Về các giáo viên cũng chuyện, nhưng chỉ cần làm loạn lớp học, họ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Lớp học ở trường thỉnh thoảng cũng mèo hoang xông , chỉ cần làm phiền sinh viên, giáo viên cũng chẳng buồn quản.
“Vân Giảo, đàn Phó đến tìm kìa.”
Lúc trời bắt đầu đổ tuyết, ai nấy đều khoác lên những lớp áo dày sụ. Vân Giảo cũng ngoại lệ. Hôm nay cô mang theo Hoa Hoa, xuống lầu ký túc xá thấy Phó Minh Dụ tay cầm hai ly sữa, đợi ở bậc thềm. Các nữ sinh ngang qua đều nhịn mà liếc một cái.
“Phó Minh Dụ.”
Vân Giảo tới, lập tức nhét tay một ly sữa nóng hổi, đúng vị cô thích.
“Cảm ơn nhé. Sắp nghỉ đông , định cùng bọn tớ về thôn Bạch Long ?” Hai uống sữa tản bộ ngoài.
Phó Minh Dụ gật đầu: “Ừ, một dự án thí nghiệm bên của tớ cũng sắp kết thúc , xong việc là thể nghỉ ngơi một thời gian.”
“Vậy thì quá.”
Hai đang yên lặng dạo, bỗng nhiên thấy một bóng hùng hổ lao tới.
“Phó Minh Dụ! Thằng khốn, mày ở trường tung tin đồn nhảm về tao là ý gì hả?!”
Người đến chính là em trai cùng cha khác của Phó Minh Dụ – Phó Minh Kỳ. Khóe miệng Vân Giảo giật giật, khẽ : “Chuyện xảy lâu như , giờ mới ?”
Phó Minh Dụ lạnh lùng đáp: “Ngu.”
Bố và bà kế của bên vốn từ sớm và từng phẫn nộ chất vấn . Phó Minh Dụ cũng chẳng buồn giải thích nhiều, chỉ trực tiếp cho ông nội . Ông nội Phó ngay tối hôm đó gọi điện về mắng cho hai vợ chồng một trận vuốt mặt kịp. Đối mặt với uy nghiêm của ông cụ, hai bọn họ vẫn sợ hãi.
Thành tích học tập của Phó Minh Kỳ vốn chẳng gì, đương nhiên thi đỗ đại học danh tiếng, chỉ ông bố bỏ tiền nhét một trường đại học tầm thường để dát vàng lên mặt. Tên vốn ham chơi lêu lổng, chắc là lâu về nhà nên giờ mới phong phanh tin tức.
Phó Minh Kỳ phẫn nộ chỉ tay mặt Phó Minh Dụ: “Đừng tưởng ông nội che chở là mày thể cưỡi lên đầu lên cổ bọn tao! Mày tưởng mày là cái thá gì? Đồ sinh dạy! Bố cũng chẳng ưa gì mày , mày đắc ý cái nỗi gì? Sau bộ Phó gia là của tao, mày sớm muộn gì cũng sẽ …”
“Chát!”
Vân Giảo thẳng tay tát cho một cái trời giáng, lực mạnh đến mức khiến Phó Minh Kỳ ngã nhào nền tuyết, đờ đẫn nửa ngày dậy nổi.
“Không tiếng thì nhất là ngậm miệng . Miệng đ.á.n.h răng mà thối thế? Xấu còn cả nết, chuồng lợn nhà ai sập mà để mày xổng đây ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-677-ke-khong-co-me-day.html.]
Vân Giảo khi mắng , lời lẽ cũng vô cùng độc địa. Phó Minh Dụ thiếu nữ thấp hơn một cái đầu nhưng đang hiên ngang chắn mặt , trái tim bỗng đập rộn ràng. Một cô gái như , làm thể thích cho ?
