Tô Niệm tình nguyện, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào tạm biệt nhà họ Từ.
Sau khi rời khỏi nhà họ Từ, sắc mặt Tôn Thục Trinh trầm xuống.
Trong mắt cô lóe lên sự tính toán.
Bất kể thế nào, nhất định để Từ lão nhận Niệm Niệm làm đồ .
Với địa vị của Từ lão trong giới y học hiện nay, mối quan hệ của ông ở đó, Niệm Niệm càng xuất sắc, trong giới tự nhiên cũng sẽ càng tôn trọng cô bé.
“Mẹ, con ghét cái đứa Vân Giảo đó.”
Tôn Thục Trinh xoa đầu cô bé , nghĩ đến khuôn mặt đó của Vân Giảo, luôn cảm thấy quen thuộc, nhưng nhớ .
mà, cô cũng ghét, ghét một cách khó hiểu.
“Đã ghét nó, thì đè bẹp nó.”
“… nhưng Từ gia gia gặp qua là quên, hơn nữa học nhiều hơn con .”
“Niệm Niệm, con nhớ kỹ, nó chỉ là con gái của một ngư dân thấp hèn.”
“Con là con gái nhà họ Tô, con ưu thế bẩm sinh về phận địa vị. Còn nữa, cách làm hôm nay của con làm quá thất vọng, nhớ kỹ, bất kể trong cảnh nào cũng để ấn tượng kiêu ngạo bướng bỉnh cho khác, những đó đều xu hướng thiên vị kẻ yếu một cách tự nhiên. Chúng học cách lợi dụng ưu thế của , học cách mượn thế…”
Sự dạy dỗ của hai con bên tạm thời nhắc tới, nhà họ Từ theo hai con đó rời xong đều ăn ý chuyển chủ đề trò chuyện sang chuyện khác.
Đứng mũi chịu sào chính là sinh nhật của ông cụ ngày mốt.
Từ phụ cho đặt xong khách sạn.
Từ lão kiên nhẫn với việc tiếp khách, theo ông thấy, nhà tự ăn một bữa cơm là .
“Ba, nhiều gặp ba.”
“Có gì mà gặp, còn sống sờ sờ đây chứ c.h.ế.t , gặp lúc nào chẳng .”
“Ba…”
Giọng Từ phụ mang theo vài phần bất lực, *làm gì ai như .*
“Biết , đến lúc đó các con sắp xếp là , dẫn tiểu đồ ngoài dạo đây.”
“Ông nội bọn con cũng .”
Từ Vinh Từ Thanh cũng tràn đầy sức sống theo khỏi cửa, còn dẫn bọn họ đến khu dân cư chơi.
Từ lão cùng một đám ông lão đ.á.n.h cờ tướng, hai bọn họ thì dẫn Vân Giảo đến nhà bạn chơi.
Nhân duyên của Vân Giảo , cộng thêm bản tính cách cô bé cũng tệ, gặp mặt liền chia sẻ một ít đồ ăn, nhanh chơi đùa hòa đồng với một đám trẻ con.
Đặc biệt là lúc chơi ném bóng rổ trong nhà, Vân Giảo ném bóng chuẩn, sức lực cũng lớn.
Rất nhanh một đám trẻ con đều dùng ánh mắt sùng bái cô bé.
“Chúng ngoài chơi , cứ chơi trong nhà cũng chán, tớ mua vịt ăn.”
“ bên ngoài lạnh lắm, ngoài.”
“Mặc thêm nhiều quần áo là mà.”
Thiểu phục tùng đa , trẻ con phần lớn đều ở độ tuổi thích vận động nhảy nhót.
Trong tình huống phần lớn trẻ con đều ngoài mua đồ ăn, những còn tự nhiên cũng đồng ý.
Một nhóm tám đứa trẻ, mặc áo bông dày cộm tròn vo chạy ngoài.
“Tớ mười tệ tiền tiêu vặt, các thì ?”
“Tớ hai mươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-560-am-muu-cua-me-con-to-niem.html.]
“Tớ cũng mười tệ.”
“Tớ chỉ còn năm tệ thôi.”
Mấy đứa trẻ xúm , lấy tiền tiêu vặt của .
“Tớ ở nhà còn tiền mừng tuổi, nhưng ống heo tớ giữ cho động .”
Những đứa trẻ khác cũng bày tỏ giống .
Bọn chúng phục, rõ ràng là tiền mừng tuổi của , dựa mà cho bọn chúng tiêu.
Vân Giảo hùa theo đông, lấy hai mươi tệ tiền tiêu vặt.
Gom góp , cũng mua ít đồ .
“Đi, tớ một quán đồ nướng đồ nướng đặc biệt ngon, tớ dẫn các .”
“Nhớ mua vịt đấy.”
“Biết , tiền chắc chắn đủ.”
Từ Thanh nắm tay Vân Giảo: “Giảo Giảo đất trơn lắm, em chậm một chút kẻo ngã.”
Vân Giảo gật đầu, tỏ vẻ cô bé .
Một nhóm trẻ con khỏi ngõ hẻm, thẳng đến quán đồ nướng.
Đều là những đứa trẻ thiếu tiền, gọi đồ nướng cũng khá nhiều.
Giá đồ nướng lúc cũng đắt.
Trẻ con uống rượu, Từ Vinh liền mua cho mỗi một chai sữa Vượng Tử.
Bọn họ bên ăn đồ nướng đang vui vẻ, ở một đầu ngõ hẻm cách đó xa, mấy đang chằm chằm nhóm trẻ con .
“Là thằng nhóc mập đó đúng ?”
“, con trai nhà họ Trần, tiền, chúng bắt con trai nhà họ Trần chắc chắn thể đòi ít tiền.”
“ bây giờ nhiều trẻ con thế , khó bắt lắm.”
“Hay là đợi lúc nó học hẵng bắt.”
“Không , thằng nhóc mập đó mỗi tan học đều tài xế chuyên đưa đón, lớn dễ đối phó , nhưng đối phó với mấy đứa trẻ con thì dễ dàng.”
“Hơn nữa mấy đứa trẻ đó qua là con nhà tiền, kiếp, nhỏ như thể lấy nhiều tiền tiêu vặt ăn uống thả cửa , còn tiêu sái hơn cả chúng .”
Ba gã đàn ông quấn áo bông, đợi ở đầu ngõ hẻm mà mấy đứa trẻ sắp qua.
bọn chúng ngờ, mấy đứa trẻ đó ăn khỏe như !
Mấy đứa trẻ xúm , ăn đồ nướng, uống sữa Vượng Tử.
Khá cảm giác giống lớn uống bia, cũng náo nhiệt.
Cũng thu hút ít về phía bọn chúng.
“Oa… Giảo Giảo bụng nhỏ như , ăn nhiều đồ thế a?”
Hơn nữa qua phát hiện bụng cô bé căn bản phình lên bao nhiêu.
Vân Giảo: “Bình thường tớ đều ăn nhiều mà.”
“Vậy mập lên chút nào .”
Vân Giảo: “Không a, tớ mập lên .”
Cuối cùng cũng ăn xong, sự dẫn dắt của Trần tiểu mập, bọn chúng mua vịt .