Thiên Kim Giả Đến Từ Bệnh Viện Tâm Thần - CHƯƠNG 3
Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:12:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh giật khóe môi: "Khéo thế nhỉ."
Hệ thống lên tiếng: "Thiên kim thật sắp xuất hiện trong vai con gái của bà giúp việc, mời ký chủ tìm cơ hội nh.ụ.c m.ạ cô ."
Tôi hỏi thầm trong lòng: "Lợi ích ?"
Thời buổi , lợi lộc gì ai mà làm?
Nó bảo: "Hoàn thành nhiệm vụ sẽ thưởng cho ký chủ một búp bê Barbie phiên bản giới hạn."
Tôi vặn hỏi: "Bộ mày ăn chặn hả? Hệ thống nhà ai thưởng cái thứ !"
Nó im lặng một lát đáp: "Vì đây là nhiệm vụ của mười năm nên phần thưởng là thứ mà ký chủ thích nhất thời thơ ấu."
Tôi chớp mắt, hình như mười năm đang mải mê học khóa bẻ khóa của một bác thợ già trong bệnh viện tâm thần thì , còn học một cách vui vẻ nữa.
"Vậy chắc chắn mày tìm nhầm ! Tuổi thơ tao búp bê."
Hệ thống hiện vòng tròn xoay tít: "Xin , thể trả lời câu hỏi của bạn, vui lòng thử ."
Bắt đầu giả bộ làm trí tuệ nhân tạo đơ đấy.
Lúc bảo: "Vân Dật, đưa em gái lên phòng nghỉ ngơi con."
Anh trai gật đầu, : "Đi theo tao."
Lên đến tầng ba, chỉ căn phòng ngoài cùng bên trái: "Phòng mày đây."
Đến cửa phòng, vặn thử, khóa chặt. Giây , rút sợi dây kẽm chuẩn bẻ khóa.
Anh giật khóe môi: "Đây là nhà , ổ trộm. Tao chìa khóa đây."
Vào phòng, liếc một lượt, bài trí ấm cúng, đầu giường còn một tấm thiệp ghi "Chào mừng về nhà".
Phó Vân Dật : "Thằng út bài trí đấy, tí nó học về mày nhớ khen nó vài câu, nó ao ước chị gái lâu lắm ."
Tôi : "Thế chuyển giới ?"
Anh đờ đẫn : "Hả? Thôi tao tĩnh tâm thật đây, tối đến gọi mày xuống ăn cơm."
Sau khi Phó Vân Dật , căn phòng rộng thênh thang, cảm thấy một sự trống trải lạ thường. Quả nhiên vẫn là cái giường nhỏ trong bệnh viện tâm thần hợp với hơn. Tôi hứng chí lên, quyết định làm một bài thơ.
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu
Ngồi bên giường, cầm bút : "Tôi thích, những bộ đồ kẻ sọc, và... Những tấm ga trải giường trắng tinh. Tôi thích những ô cửa sổ chẳng thể mở, và lỗ khóa kẹt cứng bởi dây kẽm. trong chậu rửa chân chẳng thể nào câu cá. Kẻ lữ hành chỉ thể từ xa trông về phía hiền."
Nằm giường một lúc, quyết định xuống đất trải chiếu .
"Cộc, cộc, cộc."
Tôi mở mắt, ngái ngủ hỏi: "Đến giờ uống t.h.u.ố.c hả?"
Khóe mắt đến giật giật: "Đến giờ ăn cơm ."
3
Tôi lững thững theo Phó Vân Dật xuống lầu, quanh co lòng vòng mãi mới tới phòng ăn.
Để đề phòng nhận vơ lung tung, nhanh nhảu giới thiệu : "Bên trái là bố . Người mủm mĩm là dì Đào, giúp việc nhà . Còn cô gái cao gầy là Đào Miêu, con gái dì . Thằng út về, tài xế đón , chắc tầm năm phút nữa là tới."
Lời dứt, một nhóc từ ngoài chạy tót : "Chị gái em ?"
Anh gọi : "Đây, nhưng đừng kỳ vọng quá nhiều chị em."
