Phụ ba bên cứ thế gặp mặt . Quá trình bàn bạc diễn vô cùng thuận lợi. Tiền đồ của Vân Thần Đông và Vân Thần Tây ai cũng thấy xán lạn, quân nhân thời vẫn luôn là đối tượng kết hôn lý tưởng. Cộng thêm việc Thẩm Vân Liên chuẩn sính lễ vô cùng hào phóng – mỗi cô con dâu tương lai đều nhận hai mươi vạn tệ tiền mặt – thì nhà gái nào mà đồng ý cho ?
Con rể tướng mạo khôi ngô, sự nghiệp vững vàng, trưởng bối trong nhà hiền hậu, tranh chấp tài sản, còn hào phóng hết mực. Thế là hôn sự nhanh chóng định đoạt. Nhân lúc cha hai bên đều mặt, chỉ trong vòng hai ngày, lễ đính hôn tổ chức linh đình. Còn đám cưới chính thức thì hẹn đến dịp Quốc khánh tháng mười mới cử hành.
Sau lễ đính hôn, khí Tết cũng dần nhạt . Những trẻ về quê ăn Tết khoác lên hành lý, học, kẻ làm. Vân Giảo cùng các trai và Phó Minh Dụ bước lên chuyến tàu hỏa hướng về Thủ đô.
Năm nay cô mười bảy tuổi. So với tuổi mười sáu, ngoại hình của cô đổi gì quá lớn, vẫn giữ nét thanh tú, thoát tục. Mỗi ngày, ngoài việc học tập, cô cùng Phó Minh Dụ “đấu trí đấu dũng” với đám nhà họ Phó. Nhìn những kẻ đó mỗi đều chọc cho tức đến mức phát điên mà chẳng làm gì , cô cảm thấy cũng khá thú vị.
“Ông nội Phó bao giờ thì về hả ? Nhìn bọn họ cứ nhảy nhót mãi mặt cũng thấy phiền.” Vân Giảo hỏi.
Phó Minh Dụ đáp: “Sắp , tháng năm ông sẽ về.”
Vân Giảo cầm thìa xúc một miếng trứng hấp mềm mịn bỏ miệng. Lúc cô đang tầng hai tiệm cơm tư nhân của Sáu. Tầm mắt vô tình xuống đường, cô bỗng thấy một bóng dáng quen mắt. Có điều cô để tâm lắm, hình như tên là Tô… Tô Niệm thì ? Trí nhớ của cô , chỉ cần lục lọi một chút trong ngóc ngách ký ức là ngay cái tên đó.
Tuy nhiên, ánh mắt của Vân Giảo dừng ở Tô Niệm, mà là phụ nữ bên cạnh cô .
“Tiểu thư , phu nhân cũng chỉ cho cô thôi…”
Tô Niệm càng càng giận dữ: “Muốn cho ? Cái gì cũng là cho ! Sao bà hỏi xem thực sự cần gì? Dựa mà cái gì cũng sắp đặt cho chứ! Tôi là thích , mà cứ bắt tiếp xúc với cái tên Phó Minh Dụ gì đó. Tôi ! Bà rõ ràng là quyến rũ . Tôi cũng là thiên kim tiểu thư nhà hào môn, tại bà bắt làm những việc lên nổi mặt bàn như ? Cái gì mà vì cho , bà chính là hy sinh để liên hôn, để lót đường cho đứa em trai thì !”
Vân Giảo khẽ nhướng mày, về phía Phó Minh Dụ đang đối diện. Không ngờ, cái “dưa” ăn trúng ngay bên cạnh . Phó Minh Dụ thì biểu cảm chẳng đổi chút nào, bởi vì dạo gần đây quá quen với những chuyện như thế . Ông bố “đáng kính” và bà kế của chẳng ngày nào cũng tính kế lợi dụng hôn nhân của để làm bàn đạp liên hôn đó ?
