Lần Dương Dương bám lấy Lâm Phương mà chạy phòng khách chơi cùng đám động vật.
Nhìn đôi mắt lấp lánh của Hàn Tiểu Diệp, Tiêu T.ử Kiệt : “Tốt hơn so với tưởng tượng ?”
“Mau !” Hàn Tiểu Diệp bước tới nắm lấy cổ tay Tiêu T.ử Kiệt: “Nhanh lên, nhanh lên!”
Meo~
Tiểu Môi Cầu từ chạy tới, dùng sức giẫm giẫm lên giày của Hàn Tiểu Diệp, [Hỏi miêu là ! Miêu thấy hết ! Lão già đủ tiền, chỉ mua nghiên mực thôi, đưa... đưa... mấy chục vạn? Hay là mấy trăm vạn nhỉ? Miêu nhớ nữa, nhưng mà cái đĩa còn đáng tiền hơn, lão già đó lão về tìm cách, bảo Đại Ma Vương đợi mấy ngày, giữ cái đĩa đó cho lão!]
Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của Tiểu Môi Cầu, Tiêu T.ử Kiệt ngay tên tai mắt kể hết chuyện cho Tiểu Diệp T.ử .
Hàn Tiểu Diệp thấy dáng vẻ chán nản của Tiêu T.ử Kiệt, bèn vươn tay vỗ vỗ lên cái đầu ch.ó lớn của : “Tiểu Môi Cầu rõ, kể cho em .”
Tiểu Môi Cầu thấy bên còn chuyện của nữa, thấy bé đang chơi trò đuổi bắt với Tiểu Hồ Ly và Chi Chi, thế là móng vuốt ngứa ngáy chạy qua đó.
Không lâu , trong phòng khách vang lên một tràng vui vẻ.
Tiêu T.ử Kiệt và Hàn Tiểu Diệp sofa trong phòng khách, chúng nó chơi đùa.
Anh kể cẩn thận chuyện lúc cho Hàn Tiểu Diệp: “Bên trong nghiên mực Đoan Khê đó đề tự của Lý Bạch!”
“Thật ?” Hàn Tiểu Diệp kinh ngạc: “Chắc chắn do máy móc khắc chứ?”
“Chắc chắn.” Tiêu T.ử Kiệt : “Em nghĩ Trần lão là kẻ ngốc lắm tiền ? Nè!” Nói , lấy một tờ séc đưa cho Hàn Tiểu Diệp.
Hàn Tiểu Diệp cẩn thận đếm những đó, đếm đếm , cô ngơ ngác : “Nhiều... nhiều !”
Nói , cô dùng sức véo mạnh đùi , để ý đến dáng vẻ nhăn nhó của Tiêu T.ử Kiệt: “Mình chắc chắn đang mơ , véo mạnh thế mà thấy đau gì cả?”
“... Đó là vì em... đang véo đùi của !” Tiêu T.ử Kiệt duỗi ngón tay chỉ xuống .
Hàn Tiểu Diệp cúi đầu , chỉ thể ngượng ngùng... ha ha... ha ha.
“Vậy cái đĩa thì ? Cái đĩa thì ?” Hàn Tiểu Diệp nhíu mày: “Cái đĩa đó thể cần bán nữa đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-205.html.]
“Vốn dĩ cần bán, nhưng lấy , hơn nữa Trần lão cũng coi như giúp và Lâm Húc một việc. Đồ cổ nước sâu lắm, chúng giữ cái đĩa đó cũng tác dụng gì, nghĩ... nếu em mua đất xây nhà ở đây thì sẽ tốn kém hơn nhiều so với mua nhà sẵn, hơn nữa đây là Ma Đô, Thôn Thanh Sơn. Cho nên... thấy cái đĩa vẫn nên bán thì hơn. Trần lão coi trọng nó, chuẩn về gom tiền.” Tiêu T.ử Kiệt .