Cậu nhóc lao tới, ngước bằng đôi mắt to tròn long lanh, cất tiếng gọi: "Chị ơi!"
Tôi xoay nó , chỉ về phía khác bảo: "Chị em ở đằng kìa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-den-tu-benh-vien-tam-than/chuong-3.html.]
Phó Vân Dật theo hướng ngón tay , khóe miệng giật liên hồi: "Đừng chỉ bậy bạ!"
Tôi hỏi: "Anh thấy cô trông giống bố ?"
Anh suy sụp: "Mày định phá nát cái nhà gì? Sao dì Đào giống bố cơ chứ!"
Tôi hì hì: "Lỗ Tấn từng , vạn sự đều khả năng. Với đều là sinh vật hệ carbon cả, giống là chuyện thường."
Anh thở dài: "Mày đúng là làm tao tu thành tiên luôn đấy."
Lúc , lên tiếng hòa giải: "Đông đủ thì bàn thôi."
Thằng út đúng là cái đuôi nhỏ: "Em cạnh chị."
Tôi giơ tay: "Con cạnh hai."
Nhìn vẻ mặt cảm xúc của Phó Vân Dật, huých nhẹ một cái: "Nhanh lên, kết nối trò chơi 'rắn săn mồi' chứ."
Anh bất lực, chỉ đành : "Con cạnh bố."
Tôi mong đợi ông bố "hờ". Nhất định câu đó nhé! Bố chớp mắt: "Vậy bố cạnh ."
Mẹ : "Mẹ cạnh Thiên Nhiên (thằng út)."
Tôi vỗ tay: "Hoàn hảo! Một vòng tuần vàng!"
Phó Vân Dật lầm bầm: " là đồ con nít."
Khi tất cả yên vị, bố xúc động : "Lần , gia đình chúng mới thực sự là đoàn tụ trọn vẹn."
Tôi chêm : "Thực thể đoàn tụ sớm hơn mà."
Chắc thiên kim thật xuất hiện lâu chứ nhỉ? Sao cứ đợi ? Tôi bác sĩ chính mà chờ mới bắt đầu phẫu thuật? Lỡ khâu quên d.a.o mổ trong bụng bệnh nhân thì tính ?
Mẹ ngậm ngùi: "Cũng tại trận động đất năm đó, hỗn loạn quá mức. Nhà tìm kiếm lâu mới thấy con."
Nghe chẳng đáng tin chút nào. Có khi văn phòng thám t.ử tìm vội kết sổ lấy tiền nên báo đại tên lên chừng. Nghĩ nghĩ , chắc chỉ thể giải thích là bàn tay của "hệ thống" đang thao túng phía thôi. Tôi hệ thống gài bẫy !
Kiếm đủ tiền mua bệnh viện tâm thần thì chuồn thôi!
Tôi lên tiếng: "Gặp là cái duyên, con xin nâng ly."
Anh trai giật khóe môi: "Gì thế, mày định kết nghĩa vườn đào đấy ?"
Ông bố hờ mỉm : "Nào, cả nhà cùng nâng ly."
Mấy chiếc ly chạm lạch cạch, dõng dạc: "Trung thu vui vẻ!"
Anh chỉnh : "Trung thu qua tám kiếp cô nương."
Tôi cả nhà: "Vậy thì chúc mừng năm mới."
Bố khẽ: "T.ử Ngọc đúng là hề ngại, thế ."
Phó Vân Dật lắc đầu: "Đâu chỉ là ngại, nó 'tự nhiên như ruồi' luôn ạ."
Tôi : "Anh năng khiếu cà khịa đấy, là tụi lập nhóm thi 'Thách thức danh hài' mùa thứ 365 ?"
Anh từ chối thẳng thừng: "Tao ."
Tôi ha hả: "Xem tỉnh đấy, làm gì mùa 365, năm nay mới mùa thứ 10 thôi."
Phó Vân Dật méo mặt: "Cái đó trọng điểm ? Dù là mùa thứ bao nhiêu thì làm ơn hãy tha cho khán giả , họ vô tội, họ thẩm thấu nổi cái loại 'nghệ thuật thời đại' của mày ."