Thiên kim giả nổi tiếng nhờ livestream huyền học - Chương 36: Phương Vũ (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:21:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Phương Vũ đang chật vật leo núi về cuộc trò chuyện giữa hai . Anh đang cắm mặt thật kỹ những tảng đá chân. Hôm nay vấp đá ngã tới mười , mặt xước mấy đường. Phương Vũ khổ, cái thể chất xui xẻo khiến đề phòng thế nào cũng xuể.

Khoảng cách từ Trịnh Châu đến núi Xuân Sơn cũng quá xa, tàu hỏa hai ba ngày là tới. khi trải qua một chuỗi sự cố từ bắt nhầm xe đến tàu hỏa ngừng chạy, cuối cùng cũng gian nan đặt chân tới chân núi Xuân Sơn. Nhìn đỉnh núi tráng lệ mắt, Phương Vũ nghiến răng, nắm chặt dây đeo ba lô đen vai, quyết tâm nhất định leo lên .

Ngu Tịch quan sát đàn ông kiên trì bỏ cuộc , khẽ gật đầu. là cô lầm, thể làm nên chuyện lớn. Dù vận mệnh cản trở nhưng vẫn tính cách kiên định, là thể gánh vác trọng trách. Ôn Xuân thấy cô hài lòng với như , liền vẫy quạt ảo cảnh. Ngay đó Phương Vũ xuất hiện ngay cửa miếu Sơn Thần.

Phương Vũ sững sờ ngôi miếu phần giản dị mặt, rõ ràng là kịp phản ứng với chuyện xảy . Khi thấy ba chữ "Miếu Sơn Thần" thanh thoát phóng khoáng tấm biển, mới hiểu đến nơi.

nhanh như ? Phương Vũ vẫn dám tin. Anh đẩy cánh cửa gỗ bằng gỗ hồng bước trong miếu. Đây là một ngôi nhà hai dãy, chẳng mấy chốc tới viện chính. Anh ngẩng đầu lên, đập mắt là một ông lão tiên phong đạo cốt, đạo bào tung bay. Phương Vũ thấy nụ từ ái hiền hòa của ông lão thì đ.á.n.h rơi cả ba lô, quỳ sụp xuống.

Ngu Tịch ngẩn . Bọn họ còn bắt đầu mà? Sao nhập vai nhanh thế .

Ôn Xuân thì quá quen với cảnh . Anh thuần thục nhập hồn bức tượng, dùng giọng trang nghiêm trầm : "Ta gọi ngươi đến là việc nhờ."

Phương Vũ quỳ đất, hai tay chắp đầy thành kính: "Xin tiên nhân cứ , con nguyện đem hết sức , dù tan xương nát thịt cũng từ."

Ôn Xuân thẳng vấn đề mà hỏi ngược Phương Vũ một câu: "Ngươi nhân gian sắp đối mặt với một tai họa lớn?"

Phương Vũ hiểu vì tiên nhân hỏi nhưng vẫn thật thà lắc đầu đáp: "Con ạ."

Ôn Xuân thấy hiểu chuyện thì tiếp: "Gần trăm năm qua, nhân loại bắt đầu nền văn minh công nghiệp. Máy móc ngừng đổi mới, chế tạo máy bay, tàu thủy, xe lửa. Gần 60% đất đai thế giới biến thành những tòa nhà cao tầng, bê tông cốt thép. Cây cối chặt phá bừa bãi, động vật mất nơi cư trú, khí ngày càng vẩn đục. Dầu mỏ, khoáng sản, than đá khai thác cạn kiệt từ lòng đất chừng năm. Lòng đất rỗng tuếch, mặt đất hiện giờ lung lay sắp sụp đổ."

Phương Vũ tiên nhân đang về vấn đề môi trường mà vẫn thường tranh cãi. Anh vẫn dám tin hỏi : "Con vấn đề môi trường nghiêm trọng, nhưng con các chuyên gia dự đoán rằng t.h.ả.m họa ít nhất trăm năm nữa mới xảy mà!"

Con vốn ích kỷ. Ôn Xuân đàn ông mắt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ lạnh lùng mà chính cũng nhận . Anh từng ảo tưởng nhân loại, chỉ cần chuyện liên quan đến thì họ sẽ dửng dưng ngoài cuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-36-phuong-vu-1.html.]

Ngu Tịch nhạy bén nhận sự đổi của bên cạnh, cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai . Cảm nhận xúc cảm nhẹ nhàng vai, Ôn Xuân nhắm mắt định thần, điều chỉnh cảm xúc của . Vừa mất kiểm soát. Khi mở mắt nữa, đôi đồng t.ử xanh biếc như nước hồ khôi phục vẻ bình lặng thường ngày.

Ngu Tịch lo lắng hỏi: "Lúc nãy làm ?"

Ôn Xuân trả lời: "Không gì, chỉ là nhớ một vài chuyện thôi."

Ngu Tịch cũng hiểu đang ám chỉ điều gì, cô cân nhắc : "Nhân loại đều như ? Có quan tâm đến chuyện khi c.h.ế.t là vì họ chắc luân hồi tồn tại thật ."

"Nếu thì ?" Ôn Xuân lạnh lùng thốt . Cuộc đối thoại khiến nhớ vị cố nhân từng một lòng cứu , cuối cùng dùng cả bầu nhiệt huyết giải cứu chúng sinh nhưng kết cục là hồn phi phách tán mà ai . Làm thế thì ích gì, vì cứu một chúng sinh như thế?

Ôn Xuân tiếp: "Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đến, thiên hạ hỗn loạn cũng vì lợi mà . Con chính là nô lệ lợi ích dẫn dắt. Không lợi thì dậy sớm, chỉ cần lợi ích của họ chạm tới thì họ sẽ chẳng mảy may quan tâm."

Ngu Tịch Ôn Xuân đúng. Cô tức giận c.ắ.n chặt môi , giận vì một vị thần như Ôn Xuân coi nhân loại là sinh vật bạc bẽo như thế, tức vì đúng.

Ngu Tịch ngẩng đầu : "Tôi đa thế gian sẽ để tâm đến những điều đó. luôn để tâm, luôn . Có lẽ sẽ thấy ngốc, thấy ngu như heo, thấy đơn phương tình nguyện. nếu ông trời cho sở hữu sức mạnh mà thường , những chuyện thường chắc chắn, thì trách nhiệm ."

Hình ảnh cô gái mắt như trùng lặp với vị cố nhân năm xưa. Hàng mi Ôn Xuân khẽ run rẩy, ánh mắt vẫn tỏ khó hiểu.

Ngu Tịch thấy thái độ nghi hoặc của thì vô thức đưa tay vuốt ve gương mặt đẽ lạnh lùng của . Những ngón tay ấm áp của cô chạm mặt làm lòng như tan chảy.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...