“Lâm Húc với chị , buổi tối chị sẽ học lái xe cùng chú thím Hàn.” Lâm Phương chút e thẹn, “Sáng nay lớp, chị với bà ngoại đây, Dương Dương và việc nhà phiền Tiểu Diệp T.ử nhé.”
“Không phiền chút nào! Mọi nhanh , lát nữa em còn đưa Dương Dương chơi!” Hôm qua Tiểu Diệp T.ử hẹn với Dương Dương , ngoài mua ít cúc áo lấp lánh và phụ kiện nhỏ, Ma Đô ở chỗ đó, chỉ cần tiền, mua gì cũng .
“ ạ, hẹn !” Dương Dương ở bên cạnh vui vẻ gật đầu.
Lâm Phương con trai cởi mở hơn nhiều, mỉm , nhanh khoác tay lão thái thái ngoài.
Tiểu Diệp T.ử sắp xếp thỏa cho đám động vật nhỏ trong nhà, trong sân hỏi: “Hôm nay chị ngoài nhé! Đứa nào theo? Nói nha, chỉ ba suất thôi!”
Thủ lĩnh mèo hoang là con mèo mướp lớn Hổ Đầu chẳng hứng thú gì, phơi nắng trong sân, giờ thiếu ăn thiếu chơi, việc gì ngoài lăn lộn? Nó chẳng tí hứng thú nào!
Hàn Tiểu Diệp tới xoa đầu Hổ Đầu, “Hổ Đầu ngoài ?”
Meo~ [Hổng ! Bên ngoài xe với , ồn ào c.h.ế.t . Ở đây bao, lát nữa ngủ dậy thể chạy ngọn núi nhỏ đằng chơi, đói khát thì trong sân còn đồ ăn cái cô Lâm Phương để sẵn... Giờ mèo đang sống cuộc sống thần tiên đấy nhé! Mới thèm ngoài.]
“Vậy , em trông chừng mấy cục cưng trong nhà nhé, chiều chị sẽ về! Nếu thực sự gặp nguy hiểm gì, mạng sống là quan trọng nhất, ?” Hàn Tiểu Diệp dặn dò.
Meo meo meo! [Khôi Đậu !]...
Cuối cùng Hàn Tiểu Diệp mang theo Khôi Đậu, Cáo nhỏ và Chi Chi ngoài.
Chi Chi trong túi đeo hông, Hàn Tiểu Diệp ôm Khôi Đậu, Dương Dương ôm Cáo nhỏ, bọn họ cứ thế xuất phát~
Hàn Tiểu Diệp Và Phạt Mười Đồng
Hàn Tiểu Diệp dẫn Dương Dương đến trung tâm bách hóa, tiên mua đủ những thứ cần, đó mới dẫn Dương Dương bắt đầu... dạo phố!
Dương Dương quen với Hàn Tiểu Diệp, bé hỏi nhiều câu hỏi, tại nhà ở đây nhiều kính thế ạ! Tại nhà ở đây cao thế, đường rộng thế ạ...
Hàn Tiểu Diệp đều kiên nhẫn trả lời.
Ma Đô , kiếp thời điểm cô quang vinh rực rỡ nhất là ở đây, cuối cùng cũng... c.h.ế.t ở đây.
Cô vẫn luôn cảm thấy ngốc, thậm chí thể miễn cưỡng coi là thông minh, chỉ điều cuối cùng ... Thôi, chuyện cũ cứ để nó qua !
Con mà, ai chẳng từng chịu thiệt thòi?
Chẳng qua kiếp cô chịu thiệt thòi lớn chút thôi.
ông trời thương xót cô, cho cô cơ hội trọng sinh!
“Dì ơi, dì ơi! Dì kìa, cái xe quá!” Dương Dương bỗng nhiên lắc tay Hàn Tiểu Diệp .
Hàn Tiểu Diệp theo hướng Dương Dương chỉ, lập tức nheo mắt .
Lại là cô —— Hàn Annie!
Con gái ruột của bà nội Hàn.
Em gái cùng khác cha của bố Hàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-224.html.]
Cô của Hàn Tiểu Diệp.
Mẹ của Tiểu Xán.
Lúc ... Tiểu Xán chắc vẫn đời...
Hàn Tiểu Diệp vẫn luôn cho rằng kiếp đến Ma Đô sớm hơn một chút, thể nhanh chóng tích lũy vốn liếng, để bản trong tương lai nhiều con bài đàm phán với một hơn.
sự việc thuận lợi như , hóa nhà họ Hàn cũng đến Ma Đô sớm thế ?
Xem chân tướng của nhiều chuyện kiếp sự khác biệt so với nhận thức của cô đấy!
Hàn Tiểu Diệp ngẩng đầu , tòa nhà cao tầng ... Khi cô tự cho là chủ nhân ở đó, thể chẳng qua chỉ là một con rối mà thôi, đèn thì tối... chính là như nhỉ!
Có lẽ đến Ma Đô quá sớm là ý .
đến cũng đến , nghĩ nhiều cũng vô dụng.
Hơn nữa hiện giờ cô chiến đấu đơn độc! Âm mưu quỷ kế gì đó, bản lĩnh thì cứ nhắm cô mà tới!
Cô sợ!
Hàn Tiểu Diệp củng cố niềm tin, lập tức ý chí chiến đấu sục sôi.
Hừ!
Chỉ cần bản lĩnh, âm mưu quỷ kế đều là hổ giấy, cô mới sợ!
Phì!
Hàn Tiểu Diệp hung hăng làm động tác nhổ nước bọt, đó thì... bi kịch !
Một bác gái mặc áo ghi lê màu cam mặt Hàn Tiểu Diệp, “Cô bé ăn mặc sạch sẽ, thể làm chuyện phá hoại vệ sinh môi trường như chứ? Cháu mỗi ngày bao nhiêu vất vả dọn dẹp vệ sinh đường phố hả?”
“Cháu...” Cháu nhổ thật, cháu chỉ là...
“Được , đừng gì nữa. Thấy cháu tuổi còn nhỏ, thôi nào! Phạt mười đồng, cho cháu nhớ đời, đừng làm như nữa nhé!” Bác gái cau mày .
“Ơ cái bác , , cháu...” Cô chỉ làm động tác phì mặt cô thôi mà! Cô nhổ thật! Không tin xổm xuống đất mà xem, đảm bảo thấy một giọt nước bọt nào luôn!
“Dì nhổ!” Dương Dương chút căng thẳng nắm lấy ngón tay Hàn Tiểu Diệp, ưỡn n.g.ự.c , “Bà xem, mặt đất nước bọt !”
“Đó là đất ! Đó là trời nắng quá nước bọt khô !” Bác gái tức giận , “Mau đưa tiền , đừng lãng phí thời gian ở đây.”
“Này bác chuyện kiểu gì thế?” Hàn Tiểu Diệp lập tức vui, “Là bác lãng phí thời gian của cháu, là cháu lãng phí thời gian của bác? Bác làm rõ cho cháu! Miệng cháu khó chịu, làm động tác nhổ một cái cũng ? Bác cứ khăng khăng cháu khạc nhổ, bằng chứng , bằng chứng ?”
Tạ Oánh
“Hàn Tiểu Diệp!” Giọng một cô gái vang lên từ phía bóng râm bên cạnh.
Hàn Tiểu Diệp đầu , phát hiện chẳng quen !
“Cậu là...” Hàn Tiểu Diệp nghi hoặc mở miệng.