Thiên Kim Giả Đến Từ Bệnh Viện Tâm Thần - CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:18:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bố bảo: "Hai em con tình cảm thật đấy."

 

Phó Vân Dật ông đầy bất lực: "Bố với đúng là cái kỳ quặc dành cho con bé T.ử Ngọc ."

 

Tôi vỗ vai : "Là do định kiến quá thôi bro, em vốn dĩ là bình thường mà."

Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu

 

Anh sang lườm : "Lúc tao đón mày ở viện về, mày thế, cứ ba câu là rời hai chữ 'tâm thần'."

 

Tôi khẳng định chắc nịch: "Chắc ảo thính ."

 

Phó Vân dật , nghiến răng kèn kẹt: "Ảo thính thật thì quá!"

 

Ăn cơm xong, lôi kéo : "Anh ơi, bao giờ mới chịu nôn một triệu tệ mà hứa cho em đây?"

 

Anh ngoáy ngoáy lỗ tai: "Cái đó hả? Là mày ảo giác đấy." 

 

Tôi chớp mắt: "Thế ? Vậy để em hỏi nhé. Anh, mười triệu tệ hứa cho em, khi nào chuyển?" 

 

Mí mắt giật giật: "Sao tự dưng tăng giá nhanh thế?" 

 

Tôi tươi: "Anh nhớ mà, ảo giác , nôn tiền đây!"

 

Phó Vân Dật chịu thua: "Thôi , đưa thẻ đây tao chuyển cho. Kết bạn WeChat ." 

 

Tôi lắc đầu: "Em điện thoại, chỉ mỗi cái thẻ ngân hàng cho thôi." 

 

Phó Vân Dật ngẫm nghĩ: "Đi, tao đưa mày mua một cái." 

 

Tôi ôm chầm lấy , nước mắt nước mũi giàn dụa: "Anh đối xử với em quá, trai yêu quý!" 

 

Anh đẩy : "Lúc nãy đòi một triệu tệ thì chẳng thấy mày xúc động thế ." 

 

Tôi bảo: "Vì điện thoại , em mới liên lạc với bác sĩ điều trị của em chứ!" 

 

Phó Vân Dật : "Lại còn bảo điên !"

 

4

 

Đi mua điện thoại về, cứ cầm khư khư tay rời. Đồng thời, cũng quên nhiệm vụ của hệ thống, cố tình cầm điện thoại sang mặt Đào Miêu khoe mẽ: "Cái điện thoại , cô dùng bao giờ đúng ?" 

 

lướt qua: " dùng bao giờ, nhưng tiểu thư thích dùng điện thoại 'cục gạch' cho già thế ?" 

 

Tôi mỉm : "Dùng loại đập hạt dẻ mới sướng tay."

 

Hệ thống lên tiếng: "Hình như ký chủ hiểu thế nào là nhục mạ." 

 

Tôi đáp trong lòng: "Đang làm việc, cấm xía ! Đổi mấy con búp bê lấy công sức vận động thế là hời cho nhà ngươi , đừng điều."

 

Đào Miêu hề cuộc hội thoại của và hệ thống, chỉ gật đầu: "Điện thoại già đúng là bền thật. Tiểu thư tìm chỉ để chuyện thôi ?" 

 

Tôi bảo: "Tôi đến để khoe thôi, cô đừng nghĩ nhiều." 

 

hỏi: "Tiểu thư ăn khuya ? Nhà còn nhiều đồ lắm, làm cho." 

 

Tôi xua tay: "Tôi hứng thú với ăn khuya, cần khoe khoang gì tìm cô. Mà , cô giúp việc ở đây lương lậu thế nào?" 

 

đáp: "Dạ, một tháng năm mươi triệu ạ." 

 

Tôi chớp mắt: "Thế còn dì Đào..." 

 

Đào Miêu : "Trăm triệu rưỡi ạ." 

 

Tôi bỗng thấy xót xa cho bác sĩ điều trị của .

 

Về phòng, gọi điện cho ông

 

"Alo, ai đấy?" - Đầu dây bên bắt máy. 

 

"Lão Mã, đây." 

