“Đâu ạ!” Hàn Tiểu Diệp làm nũng , “Bố thật là quá coi thường con , với cái trình đ.á.n.h khắp thiên hạ địch thủ của con, chỉ thiếu nước đổi tên thành Độc Cô Cầu Bại thôi, còn ai thể bắt nạt con? Bố , con cho bố , gần đây con làm mấy chuyện lớn, đảm bảo lúc bố từ đơn vị về sẽ con làm cho rớt cả cằm!”
Trong điện thoại truyền đến tiếng của Hàn Kiến Quốc: “Thế ? Con vui là !”
So với Hàn, bố Hàn đúng là một cuồng con gái triệt để, cưng chiều con gái quả thực nguyên tắc, đáng tiếc kiếp Hàn Tiểu Diệp trân trọng, bỏ lỡ quá nhiều.
“Con đương nhiên vui , việc con làm đều lấy vui vẻ làm tiền đề mà! Đời ngắn ngủi, đương nhiên thể để bản chịu ấm ức !”
“Vậy , nếu việc gì thì bố cúp máy đây, bên giục !”
“Bố tạm biệt, nhớ là nhớ con đấy nhé!”
“Nhớ con nhớ con, con gái ngoan tạm biệt.”
Nghe tiếng “tút tút” truyền đến từ đầu dây bên , Hàn Tiểu Diệp cúp điện thoại: “Cháu thể đại diện cho nhà chúng cháu!”
Lão đầu Hàn cũng ngốc, đến nước , còn thể tâm ý Hàn Tiểu Diệp quyết, “Bà nội mày làm việc ở bệnh viện, bế bố mày từ bệnh viện về, cũng chẳng tốn mấy đồng, nuôi nó ở nhà năm năm, đó đưa đến trấn Du Lâm, một tháng đưa mười đồng, hai mươi cân bột ngô, đợi bố mày mười tuổi, chính là bà ngoại mày nuôi, chúng tao cũng chi tiền nữa... Nói gì mà tính với toán? Tình hình trong nhà mày cũng , con cái đông, chăm sóc xuể cũng còn cách nào, cứ như !”
“Cứ như là như thế nào?” Hàn Tiểu Diệp ông nội đang đưa tay day thái dương, chịu buông tha : “Nhà cháu dù khó khăn nữa, cũng thiếu tiền hiếu kính ông bà nội, dù ban đầu là ông bà nội bế bố cháu về, nếu ban đầu bế về, lẽ bố cháu sẽ sống hơn, lẽ sẽ sống tệ hơn, nhưng đời nhiều chuyện ‘nếu như’ đến thế, cháu cũng rõ, sự thật là ông bà đưa bố cháu về, nuôi nuôi, dù bố cháu cũng lập gia đình ! mà... cho dù ông bà nội ơn với bố cháu, thì bố cháu cũng nghĩa vụ nuôi chị gái của chứ!”
“Mày cái lời gì thế, ai bắt bố mày nuôi?” Đại cô Hàn nhíu mày .
“Còn ai nữa? Tam cô cháu chứ ai!” Hàn Tiểu Diệp lạnh, “Đại cô đừng là bác ! Bác với Tam cô thì thầm to nhỏ ở bên ngoài lâu như , cháu tin cô với bác. , cô , cháu dù cũng ! Sau bất luận là nhà bà ngoại cháu nhà cháu, đều hoan nghênh Hàn Lệ Sa bước cửa! Câu của cháu, đủ rõ ràng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-111-ke-hut-mau.html.]
“Vào cửa, mày tưởng tao thèm đến nhà mày?” Tam cô Hàn điên cuồng khua khoắng tứ chi, nhưng khổ nỗi là dậy nổi! Bà túm lấy một góc bàn , nhưng kéo nổi!
“ , cô thèm cửa nhà , cô thèm thịt nhà mà! Sáng bên cạnh bàn cơm nhà bà ngoại chảy nước miếng, cho ăn thì chịu , là ai nhé, cái bộ dạng giáo d.ụ.c đó, mà nôn!”
Một món nợ nát bét trong quá khứ, Hàn Tiểu Diệp căn bản hề nghĩ thể tính toán rõ ràng một với nhà họ Hàn, dù cơm ăn từng miếng, đường từng bước.
Cô chỉ là để cả nhà hiểu rõ, chỉ bọn họ mới toan tính, đừng suốt ngày coi khác là kẻ ngốc!
“Lần cháu đến, chính là giải quyết chuyện của Tam cô. Trước đây lúc ông ngoại còn sống, điều kiện gia đình , thiếu một miếng cơm cho Tam cô ăn, nhưng bây giờ khác , điều kiện gia đình khoan hãy , , vốn dĩ cũng chẳng liên quan gì đến Tam cô. Nếu Tam cô thành niên, hoặc bên ông bà nội đây thực sự cơm ăn, thì chúng cháu thể tự ăn no chịu đói, nhưng sự thật như đúng ?”
Khóe môi Hàn Tiểu Diệp nhếch lên, lộ một nụ khinh miệt: “Nếu Đại cô và Nhị cô đều cơm ăn, thì điều kiện nhà cháu chẳng càng chỉ thể húp cháo loãng ? Tam cô cũng thú vị thật, luôn mồm bố ruột thịt, thế cô đến nhà chị em ruột thịt mà ăn chực? Sao thế? Quả hồng thì chọn quả mềm mà nắn ? Đáng tiếc nhé... cô cũng cho chuẩn, đừng nắn một tay đầy mùi tanh!”
Cô cầm cuốn sổ vỗ vỗ mấy cái lên đầu Tam cô Hàn như chốn : “Từ nhỏ đến lớn cô ăn những gì ở nhà bà ngoại đều sổ sách ghi cả đấy, nếu cô còn dám hổ đến ăn chực kiếm chác, sẽ giữ thể diện cho cô nữa, mà chỉ đến nhà ông bà nội đây chuyện trái thôi!”
Hàn Tiểu Diệp bỏ chân khỏi lưng Tam cô Hàn, một tay kìm chặt cánh tay đang đ.á.n.h tới nữa của Tam cô Hàn, dùng sức!
“Á!” Tam cô Hàn lập tức kêu đau thất thanh, “Gãy, sắp gãy !”
“Gãy cái gì? Tôi dùng bao nhiêu sức chẳng lẽ ?” Hàn Tiểu Diệp dịu dàng, lời lạnh băng, “Nghe chồng của Tam cô là bà cụ bó chân từ trong Quan (Sơn Hải Quan) tới, chú trọng quy tắc, cô xem đây tò mò c.h.ế.t , Tam cô mà còn đến nữa, ít nhiều cũng qua đến chỗ chồng cô thăm hỏi bề , nghĩ... bà nhất định tò mò về những chuyện đây của Tam cô đấy!”
“Mày dám!” Tam cô Hàn ngoài mạnh trong yếu trừng mắt Hàn Tiểu Diệp.
Tay Hàn Tiểu Diệp dùng sức một cái, liền ném Tam cô Hàn lên bàn , lập tức hất tung bát đĩa bàn xuống đất, phát một tràng tiếng “binh binh bang bang”.