Hàn Tiểu Diệp gật đầu, đúng là như .
Bây giờ đối với bọn họ, tiền đương nhiên là quan trọng nhất. Những cái đĩa dù đáng giá đến , chẳng lẽ họ thể thờ cúng nó ? Đương nhiên đổi thành tiền mặt là thực tế nhất! Hơn nữa... ánh mắt cô lướt qua đám động vật nhỏ, cô luôn cảm thấy những thứ như lẽ sẽ còn nữa!
“Ngày mai làm thủ tục nhập học cho em, đó chúng mua một căn nhà ở gần đây , đón bà ngoại và thúc thúc thím thím qua. Chuyện mua đất chờ cơ hội.” Tiêu T.ử Kiệt .
Vì Hàn Tiểu Diệp làm thủ tục nhập học, khi xong Lâm Húc dẫn họ làm quen với Ma Đô, nên Lâm Húc lái chiếc xe Jeep . Hàn Tiểu Diệp rành về xe cộ, nếu là hai mươi năm thì còn đỡ, chứ thời đại ... ngoài Santana và Alto ... cô thật sự gì về ô tô cả.
Ma Đô là thành phố thương mại, cảng biển, hiện đang trong giai đoạn phát triển vượt bậc.
Hàn Tiểu Diệp là một cô gái nông thôn đơn giản, cô là... một từ tương lai trở về, tự nhiên những tòa nhà cao tầng trong mắt cô cũng bình thường. Bây giờ lẽ chỉ những trang viên mới thể khiến cô bất ngờ, vì ở đó cô thể nuôi nhiều động vật.
Rất nhanh, họ đến ngôi trường mà Hàn Tiểu Diệp sẽ theo học – Trường trung học Bình Nặc.
Nghe đây là một trường trung học song ngữ do nước ngoài đầu tư, và cả cấp ba. Nếu gì bất ngờ, khi lên đại học, Hàn Tiểu Diệp sẽ trải qua cuộc đời học sinh căng thẳng của ở đây.
Sống một đời, Hàn Tiểu Diệp tự nhiên sẽ học một cách nhu nhược như kiếp , ngoảnh đầu chỉ là nước mắt cay đắng, gặp bắt nạt chỉ như con đà điểu vùi đầu xuống chân, thật là... một kẻ ngu ngốc!
“Sao đông thế?” Hàn Tiểu Diệp áp mặt cửa kính xe ngoài.
“Thời gian nhập học của trường song ngữ sớm hơn một chút, hôm nay đến đúng lúc tân sinh viên nhập học và học sinh cũ tựu trường.” Lâm Húc đưa Hàn Tiểu Diệp đây, tự nhiên là hiểu về ngôi trường .
Tiêu T.ử Kiệt bên cạnh: “Mẹ và dì Lưu đều học trung học cơ sở và trung học phổ thông ở đây.”
Dì Lưu... sắc mặt của Lâm Húc và Lâm Phương, Hàn Tiểu Diệp chợt nghĩ, dì Lưu chắc là của chị em nhà họ Lâm.
Lâm Phương đây vẫn luôn ở nông thôn cùng chồng, vốn quen với cuộc sống hiện đại ở Ma Đô, giờ thấy xe sang ở khắp nơi, cô càng thêm sợ hãi, ngược Dương Dương chút tò mò.
“Thật là... chỗ đậu xe cũng khó tìm.” Lâm Húc lẩm bẩm.
Tiêu T.ử Kiệt bên cạnh: “Em xem thích loại xe nào, đợi em học , mua một chiếc để đưa đón em.”
“Xì!” Hàn Tiểu Diệp vẻ đồng tình: “Cứ mua một chiếc giống của Lâm là , gầm cao tiện khắp nơi, mà khoang xe lớn, khá thực dụng! Còn mấy chiếc vuông vức bên ngoài ... trông như cái hộp sắt... em thấy thôi bỏ , quê c.h.ế.t !”