 

"Shipper hả? Để hàng ở trạm bưu cục ." 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-den-tu-benh-vien-tam-than/chuong-4.html.]

"Tôi đây mà, Trương T.ử Ngọc đây!" 

 

"Tôi mua bảo hiểm nhé." 

 

Tôi chớp mắt: "Lão Mã, tư vấn tí việc." 

 

"Tôi cũng mua luôn." 

 

Nhìn điện thoại ngắt máy, ngẩn ngơ: "Tín hiệu bên kém thế cơ ?"

 

Tôi gọi cho duy nhất còn trong danh bạ: "Ngủ ?" 

 

Anh trai bắt máy: "Gì đấy?" 

 

"Không gì, em test tín hiệu thôi." 

 

Anh hít một thật sâu: "Không gì thì ngủ sớm !"

 

Một lúc bác sĩ Mã gọi : "Hết tiền ?" 

 

Tôi nghĩ đến mấy đồng bạc lẻ tội nghiệp của ông , thôi thì bắt ông góp gạch xây dựng sự nghiệp của nữa. 

 

"Lão Mã, ông mua cái bệnh viện tâm thần của mất bao nhiêu tiền ?" 

 

Ông bảo: "Viện nhỏ, tầm ba mươi tỷ chắc là đủ. Mong là cô cầm tiền âm phủ đến mua nhé." 

 

Tôi : "Đâu , ít nhất cũng là tiền Venezuela chứ." 

 

Lão Mã thở dài: "Cái đó còn bằng giấy vệ sinh. Gọi chỉ để hỏi thế thôi ? Có khó khăn gì ?" 

 

"Chỉ thế thôi, đợi mua xong viện, sẽ tăng lương cho bác sĩ." 

 

"Thế thì chúc cô sớm thành công. Thật sự vay tiền đấy chứ?" 

 

"Thật mà." 

 

Ông trầm ngâm: "Tuyệt đối đừng con đường lầm đấy nhé." 

 

"Bác sĩ cứ yên tâm."

 

Cúp máy, nhẩm tính, hiện tại mười một triệu tệ (tầm ba mươi mấy tỷ đồng), đường còn dài nhưng đích gần .

 

Hôm , dẫn mua quần áo. Anh trai định trốn chơi thì tóm làm chân xách đồ. Anh lầm bầm: "Cái loại như nó thì mặc bao tải cũng xinh, mua đại mấy bộ là ." 

 

Mẹ liếc một cái: "Gọi con đến là để tư vấn, đừng đem mấy cái trò dỗ dành gái bên ngoài về đây."

 

Tôi bảo: "Mẹ ơi, con thấy đồ bệnh nhân hợp với con hơn, mua cho con mười bộ mặc đổi ." 

 

Mẹ , mắt rớm lệ: "Con thế, càng đau lòng hơn." 

 

Anh trai thì thầm: "Bó tay , thì ai cản . Mày cứ ngoan ngoãn mà nhận , lấp đầy phòng mày thì chịu thôi ."

 

Thế là biến thành một con robot thử đồ cảm xúc. 

 

"Bộ . Bộ cũng . Bộ hợp đấy." 

 

Anh trai thanh toán bảo chủ tiệm: "Chút nữa cho chở thẳng đến nhà ." 

 

Tổng hóa đơn: Năm triệu ba trăm bốn mươi nghìn tệ. Tôi : "Anh xem, giờ em đem lên mạng bán thì ai mua ?" 

 

Phó Vân Dật lườm : "Mày cần thèm tiền thế ? Tiền chỉ là những con thôi." 

 

"Nếu thấy nó vô dụng thì chuyển hết cho em ?" 

 

Anh ho hắng hai tiếng: " cũng , tiền thì cũng c.h.ế.t dở."

 

Mẹ : "Hai đứa thì thầm gì đấy? Đi chỗ tiếp theo, làm tóc cho T.ử Ngọc." 

 

Tôi : "Mẹ ơi, con thích để đầu trọc." 

 

Mẹ chớp mắt, giả vờ như điếc: "Đi thôi, một tiệm tóc cực trendy cho mấy đứa con gái các con." 

 

Loading...