Anh thốt lên: "Trời đất ơi, rước cái thứ gì về nhà thế ?"
Tôi phụ họa: "Bố đấy. Đỉnh , còn 'callback' nữa nhé."
Mí mắt giật liên hồi, dừng xe ngay lập tức: "Hôm nay tao xử mày!"
Tôi bảo: "Nghĩ cho kỹ , g.i.ế.c tâm thần là phạm pháp, còn tâm thần g.i.ế.c thì tù ."
Anh nghiến răng kèn kẹt: "Không , thể để mày hành hạ một tao , tao đưa mày về để hành hạ những khác."
Đến nhà họ Phó, ung dung xuống xe: "Đừng khách sáo, cứ coi như nhà ."
Trên trán trai "hờ" nổi đầy gân xanh: "Đây là nhà tao!"
Tôi ngạc nhiên : "Anh nhập vai nhanh đấy."
Anh gào lên: "Đấy là lời của tao mà!"
Tôi vỗ vai , thừa lúc để ý liền chạy tót biệt thự: "Ai đến là nhà của đó."
Anh vô thức chạy đuổi theo , lúc vượt qua còn đắc ý: "Sao hả, chạy tao chứ gì?"
Tôi mỉm : "Anh tưởng cướp nhà thật ? Trẻ con thế."
Anh tắt ngóm nụ ngay lập tức. Tôi đại sảnh, thấy một đàn ông trung niên nho nhã, liền tự nhiên như quen từ kiếp : "Chắc bác là bố cháu nhỉ? Ngưỡng mộ danh tiếng lâu."
Người đàn ông nhẹ nhàng đáp: "Thưa tiểu thư, là quản gia ở đây."
Tôi chẳng thấy ngại tí nào, còn phê bình: "Lần cấm bác mặc trai thế nhé."
Anh trai sắp phát điên thật , lôi tay kéo : "Bố về, đưa em gặp ."
Tôi : "Mới đó gặp phụ ? Hôm nay chúng mới gặp đầu mà."
Anh giật khóe môi: "Nếu tao viện tâm thần thì là của mày."
Mặt lạnh tanh: "Hóa tiếp cận là để chiếm cái giường bệnh của ."
Anh cạn lời, lôi xềnh xệch, một câu nào nữa. Đến nơi, thấy một phu nhân sang trọng, lập tức giành thế chủ động, nắm tay trai : "Thưa , mang yêu quái về đây ."
Anh trợn tròn mắt: "Rốt cuộc ai mới là yêu quái hả?!"
2
Phu nhân mỉm : "Tốt quá, mới đó mà hai đứa thiết với thế ."
Anh trai nhịn mà cà khịa: "Tốt chỗ nào cơ chứ? Nó hành hạ con sắp điên đây, là cứ tống nó bệnh viện tâm thần ."
Mắt sáng rực, gật đầu nhanh đến mức để cả dư ảnh: "Anh trai yêu quý, em kính yêu quá mất!"
Phu nhân trách móc: "Con xem T.ử Ngọc đối xử với con thế nào, còn con thì ? Có còn dáng trai hả?"
Anh phân bua: "Mẹ ơi, đừng để nó lừa, nó khùng đấy."
Bà cắt lời: "Dù thế nào nữa cũng đưa em con chỗ đó. Khó khăn lắm mới tìm thấy con bé, sẽ để con bé chịu thêm chút ấm ức nào nữa ."
Tôi dõng dạc: "Con chẳng thấy ấm ức tí nào."
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu
Bà : "Con xem T.ử Ngọc hiểu chuyện kìa."
Anh cạn lời, đầy tuyệt vọng: "Lạy mày, đừng diễn nữa."
Tôi : "Em lời thật lòng mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-den-tu-benh-vien-tam-than/chuong-2.html.]
Anh rú lên như một con chuột chũi: "Aaa!"
Tôi bà "hờ": "Mẹ ơi, con thấy chúng nên đưa trai trong điều dưỡng một thời gian , con rành chỗ đó lắm, con xin làm chăm sóc luôn."
Mẹ gật đầu, bảo : "Con xem em gái với con kìa."
Anh hít một sâu: "Con cần bình tĩnh một chút."
Tôi bám đuôi theo: "Em với ."
Anh trừng mắt: "Tại vì mày mà tao mới cần bình tĩnh đấy! Tao lạy mày luôn, để tao yên một lát ."
Tôi : "Em đầu gối đàn ông vàng, thể quy đổi thành tiền mặt cho em ?"
Anh hỏi: "Mày bao nhiêu?"
Tôi nhẹ nhàng: "Em mạn phép hét một con nhé, một trăm tỷ."
Anh trai giật khóe môi: "Mày cũng bạo miệng quá nhỉ, bán tao xem đáng giá ngần ? Cùng lắm cho mày một triệu thôi."
Tôi gật đầu: "Chốt đơn!"
Bà bên cạnh , mỉm mãn nguyện: "T.ử Ngọc, tấm thẻ , trong đó mười triệu, con cầm lấy mà tiêu."
Tôi nhéo trai một cái rõ đau: "Em mơ đấy chứ?"
Anh rên rỉ vì đau: "Tao cũng ước là đang mơ, gặp ác mộng thuần túy luôn."
Tôi nhận lấy thẻ từ tay , đây là một bước nhỏ của , nhưng là một bước tiến lớn trong công cuộc mua bệnh viện tâm thần.
"Mẹ ơi, con sẽ để dành cho một giường."
Bà khép miệng: "Sau chỗ dưỡng lão , cần để dành ."
Anh trai thầm thì: "Đứa thì chuyện bệnh viện tâm thần, thì tưởng viện dưỡng lão. Sớm muộn gì cái nhà cũng nó tống trong hết thôi, mau gả nó mới . Triệu Hằng Nghị, chỉ khổ cho chú mày thôi."
Anh nhắn tin cho vị hôn phu của : []Em gái tao sắc nước hương trời, tao thấy chú nên sớm qua cầu hôn , kẻo khác nẫng mất.]
Triệu Hằng Nghị hỏi: [Thật đùa đấy?]
Anh đáp: [Gene nhà tao mà chú còn nghi ngờ ? Tao, thằng út, chị họ tao, chú chẳng gặp hết còn gì?]
Triệu Hằng Nghị bảo: [Cũng đúng, nhưng giờ kết hôn sớm quá ? Với cả cứ thấy ông tiếp thị nhiệt tình thế , khi nào là lừa đảo ?]
Anh chụp vội góc nghiêng của gửi qua: [Đẹp tuyệt trần, cần bàn cãi.]
Triệu Hằng Nghị gửi một đống icon mê mẩn: [Yêu luôn, để thưa chuyện với .]
Anh : " là đồ mê gái, sập bẫy ngay."
Tôi ló đầu lưng , hỏi một cách ma mị: "Đang làm việc gì đấy?"
Anh giật b.ắ.n , điện thoại rơi xuống nhưng nhanh tay bắt . Tôi màn hình tin nhắn khiến vô cùng căng thẳng.
Tôi nheo mắt thẩm vấn: "Tại dùng app làm ?"
Anh : "Hả?"
Tôi : "Anh chuyện xử vì tội chụp ảnh cho khác mà dùng app ?"
Anh mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Chưa... ."
Tôi trả điện thoại: "Tôi cũng bao giờ."