Ngu Tịch giải thích.

Ôn Xuân gật đầu hỏi tiếp: “Thi thể nữ đó chúng từng thấy đó ?”

Ngu Tịch khựng một giây, nhớ đến dung mạo nữ quỷ , cô gật đầu: “.”

thêm: “Những chuyện chắc cần chúng bận tâm, phía chính phủ tiếp nhận xử lý .”

Ôn Xuân gật đầu đồng ý, thêm gì nữa.

Hai cứ sóng vai lặng lẽ bước trường.

Ngu Tịch cảm nhận ảnh cao lớn bên cạnh, hương cỏ cây nồng đậm quanh quẩn nơi chóp mũi, trong lòng cô chợt thấy yên tĩnh và an hòa.

Cứ thế mãi cũng . Ôn Xuân mỉm đầy cưng chiều cô gái nhỏ nhắn bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-39-tranh-cai-1.html.]

Thời gian ấm áp luôn ngắn ngủi, chẳng bao lâu hai đến tòa nhà giảng dạy.

Ngu Tịch ngẩng đầu tòa nhà bảy tầng đang tắm trong tia nắng sớm đầu tiên, trong khoảnh khắc hoảng hốt nó như biến thành những căn nhà thấp mái ngói xanh gạch xám. Cô định giơ tay lên buông thõng xuống, ký ức hai kiếp của linh hồn khiến cô khỏi chút bâng khuâng, mất khó yên.

Ôn Xuân cảm nhận sự ngây thoáng qua của Ngu Tịch, suy nghĩ xoay chuyển một chút hiểu nguyên nhân, bèn : “Thế giới đổi quá nhiều, ngờ chỉ ngủ một giấc, phàm cũng thể bay trời .”

Ngu Tịch cảm thán, khỏi đồng cảm tiếp lời: “Phải đó. Thay đổi quá nhanh, khiến chút sợ hãi.”

Ôn Xuân tiếp tục : “ cũng khá . Thế giới hiện tại quốc thái dân an, nhân dân hạnh phúc. Chúng cũng thể hưởng thụ những phát minh tiện lợi của hậu thế. Mỗi ngày ăn no chờ c.h.ế.t thật quá thoải mái, nhớ tiền mua cho một căn hộ nhỏ, làm trạch nam.”

Từ khi Ngu Tịch mua cho một chiếc điện thoại mạng, vị sơn thần đại nhân liền say mê điện thoại đến mức mặc kệ chuyện đời.

Trong lòng Ôn Xuân ngứa ngáy, thử cuộc sống cá muối video Douyin, đây quả thực là cuộc sống trong mơ của trạch nam.

Nghe đến đây Ngu Tịch lập tức còn cảm khái nữa, cô giật giật khóe miệng, suýt nữa giữ nổi phong độ chưởng môn Huyền môn, chỉ đ.á.n.h với một trận.

Có thần tiên nào như ?

“Chính vì thể loại thần tiên ham ăn lười làm như , tiên tộc mới diệt vong đấy.” Ngu Tịch vẫn nhịn mỉa mai, xong cũng để ý Ôn Xuân phía đang sức biện bạch, cô sải bước tòa nhà giảng dạy.

“Tôi ham ăn lười làm, gọi là dưỡng sức nghỉ ngơi.”

“Làm thần tiên mấy nghìn năm , nghỉ vài chục năm thì quá đáng ! Người phàm còn kỳ nghỉ, thần tiên cũng !”

“Cốc cốc cốc.”

“Mời .” Giọng Yến Mạt Lỵ hiền hòa vang lên.

Ngu Tịch đẩy cửa bước , cô đến mặt chủ nhiệm lớp đang chăm chú chấm bài, hành lễ chắp tay mới rõ ý định.

Yến Mạt Lỵ chút kinh ngạc, đây là đầu tiên học sinh hành lễ với bà như nên vội vàng hiệu cần làm thế.

“Lễ thể bỏ.” Ngu Tịch thản nhiên .

Thấy cô kiên trì, Yến Mạt Lỵ cũng thêm, chợt thiện cảm với học sinh mặt, đồng thời cũng chút tò mò.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...