Tô Niệm bực bội bỏ chạy, phụ nữ ăn mặc như bảo mẫu vội vàng đuổi theo. Vân Giảo cau mày: “Người phụ nữ đó… tớ cứ thấy quen mắt, nhưng nhất thời nhớ gặp ở .”
Điều khiến Phó Minh Dụ khá kinh ngạc. Trí nhớ của Vân Giảo đến mức nào là rõ nhất, mà cô nhớ ?
“Tớ chắc chắn là gặp bà !” Vân Giảo khẳng định chắc nịch, trong lòng hiểu dâng lên một cảm giác bồn chồn khó tả. nghĩ mãi , cô tặc lưỡi: “Thôi bỏ . Tớ ăn bánh kem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-681-nguoi-dan-ba-quen-mat.html.]
Phó Minh Dụ chiều chuộng: “Vậy chúng tìm Sáu của nhé?”
“Đi , xem Sáu bận , nếu bận thì bảo làm cho tớ một cái mang về.”
Buổi tối hôm đó, Vân Giảo đang ôm bé mèo Hoa Hoa ngủ say thì bỗng nhiên bật dậy như lò xo, khiến Hoa Hoa giật kêu “meo” một tiếng. Đôi mắt màu xanh lam của Vân Giảo lóe lên một tia sáng kỳ lạ trong bóng tối.
“Tớ nhớ bà là ai !”
Sở dĩ cô nhớ rõ ngay lập tức là vì ký ức đó quá xa xôi, xa xôi đến mức từ khi cô mới đặt chân đến thế giới . , phụ nữ đó chính là kẻ nhẫn tâm ném cô xuống dòng sông lạnh giá khi cô còn là một đứa trẻ sơ sinh!
“Thảo nào… thảo nào giọng của bà quen tai đến thế.”
Dù lúc đó bà trùm khăn kín đầu, nhưng khuôn mặt thì Vân Giảo vẫn còn chút ấn tượng, đặc biệt là nốt ruồi đen khá bắt mắt ở gần khóe miệng. Vân Giảo ôm Hoa Hoa ngáp một cái, nhớ là ai thì chuyện dễ giải quyết .
Vân Giảo luôn con gái ruột của nhà họ Vân, nhưng vì đối xử với cô quá , cộng thêm việc lúc đó camera giám sát, chẳng ai gì nên việc tìm kiếm cha ruột chẳng khác nào mò kim đáy bể. Cô cũng từng ý định tìm họ. Không ngờ, giờ đây vô tình chạm mặt.
Cô cũng vội vàng. Sáng hôm khi ăn điểm tâm, cô mới đem chuyện với các trai. Đối với việc một đứa trẻ sơ sinh thể nhớ mặt kẻ vứt bỏ , các trai nhà họ Vân chẳng hề thấy lạ, ngược còn thấy đó là chuyện đương nhiên. Em gái bọn họ thiên tài như , sinh chuyện thì gì là lạ?
“Giảo Giảo, em bọn điều tra bà ?”
Bọn họ lo lắng việc Vân Giảo tìm cha ruột thì sẽ bỏ rơi nhà họ Vân. Tình cảm em bao nhiêu năm qua gắn bó như m.á.u thịt, Giảo Giảo thể cần bọn họ cho ?
Vân Giảo gật đầu: “Tra chứ, nhất định tra. Em rõ sự tình năm đó. Nếu là âm mưu hãm hại, em sẽ khiến những kẻ đó trả giá đắt. Còn nếu chỉ là ngoài ý , và cha ruột của em vẫn đang sống , thì em cũng sẽ làm phiền cuộc sống của họ.” Cô thực sự ý định nhận .
Vân Tiểu Cửu xung phong: “Chuyện cứ giao cho và Bảy. Dưới trướng Bảy nhiều giỏi trinh sát lắm.”
Vân Giảo : “Vậy làm phiền các . , bà chắc là bảo mẫu của nhà họ Tô, các cứ tra theo hướng đó.”