“Mày… mày…”
Phó Minh Kỳ đ.á.n.h đến tê dại cả mặt, hồi lâu mới lồm cồm dậy, ôm lấy một bên má sưng vù, chỉ Vân Giảo mà rủa sả: “Mày dám đ.á.n.h tao? Có tao là ai ? Tin , tao sẽ khiến mày thể học nổi ở cái trường nữa!”
Vân Giảo khoanh tay ngực, châm chọc: “Lợi hại thế cơ ? Hóa cái trường là do nhà mở đấy? Đã oai như Thanh Bắc mà học? Là vì thích ?”
Xung quanh mấy sinh viên đang xem náo nhiệt thấy lời liền nhịn mà bật thành tiếng. Có thể học ở Thanh Bắc, ai mà thèm trường khác chứ?
“Mày… mày…”
Phó Minh Dụ bước lên cạnh Vân Giảo, rũ mắt xuống Phó Minh Kỳ bằng ánh mắt băng giá: “Không ăn đòn tiếp thì nhất là cút ngay.”
Cậu lãng phí thời gian với loại . Biểu cảm của Phó Minh Kỳ vặn vẹo vì tức giận, vùng dậy giơ nắm đ.ấ.m định lao đ.á.n.h Phó Minh Dụ. Vân Giảo nhẹ nhàng tung một cước, đá bay xa. Phó Minh Kỳ đau đớn co rúm như một con tôm luộc.
Mười mấy phút , tất cả bọn họ đều gọi lên phòng hiệu trưởng. Tuy Vân Giảo là tay , nhưng Phó Minh Kỳ là kẻ sỉ nhục khác . Câu “ sinh dạy” , bất kể với ai cũng vô cùng chói tai và xúc phạm, huống chi của Phó Minh Dụ mất sớm.
Hiệu trưởng khi tìm hiểu sự việc, một bên là sinh viên trường khác hống hách đến gây sự, một bên là sinh viên ưu tú của trường . Việc thiên vị ai còn cần suy nghĩ ? Còn về Phó gia, ông cũng chẳng đến mức sợ. Nếu là ông cụ Phó đến thì ông còn nể mặt vài phần, chứ còn Phó An Dương ư? Hừ…
Hơn nữa, cho dù ông cụ Phó đến thật, thì ông cụ sẽ giúp ai còn . Ông cụ Phó hiện mặt ở Thủ đô nên thể đến ngay . bố và kế của Phó Minh Dụ thì mặt. Vừa bước phòng, bố của Phó Minh Dụ chẳng cần phân biệt trắng đen mà chỉ trích thậm tệ.
“Minh Kỳ là em trai con, nó hiểu chuyện chẳng lẽ con cũng hiểu chuyện ? Con thể nhường nhịn nó một chút ? Còn nữa, tại nó đến tìm con gây sự? Chẳng do con làm ầm ĩ chuyện đó, vì một ngoài mà chỉ trích bố ? Có đứa con nào như con hả?”
Vân Giảo trực tiếp đảo mắt một cái rõ to. “Người ngoài” là đang ám chỉ ai, thẳng tên cô cho ?
Phó Minh Dụ chỉ lạnh lùng bọn họ, buông một câu: “Các mới chính là ngoài.”
Phó An Dương lập tức đập bàn một cái rầm, tiếng động lớn như dọa nạt ai đó: “Mày chuyện với tao kiểu gì đấy? Dù tao cũng là bố mày!”
Phó Minh Dụ thản nhiên: “Người sinh là .”
“Tao là bố mày!”
Chàng thanh niên đối mặt với cơn thịnh nộ của ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ: “Ông chỉ đóng góp một phần tinh trùng. Ngoài , ông từng làm tròn trách nhiệm của một cha. Tôi là do ông nội nuôi lớn, ăn cơm nhà ông, cũng chẳng tiêu tiền của ông. Cho nên, ngoại trừ quan hệ huyết thống mặt sinh học , ông bất kỳ tư cách nào để quản thúc dạy dỗ cả.”
Phó An Dương sắp những lời làm cho tức c.h.ế.t. Theo bản năng, ông giơ tay lên định giáng cho một cái tát.