"Là ." Dương Huân đưa tay vuốt tóc, lộ một nụ vô cùng thuần lương, "Quả nhiên là trẻ con, quá nghịch ngợm ! Phải là trẻ con dối thì ai thích nhé!"
Hàn Tiểu Diệp đương nhiên Dương Huân đang cái gì, là chuyện cô chơi xỏ ! Nếu thì bọn họ cũng chẳng thể nào từ thôn Thanh Sơn trở về Ma Đô thuận lợi như . Cô còn là cô ngốc nghếch của kiếp nữa , cho dù Dương Huân tỏ thuần khiết lương thiện đến , cô cũng sẽ mắc lừa nữa.
"Nhìn dáng vẻ của ông là ông hẳn là một thông minh, cho nên thật sự hiểu, ông lặn lội đường xa chạy đến nơi khỉ ho cò gáy như thôn Thanh Sơn thì cũng thôi , rõ ràng gặp ông, thậm chí là chơi xỏ ông, chẳng lẽ ông thể chút tự , rằng ghét ông ?" Hàn Tiểu Diệp ngước mắt Dương Huân, vui : "Từ thôn Thanh Sơn đến Ma Đô, ông cũng quá âm hồn bất tán đấy?"
Theo điều tra của , tính cách của Hàn Tiểu Diệp nên sắc sảo như mới đúng, sự đổi cũng quá lớn . Nếu lúc đến thôn Thanh Sơn tìm cô thì nhà trống, còn đặc biệt tìm điều tra Hàn Tiểu Diệp một chút, sẽ tưởng rằng cô nhóc đang mặt là hàng giả.
Tuy nhiên lên núi định mộ táng thất bại, thì chỉ còn cách thực hiện kế hoạch khác.
Dương Huân Hàn Tiểu Diệp với ánh mắt như đang một đứa trẻ hiểu chuyện, "Tài liệu đưa cho cháu chắc cháu xem qua chứ? Nếu cháu xem, thì nên hề lừa cháu, thậm chí nhiều chuyện, chỉ cần cháu kiểm chứng theo nội dung trong đó, đều thể tìm manh mối."
"Thì ? Ông xòe ngón tay tính thử xem, bao nhiêu năm trôi qua ? Nếu năm xưa lúc chúng khó khăn nhất các xuất hiện, thì bây giờ cũng nên xuất hiện mới ! Con ... quan trọng nhất là thức thời, chẳng lẽ đúng ? Tôi cho rằng lúc ông đến căn nhà cũ mà vồ hụt thì nên thái độ của chứ? Tôi thích ông, cũng hứng thú với cái Hàn gia ! Ông thể tìm , tin ông từng điều tra cũng như chuyện của gia đình ." Hàn Tiểu Diệp càng càng tức giận, "Tôi ông từ chui , cũng hứng thú với chuyện đó, cho nên mấy câu chuyện khổ tình ông kể cũng hứng thú!"
Dương Huân kinh ngạc cơn giận bùng phát bất ngờ của Hàn Tiểu Diệp, vội vàng nhẹ giọng giải thích: "Chúng là tìm cha của cháu, chỉ là lúc đó nuôi của cũng đang trong giai đoạn khó khăn. Mà những tài liệu đưa cho cháu cũng là để cháu hiểu rõ chuyện năm xưa cũng như một tình hình về bà nội ruột và cô của cháu. Lúc đầu bà nội cháu... cũng chính là nuôi , bà từ bỏ cha cháu cũng là nỗi khổ tâm, hy vọng cháu thể hiểu cho bà một chút... Hơn nữa, chuyện , cảm thấy quyền lên tiếng nhất hẳn là cha của cháu, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-430.html.]
"Phải , chẳng ông đều xuất hiện mặt , chứ xuất hiện mặt cha ?" Hàn Tiểu Diệp nhướng mày .
, tại Dương Huân tìm bố, mà tới tìm cô? Chẳng lẽ vì cô tuổi còn nhỏ dễ lừa, là vì nguyên nhân nào khác? Chuyện mà kiếp cảm thấy hạnh phúc như , bây giờ quả thực chỗ nào cũng vấn đề! Dương Huân lúc tới đây, nhất định là điều tra rõ ràng lúc nhà họ chỉ cô ở nhà, nghĩ như ... là theo dõi ?
Dường như cả hai kiếp cô đều hiểu rõ Dương Huân rốt cuộc là làm cái gì? Tuy nhiên nghi vấn của Hàn Tiểu Diệp hề biểu lộ ngoài, lúc cô chuyện với Dương Huân vẫn luôn giữ vẻ mặt hờ hững, "Nhà các ai bệnh nan y gì đó, đó lấy tủy xương của gì đấy chứ? Nếu thì ông tới làm phiền làm gì? Có việc thì việc, chuyện tình cảm với thấu hiểu gì đó thì thôi , thời gian đó!"
Dương Huân chợt về phía Hàn Tiểu Diệp, trong lòng kinh ngạc, ngờ đứa trẻ choai choai tư duy nhạy bén như . Phải , trong báo cáo điều tra cũng đứa bé học giỏi, tuy điều kiện gia đình kém, học thêm lớp nào, nhưng thành tích vẫn luôn xuất sắc như .
"Dù thế nào, đối với cháu cũng ác ý gì, hơn nữa Khu Lục Âm vẫn luôn bảo vệ tuần tra, khi đây cũng dùng giấy tờ đăng ký ở chỗ bảo vệ. Cháu cho dù mời nhà, cũng thể mời ở trong sân một chút chứ?" Dương Huân giơ tay gõ hai cái lên lan can, "Cứ cách một lớp hàng rào thế làm cảm giác như đang thăm tù ."
"Vậy ? cảm giác nhé! Xem Dương thường xuyên thăm tù? Chẳng lẽ nhà họ Hàn luôn đ.á.n.h ẩu đả gì đó tù ?" Hàn Tiểu Diệp tràn đầy ác ý .
Thấy Hàn Tiểu Diệp , vẻ mặt Dương Huân thả lỏng một chút, : "Cháu thật đùa."
"Ông cảm thấy đang đùa?" Hàn Tiểu Diệp tới cổng lớn, cách Dương Huân hai bước chân, cách khiến Dương Huân cho dù đưa tay trong cũng thể nào chạm tới Hàn Tiểu Diệp. Đương nhiên, tình hình an ninh trong khu thế nào Hàn Tiểu Diệp cũng rõ, cho nên cô một chút cũng lo lắng Dương Huân sẽ trèo rào , bởi vì nếu làm ... thì thực sự là quá khó coi !
"Tôi nghiêm túc đấy." Hàn Tiểu Diệp nheo mắt Dương Huân, "Tôi lý do nghi ngờ ông đại diện cho cái gọi là Hàn gia đột nhiên xuất hiện ở đây là vì những tâm tư đen tối đáng sợ thể ."