Thiên Kim Giả Đến Từ Bệnh Viện Tâm Thần - CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:10:19
Lượt xem: 0

Vừa bước chân khỏi bệnh viện tâm thần, hệ thống bắt lấy. Nó bảo là cô thiên kim giả thất lạc, nếu mặt, thiên kim thật thể về đúng vị trí . Đã là thiên kim giả , bộ thì Trái đất ngừng chắc? Kịch bản thiếu một nhân vật nên nó bắt cho đủ tụ để "đào mỏ" hả? Không dám luôn, vì cứ cảm giác cái hệ thống là hệ quả của chứng tâm thần phân liệt của

 

Tôi chạy vội ngược bệnh viện bảo bác sĩ: "Bác sĩ ơi, em nghĩ em vẫn khỏi bệnh." 

 

Bác sĩ gật đầu: "Tôi , nhưng hết giường ."

 

Không thể nào! Xem thế giới nhiều điên quá . Để bệnh viện tâm thần, quyết định cướp tiền của cái gia đình tương lai

 

"Bố già, nổ hũ ." 

 

"Anh hai, nổ hũ ." 

 

"Em trai, nổ hũ ." 

 

Bất cứ ai ngang qua mắt đều "nổ hũ" nộp tiền. Sau khi thu hoạch xong, định rút quân về bệnh viện thì cả nhà "giả" chặn đường: "Hành hạ tụi xong là chuồn hả?"

 

1

 

Nếu rời bệnh viện tâm thần là giấy tờ hợp lệ, chắc chắn cái hệ thống là vượt ngục mà .

 

Nó giống hệt lũ yêu quái trong Tây Du Ký, thấy Đường Tăng rời khỏi Tôn Ngộ Không là tung một trận gió đen cuốn phăng . Tôi còn đang ngơ ngác, tưởng lạc xuống vùng duyên hải thì gặp bão. 

 

Nó tuyên bố: "Đang ràng buộc ký chủ." 

 

Tôi chỉnh : "Đây là bắt cóc ký chủ, và miễn nhiễm nhé." 

 

Nó chẳng thèm quan tâm, tiếp tục : "Cô là thiên kim giả thất lạc bên ngoài, đáng lẽ về vị trí từ mười năm . Chút nữa thôi, gia đình giả của cô sẽ đến đón." 

 

Khóe môi giật giật. Đã là giả còn đón về làm gì? Kiểu như chơi Liên Quân mà thiếu một thì mở trận ?

 

Tôi bắt xe taxi bệnh viện tâm thần, gọi đích danh bác sĩ điều trị của : "Tôi thấy vẫn cần theo dõi và điều trị thêm, não vẫn bình thường lắm." 

 

Ông gật đầu vẻ thấu hiểu: ", nhưng đáng tiếc, bên trong hết giường ." 

 

Tôi chằm chằm: "Bao nhiêu năm tình nghĩa, thật sự linh động ?" 

 

Bác sĩ lắc đầu: "Bàn chuyện tình cảm thì tốn tiền lắm, vả bệnh viện cũng chẳng do mở. Nhận cô đuổi việc đấy." 

 

Tôi : "Vậy nhờ bác sĩ việc cuối cùng." 

 

Ông : "Nói ." 

 

Tôi ông : "Trả tiền taxi giúp với." 

 

Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu

Nhận tiền xong, tài xế mới chịu mở cửa xe cho xuống.

 

Tạm biệt nhé, ông bác tài Quảng Đông cứ đòi bán sang châu Phi đào than. 

 

Bác sĩ hỏi: "Sắp tới định thế nào?"

 

Tôi đáp: "Định về kế thừa gia nghiệp." 

 

Mắt ông nheo : "Theo , cô làm gì ." 

 

Tôi giơ điện thoại lên: "Bậy nào, bạn bè trong phòng livestream đều là nhà của cả." 

 

Ông chìa tay : "Đấy là điện thoại của ." 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thien-kim-gia-den-tu-benh-vien-tam-than/chuong-1.html.]

Tôi hi hi, trả điện thoại cho ông : "Tôi điên đến mức , bác sĩ thực sự cân nhắc cho nhập viện ?" 

