Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lại mắng nữa ."
"Vào chính đề đây."
Bà thở dài, vỗ vỗ tay : " cô cũng đáng thương. Muội cô và Tần tú tài tình đầu ý hợp, nể mặt tú tài là học nên cô sống dễ thở, còn cô thì chỉ cha ghẻ lạnh mà thôi."
Bỗng tiếng gõ cổng viện, A Thọ lật đật chạy mở cửa.
A Thọ còn , một đàn bà gầy gò xồng xộc bước nhà, mang theo một luồng hàn khí căm căm.
Chỉ cần đôi mày mắt , ngay bà là ai.
Ta thản nhiên c.ắ.n hạt dưa bàn, hỏi: "Vị thím là ai ? Trông lạ mặt quá, cháu thấy bao giờ, tự ý xông nhà cháu thế ?"
Sắc mặt Liễu mẫu thoáng hiện vẻ mất tự nhiên, nhưng nhanh bà lấy dáng vẻ bề , hống hách đáp: "Cô còn dám mặt dày hỏi là ai ? Ta là cô đấy, đến mà cũng quên !"
Ta liếc Trần thẩm t.ử đang kìm nén khao khát "tham chiến", sang Liễu mẫu thản nhiên nhổ vỏ hạt dưa:
"Phải , cháu ngã xuống hồ nên quên sạch chuyện cũ. Từ lúc tỉnh đến giờ chẳng thấy bóng dáng cha , cháu còn tưởng... cha cháu c.h.ế.t cả chứ."
Liễu mẫu giận tím mặt: "Cô rủa sả ai đấy hả?"
A Thọ bước , thấy Liễu mẫu đang quát tháo liền lập tức chắn mặt .
Xét về vóc dáng, đó vẫn tỏa một sự áp bách hề nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/the-mon/chuong-20.html.]
Liễu mẫu vốn cũng sợ ăn đòn, nên chỉ "hừ" một tiếng để giữ thể diện xuống ghế.
"Ta việc với cô."
Ta chẳng buồn thưa gởi.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Bà liếc một cái tiếp: "Năm tam oa đến tuổi bàn chuyện cưới hỏi, Uyển Nhi cũng sắp xuất giá, cô làm đại tỷ thì cũng điều mà chút biểu hiện chứ? Đưa tiền cho bây giờ , hôm mùng hai khỏi cần về nhà ngoại nữa, cũng đỡ cho các khỏi phiền phức."
Vừa đòi tiền, phủi sạch quan hệ.
Ta nhịn mà nhắm mắt .
Có những vị "tổng tài bá đạo" trong truyện cũng mấy cái tình huống làm cho tức đến bật như nhỉ?
16
Ta vẫn giữ nguyên thái độ thản nhiên: "Bà là ai cơ? Tam Oa là đứa nào?"
Ta sang hỏi A Thọ: "A Thọ nhận ?"
A Thọ lắc đầu dứt khoát.
Liễu mẫu trừng mắt đầy giận dữ: "Cô bớt giả ngu ! Ta nuôi cô khôn lớn đến chừng , giờ cô ngày lành để sống , định báo đáp công ơn nuôi dưỡng của bọn hả?"
Ta bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Này vị đại thẩm, bà đừng mà càn quấy. Tự nhiên xông nhà ăn xin mà còn làm bộ làm tịch, cao cao tại thượng thế ? Đi xin cơm thì cũng dáng xin chút chứ?"