18
Tết qua, và A Thọ cùng bàn bạc kỹ lưỡng về việc gieo giống cho vụ xuân.
Ta tiệm vải làm việc, đề xuất với lão bản nương dùng vải vóc may sẵn một vài bộ trang phục để trưng bày, giúp khách hàng cái trực quan hơn về sản phẩm.
Lão bản nương quý vô cùng, hầu như ý kiến nào đưa bà cũng đều lắng và tiếp nhận.
Số tiền tiết kiệm của ngày một nhiều lên.
Chỉ cần tích góp thêm một chút nữa, thể mua nhà trấn tự mở một cửa hiệu riêng.
Mỗi đêm khi ngủ, đều lấy tiền đếm một lượt mới yên tâm nhắm mắt.
Nếu như khi ăn cơm nghi thức, thì khi ngủ cũng .
Ta và A Thọ cùng nhắm mắt, hỏi, đáp:
"Trên đời ai đối xử với A Thọ nhất?"
"Nương tử."
"Người duy nhất A Thọ bao giờ rời xa là ai?"
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
"Nương tử."
"Trên thế giới A Thọ yêu ai nhất?"
"Nương tử."
"Nếu chỉ thể yêu nương t.ử trong bốn ngày, A Thọ sẽ chọn bốn ngày nào?"
"Mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, mùa đông."
"Nếu chỉ thể yêu nương t.ử trong ba ngày?"
"Ngày hôm qua, hôm nay, ngày mai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/the-mon/chuong-24.html.]
"Nếu chỉ hai ngày?"
"Ngày và đêm."
"Nếu chỉ một ngày duy nhất?"
"Mỗi một ngày."
"Thê môn."
"Thê môn."
Ta thỏa mãn thở hắt một , chuẩn chìm giấc nồng thì bỗng thấy A Thọ nhỏ giọng tự hỏi tự đáp:
"Nương t.ử yêu ai nhất? Nương t.ử yêu tiền nhất."
Ta mở bừng mắt trong bóng đêm, nén xích gần hôn nhẹ lên má : "Nương t.ử cũng yêu A Thọ nhất nữa."
Ngoại truyện: Thê môn
Tiền tích góp tương đối khá, chuẩn mở một cửa hàng trang phục trấn.
Vải vóc sẽ nhập từ tiệm cũ, những xấp vải nào khó bán thể dùng làm quà tặng kèm tại tiệm của .
Lão bản nương còn nhiệt tình giới thiệu cho mấy thợ may tay nghề khéo léo nhất vùng.
Chọn mặt bằng, trả giá, liên hệ thợ may... trăm công nghìn việc đổ dồn khiến bận rộn tối mày tối mặt, giờ giấc về nhà cũng muộn hơn .
Lão bá đ.á.n.h xe bò thường xuyên nán chờ , dù cũng là khách quen "sộp" nhất của lão.
Khi bắt đầu ăn nên làm , ít kẻ trong thôn sinh lòng đố kỵ, lời tiếng cũng nhiều hơn.
Đôi khi lo lắng A Thọ sẽ ảnh hưởng bởi những lời đàm tiếu , nhưng vẫn chẳng biểu hiện gì lạ, cứ thấy về là hớn hở chạy đón, gọi "Nương tử" vang cả xóm.
Hôm nay việc xong sớm, lúc rời cửa hàng, gặp một gánh sọt ch.ó con ngang qua.
Những chú ch.ó nhỏ cứ oăng oẳng kêu vang.