 

Ông lắc đầu, ánh mắt phức tạp, móc từ túi ba trăm tệ: "Tiền nhiều, mà cũng định cho cô ." 

 

Tôi ha hả: "Nhiều khi thấy bác sĩ còn điên hơn cả em nữa, lưng kìa!"

 

Khi ông đầu , giật phăng ba trăm tệ tay tháo chạy thục mạng: "Tôi sẽ trở !" 

 

Tôi thấy tiếng bác sĩ . Cái lão già , đúng là khẩu xà tâm phật, rõ ràng là cho tiền lộ phí mà. Cầm ba trăm tệ trong tay, bắt đầu thấy nhớ cuộc sống trong bệnh viện tâm thần . Nỗi nhớ quê hương da diết bỗng tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe sang nghiền nát. 

 

Trước khi xe kịp phanh , thuận thế làm một cú "ngã giả vờ" giống mấy bà già ăn vạ: "Không đền triệu tám là hôm nay dậy nhé." 

 

Cửa xe mở , một thanh niên tuấn tú bước xuống: "Trương T.ử Ngọc?" 

 

Ăn vạ mà cũng gặp quen cơ ? Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng: "Anh cũng mới ở 'trong ' hả?"

 

Anh : "Anh là trai em." 

 

Tôi phản xạ điều kiện: "Còn tao là bố mày!" 

 

Mặt đen : "Bây giờ, ngay lập tức, theo về nhà!" 

 

Hệ thống im lặng tiếng nãy giờ bỗng lên tiếng: "Mời ký chủ thiên kim giả theo trai về nhà họ Phó, mở kịch bản truyện sủng giai đoạn đầu." 

 

Hả? Đến thật luôn . Tôi nhanh nhảu leo lên xe sang. 

 

Anh cửa xe : "Em bằng lái ?" 

 

Tôi : "Em ảnh thờ." 

 

Anh túm , như núi lửa phun trào: "Sang ghế phụ !" 

 

Tôi ghế phụ, lấy dây an của thắt lên . Khóe mắt giật giật: "Em định quấn thành cái bánh chưng luôn đấy ?"

 

Tôi hỏi: "Ý là kiểu bánh chưng 'Cương thi' sợ móng lừa đen, cứ nhảy tưng tưng hả?" 

 

Anh đáp: "Ý là cái bánh chưng mà Khuất Nguyên ăn , loại ngọt loại mặn." 

 

Tôi đầy khinh bỉ: "Đồ mù chữ, bánh chưng là để cúng Khuất Nguyên, ông ăn nó bao giờ? Tôi chỉ tâm thần thôi chứ ngu." 

 

Tay siết chặt buông, nghiến răng : "Trả dây an đây cho ." 

 

Tôi tháo chốt, lẩm bẩm: "Keo kiệt." 

 

Anh hít sâu một , đạp mạnh ga: "Hôm nay tao sống nữa, tao c.h.ế.t chung với mày luôn!" 

 

Tôi thản nhiên: "Tôi là điên, chẳng lẽ cũng điên? Anh mà c.h.ế.t, chẳng khối tài sản hàng tỷ để hời cho khác ?" 

 

Anh đính chính: "Nói chính xác là hàng nghìn tỷ." 

 

Mắt sáng rực lên. Có ngần tiền thì mua đứt cái bệnh viện tâm thần nhỉ? Đợi lên làm viện trưởng, ngủ giường nào thì ngủ, ai dám cấm mặc đồ bệnh nhân?

 

Tôi đầy nịnh bọt: "Anh trai , thấy em chia bao nhiêu tài sản?" 

 

Anh : "Mày á? Không đồng. hôn phu của mày khá giàu đấy, mày thể tiêu tiền của ." 

 

Tôi tỉnh bơ: "Chẳng gì bất ngờ cả, đúng motip trọng nam khinh nữ cộng với hôn phu của . Quyết định , sẽ bóc phốt cả nhà lên mạng, bài tế các , còn vay tiền để chạy quảng cáo cho bài đó nữa." 

 

Loading...