Vân Giảo vội vàng tay với nhà họ Tô, bởi với cô hiện tại, nhà họ Tô chẳng qua cũng chỉ là một con kiến thể dẫm c.h.ế.t bất cứ lúc nào. Cô lệnh cho tiếp tục thu thập bằng chứng về những việc làm sai trái của Tô Khang Thành và bà vợ hiện tại Tôn Thục Trinh. Cô tin hai kẻ lòng hiểm độc thể giữ sạch sẽ suốt bao nhiêu năm qua.
Sau đó, cô tạm gác chuyện đó sang một bên để tập trung việc học. Thế nhưng, cây lặng mà gió chẳng đừng, phận của Vân Giảo bại lộ theo một cách ai ngờ tới. Nguyên nhân chính là khuôn mặt của cô giống An Tri Nhã đến năm sáu phần, nhưng mang nét tinh tế và rạng rỡ hơn nhiều. Người nhận cô chính là bạn của An Tri Nhã năm xưa, hiện là phu nhân của nhà họ Dung – một thế gia hào môn lẫy lừng.
Hôm đó, Vân Giảo cùng Chín mua sắm tại một cửa hàng thời trang cao cấp thì tình cờ gặp kế của Phó Minh Dụ. Không Phó An Dương ở đó, bà lập tức tháo bỏ lớp mặt nạ hiền thục thường ngày.
“Vân Giảo , làm thì lượng sức . Cô chỉ là một con bé nghèo kiết xác từ cái làng chài nhỏ bé , may mắn thi đỗ đại học thì cũng đừng mơ tưởng hão huyền. Tôi , Phó Minh Dụ chắc là giàu nhất mà cô thể với tới , nhưng hai xứng đôi.”
Bà tiếp tục với giọng điệu khinh khỉnh: “Thằng bé Minh Dụ bây giờ lẽ đang thích cô thật, nhưng đàn ông mà, dễ lòng đổi lắm. Hai môn đăng hộ đối, về chung một nhà chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn. Thay vì để làm ầm ĩ khó coi, nhất cô nên tự phận mà rời xa nó ngay bây giờ, như còn giữ chút thể diện.”
Vân Giảo ngăn Chín đang định xông lên mắng , cô mỉm hỏi ngược : “Vậy thưa bà Phó, bà dùng phận gì để gả nhà họ Phó ạ?”
Sắc mặt bà Phó lập tức tái . Vân Giảo thong thả tiếp: “Nếu cháu nhớ nhầm, tuổi của Phó Minh Kỳ và Phó Minh Dụ chênh đầy một tuổi, trong khi của Phó Minh Dụ mất khi mới bốn tuổi. Cháu và Phó Minh Dụ quan hệ gì thì đó là chuyện của bọn cháu, bà lấy tư cách gì mà quản? Một kẻ ‘tiểu tam’ thượng vị, còn là một bà kế ác độc từng nhẫn tâm đem bán con chồng, bà lấy mặt mũi mà đây dạy đời khác?”
“Cô… cô dám hươu vượn!” Bà Phó run rẩy vì giận dữ.
lúc đó, một giọng đầy mỉa mai vang lên từ phía cửa: “Cười c.h.ế.t mất! Một đứa con gái riêng mà cũng dám coi thường sinh viên đại học danh tiếng ? Ồ, chỉ là con gái riêng, mà còn là một kẻ tiểu tam hổ, còn là kế ác độc nữa cơ ?”
Vân Giảo , đó là một phu nhân trông vô cùng sang trọng và quý phái. Dù rõ tuổi tác nhưng nhờ bảo dưỡng nên trông bà vẫn trẻ trung.
“Tống Thanh! Cô câm miệng cho !” Bà Phó gầm lên.
“Sao nào? Thân phận của cô bí mật gì , cho ?” Người phụ nữ tên Tống Thanh che miệng khẽ: “Đừng tự tin quá thế, ngoài mặt nể tình cô thôi, chứ lưng ai mà chẳng khinh bỉ. Cô tưởng ai cũng coi trọng cô chắc?”
Bà Phó hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì chồng của Tống Thanh quyền thế hơn hẳn chồng nên bà dám làm càn, cuối cùng đành hậm hực bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-684-me-nuoi-xuat-hien.html.]
Sau khi bà Phó rời , Vân Giảo định lên tiếng cảm ơn thì phụ nữ bước đến gần, nâng cằm cô lên quan sát kỹ lưỡng.
“Giống… quá giống .”
Vân Giảo ngơ ngác: “Dạ?”
Tống Thanh xúc động : “Thế giới rộng lớn, khuôn mặt thể nét tương đồng, nhưng màu tóc đặc biệt thì tuyệt đối thể là trùng hợp .”
Vân Giảo khẽ lùi một bước: “Thưa bà, bà đang gì ạ?”
Người phụ nữ mỉm , nhưng trong mắt thoáng hiện vẻ u buồn: “Ta bà, đúng , cháu nên gọi là nuôi mới đúng.”
Vì sự việc quá phức tạp, họ quyết định tìm một quán cà phê yên tĩnh để trò chuyện. Tống Thanh giới thiệu hiện là phu nhân nhà họ Dung – một thế gia quân sự lâu đời. Bà và An Tri Nhã là bạn chí cốt, quan hệ chị em họ hàng xa.
Bà kể câu chuyện của An Tri Nhã và Tô Khang Thành, những tình tiết gần như trùng khớp với những gì Vân Giảo điều tra . Thấy Vân Giảo hề tỏ kinh ngạc, Tống Thanh ngạc nhiên hỏi: “Cháu hết ?”
Vân Giảo gật đầu thừa nhận. Tống Thanh thầm cảm thán, cô bé tuổi còn nhỏ mà bình tĩnh đến lạ lùng, hề chút kích động nào khi là thiên kim tiểu thư thật sự. Bà tò mò: “Cháu tự tra ?”
Vân Giảo gật đầu. Tống Thanh đầy ẩn ý: “Xem , bà Phó đúng là mắt tròng .” Một cô gái thể tự điều tra những bí mật sâu kín thì chắc chắn là một sinh viên nghèo đơn giản.
“Vậy chắc chắn cháu vẫn bố ruột của là ai đúng ?” Tống Thanh khẳng định.
Lần thì Vân Giảo thực sự tò mò. Tống Thanh đắc ý kể: “Nói thì, bố của cháu năm đó là do cháu nhặt về đấy, đó hai ưng ý ngay.”
Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu đều tròn mắt ngạc nhiên: “Nhặt ạ?”
Tống Thanh bắt đầu kể một đoạn tình sử bí mật mà ai .