Sau màn hỏi han giữa bạn bè, Ôn Xuân hỏi sang chuyện khác: "Vừa cảm nhận một luồng linh lực d.a.o động mạnh, xảy chuyện gì ?"
Ngu Tịch vẫn thản nhiên: "Chút chuyện nhỏ thôi. Vừa vô tình lạc một gian khác. Kẻ đó là hoàng đế nhà Lương, điều động âm binh ở núi, lẽ chính điều đó khiến thiên địa d.a.o động. Giờ tất cả xuống địa phủ , cũng coi như giải quyết xong vấn đề chỗ ở cho ."
Ôn Xuân đến chuyện điều động âm binh thì thầm căng thẳng vì lo cho Ngu Tịch. Thấy cô vẫn bình an vô sự, mới thở phào nhưng vẫn nhịn nhắc nhở: "Lần chuyện như thì nhớ gọi cùng."
Nói xong thấy hối hận. Anh lấy tư cách gì mà yêu cầu cô đưa cùng? Không đúng, nghĩ linh tinh gì . Anh cảm thấy thất lễ vội chữa cháy: "Chuyện thú vị như thế thể thiếu chứ? Lần cô Ngu nhất định dẫn theo để mở mang tầm mắt nhé."
Ngu Tịch bật : "Tất nhiên ."
Phạm Triệt thấy Ngu Tịch thẫn thờ đó thì trong lòng trào dâng một cảm giác khác lạ khó tả. Dường như cô gái che giấu nhiều bí mật, như ma xui quỷ khiến lên tiếng gọi: "Cô Ngu."
Ngu Tịch giật : "Anh Phạm."
Huyền Thiên đang hàng rào giờ mới thấy hai , vẫy tay rối rít: "Phạm Triệt, cô Ngu, em ở đây!"
Phạm Triệt cách xưng hô lớn nhỏ của Huyền Thiên, cộng thêm cơn giận tích tụ từ chỗ Lâm Thiếu Huy thì lửa giận bốc ngùn ngụt. Anh gì mà lao lên tặng cho thằng nhóc nên một trận đòn tơi tả.
Huyền Thiên vốn ngơ ngác gì, đang đàng hoàng theo dõi Tần Tiểu Ái cũng thể chịu đựng sự ngang ngược của ông họ. Thế là hai lao "đại chiến". May mà cả hai đều Ẩn Thân Phù nên ai chứng kiến màn thi đấu đặc sắc . Hai khán giả duy nhất chỉ là Ngu Tịch và Ôn Xuân.
Ngu Tịch cảm thán: " là tuổi trẻ tài cao!"
Sắc mặt Ôn Xuân sầm xuống. "Cô Ngu " ? Anh thầm hừ lạnh, hiểu thấy khó chịu với cách gọi của Phạm Triệt dành cho cô. Nếu xưng hô “cô Ngu" thì đúng là xa cách, nên gọi là gì cho nhỉ?
"Anh Ôn?" Thấy im lặng, Ngu Tịch cất tiếng hỏi.
Ôn Xuân cụp mắt giấu sự khác thường, cô gái chỉ cao đến vai , bất giác vươn tay xoa nhẹ lên cái đầu nhỏ tròn trịa của cô: "Cô cũng còn nhỏ tuổi."
Anh nghĩ thông suốt , mối quan hệ giữa và Ngu Tịch tiến xa hơn thì cách nhất là để cô bái làm thầy. Trên đời còn mối quan hệ nào bền chặt hơn sư đồ? Chuyện cần bàn bạc kỹ lưỡng, bước đầu tiên là để cô thấy thực lực phi phàm của , như cô mới tâm phục khẩu phục chịu bái sư. Từ khi đặt vị trí sư phụ, Ôn Xuân tự nhủ thể hiện bản lĩnh thực sự, thể lười biếng nữa.
Ngu Tịch tự nhiên gạt bàn tay đang xoa đầu xuống. Gương mặt vốn lãnh đạm của cô thoáng hiện nét ngượng ngùng mà chính cô cũng nhận : "Anh Ôn gì ? Tôi là 'bà cô' bốn mươi mấy tuổi đấy."
Ôn Xuân khó hiểu: "Mới bốn mươi tuổi mà xem là trung niên ? Nếu ở Thần giới, cô Ngu chỉ là trẻ con mà thôi. Ngay cả trong Huyền môn, bốn mươi tuổi cũng chỉ là khởi đầu của một đời mà thôi."
Ngu Tịch nghĩ đến sư phụ sống tới hai trăm tuổi của thì quyết định im lặng. Quả thực với trong giới Huyền môn, bốn mươi tuổi coi là già bởi tuổi thọ trung bình của họ tầm một trăm năm mươi tuổi, ai thiên phú khi sống đến năm trăm tuổi. Thời xưa sống đến nghìn tuổi mới là chuyện thường tình. Ngu Tịch thầm cảm thán, lẽ cô ảnh hưởng bởi hồn phách yếu ớt ở hiện đại nên mới tư duy theo lối mòn như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-34-ta-da-tro-lai-2.html.]
Thấy chuyện thỏa, Ngu Tịch chào tạm biệt Phạm Triệt và Huyền Thiên.
Sau khi Huyền Thiên họ kể chuyện thì thấy vô cùng tiếc nuối vì tận mắt chứng kiến những cảnh tượng , cũng phần nào thông cảm cho cơn giận của Phạm Triệt. Cậu vẫy tay chào tạm biệt Ngu Tịch.
Nhìn theo bóng dáng uyển chuyển của cô xa dần, Phạm Triệt chợt thấy lưu luyến. Anh quá để tâm mà chỉ tự nhủ chắc vì đây là đầu tiên tiếp xúc với một cô gái lâu như nên mới nhất thời lưu luyến, qua một thời gian sẽ thôi.
Ngu Tịch ráng chiều vàng rực đang phủ xuống, khẽ : "Đã chạng vạng tối . Ngày hôm nay trôi qua thật đúng là thăng trầm biến hóa."
Cô dứt lời, ngẩng lên định tham quan "nhà mới" của Ôn Xuân thì mắt bất ngờ hiện lên thông báo từ hệ thống.
18:50: [Phó bản Áo cưới đỏ thành.]
18:25:10: [Màn hình đen streamer ơi.]
[Cái phòng livestream bug ? Sao chẳng thấy gì thế ?] ...
18:25:30: [Sáng , sáng !]
[Sao streamer chạy sân vận động ?] ...
18:40: [Vãi thật, thực sự ngờ chân tướng là như .]
[Hu hu, Lương Thừa Đế đúng là thê t.h.ả.m quá mà.]
Dòng bình luận cuối cùng của cư dân mạng dừng lúc 18:40. Xem khi câu chuyện của Tiêu Phương Chí kết thúc, buổi livestream cũng tự động tắt theo.
Ngu Tịch hai chữ "sân vận động" giao diện, bao nhiêu suy nghĩ xoay chuyển trong đầu.
Hệ thống rốt cuộc là thứ gì? Nó hiểu rõ các quy tắc trong thế giới của cô, chủ động giúp cô tránh khỏi rắc rối nhưng ép cô làm việc. Sự mâu thuẫn khiến Ngu Tịch nhất thời rối rắm.
Cô thử gọi hệ thống trong đầu một nữa nhưng vẫn tiếng trả lời. Có vẻ như vẫn đến lúc. Cô khẽ mân mê sợi dây trang trí ở vạt váy, thôi thì cứ từ từ tìm hiểu .
Ôn Xuân thấy cô thẫn thờ, bèn hỏi: "Sao ?"
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])