Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 554: Thăm Anh Trai Ở Thủ Đô

Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:04:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ví dụ như ngắm cá chép Koi hồ.

“Con cá trông thật đấy, ăn ngon nhỉ?” Vân Giảo tò mò hỏi.

Vân Thần Nam đáp: “Anh cũng , ăn bao giờ.”

Anh còn dẫn hai đứa em tham quan thư viện của trường. Thư viện Thanh Bắc rộng lớn vô cùng, sạch sẽ ngăn nắp, đến học đông nghịt, khí học tập cực kỳ sôi nổi.

“Giảo Giảo thích sách gì cứ đến đây tìm, ở đây nhiều tài liệu quý.”

Vân Giảo thầm nghĩ: *Em cũng ham hố đến đây lắm .* Mặc dù trí nhớ siêu phàm nhưng bản tính trẻ con vẫn là thích học cho lắm.

Cuối cùng, dẫn hai đứa đến nhà ăn của trường. Cơm nước ở đây khá ngon, nhưng món nào cũng trả tiền, chỉ là rẻ hơn bên ngoài một chút. Ăn uống no nê xong, cả ba mới vội vàng rời trường để sang trường của Vân Tiểu Lục. Thời gian tính toán khéo, đúng lúc Vân Tiểu Lục tan học.

Trước đây thường là Vân Thần Nam đến đón em Sáu. Hôm nay Vân Tiểu Lục khỏi cổng trường cũng theo thói quen ngó nghiêng tìm Ba. Vân Thần Nam dáng cao ráo nên Vân Tiểu Lục liếc mắt một cái thấy ngay giữa đám đông.

“Anh Ba, em ở đây!”

Vừa chạy đến gần, Vân Giảo và Vân Tiểu Bát đột nhiên từ lưng Vân Thần Nam nhảy .

Vân Tiểu Bát hố hố: “Ha ha ha... Lục ca, bất ngờ , ngạc nhiên !”

Vân Giảo reo lên: “Lục ca, nhớ em ?”

Vân Tiểu Lục hình mất vài giây, ngay lập tức vui sướng hét ầm lên. Cậu chẳng thèm để ý ánh mắt của xung quanh, lao tới ôm chầm lấy hai đứa em.

“Sao hai đứa đến đây? Mà cho một tiếng, hu hu hu... nhớ hai đứa c.h.ế.t .” Nói đoạn, bé thế mà bật ngon lành.

Hai đứa nhỏ để mặc cho ôm. “Lục ca ngoan, nữa mà.”

Vân Tiểu Lục xong mới thấy ngượng. đột nhiên thấy nhà, thực sự quá đỗi vui mừng. Trước đây mấy em luôn học cùng , giờ một ở đây theo sư phụ học nghề, tuy hối hận nhưng nỗi nhớ nhà luôn thường trực.

“Đi, dẫn hai đứa đến chỗ sư phụ , chúng làm một bữa thật ngon.”

Vân Giảo xoa xoa cái bụng nhỏ: “ bọn em ăn no căng ở trường Ba .”

Vân Tiểu Lục nhanh nhảu: “Vậy xin phép sư phụ một tiếng, chúng ngoài chơi, bao giờ đói thì về chỗ sư phụ ăn cơm.”

“Dạ ạ!”

Cả nhóm bắt xe đến nhà sư phụ của Vân Tiểu Lục. Hồ lão – sư phụ của bé – thấy đám trẻ thì bất ngờ.

“Giảo Giảo, mấy đứa đến bao giờ thế? Sao báo một tiếng để Hồ gia gia làm đồ ngon cho.”

Vân Giảo ngoan ngoãn: “Hồ gia gia, bọn cháu cũng mới đến hôm qua thôi ạ.”

Vân Tiểu Lục hôm nay hớn hở lạ thường: “Sư phụ, em trai em gái con ăn trưa , con dẫn hai đứa chơi, tối bọn con về ăn cơm nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-554-tham-anh-trai-o-thu-do.html.]

“Được, chơi . Chiều nay con cũng nghỉ học luôn , để xin phép cho.”

“Cảm ơn sư phụ! Sư phụ chơi cùng bọn con luôn ạ.”

Hồ lão xua tay: “Thôi, già , chân cẳng yếu bộ nổi.”

“Vâng ạ, sư phụ ở nhà nhé, bọn con đây, tối nhất định về ăn cơm.” Nấu ăn là niềm vui của Hồ lão, ông thích cảnh nhà cửa đông vui, quây quần bên mâm cơm.

“Được, sư phụ đảm bảo sẽ làm một bữa trò.”

“Hồ gia gia, bọn cháu đây ạ!”

Bọn trẻ chơi ngay mà ghé qua bái phỏng Ngô lão . Ngô lão cũng nhà, thấy bọn trẻ đến thì mừng lắm. Trò chuyện một hồi, lúc về tay đứa nào cũng đầy quà cáp: kẹo cáp, trái cây, bánh quy sô-cô-la đủ cả.

“Ngô gia gia nhiệt tình quá mất.”

Vân Thần Nam ở Thủ đô một thời gian nên khá rành các điểm tham quan. “Mấy đứa Cố Cung chơi ? Hay là bảo tàng?”

“Đi cũng ạ!”

Vậy là cả nhóm quyết định Cố Cung . lượn một vòng Cố Cung xong, chân đứa nào đứa nấy mỏi nhừ. Cố Cung thực sự rộng đến choáng ngợp.

“Mệt quá mất, đằng bán nước ngọt kìa, Ba mua cho em chai nước .” Vân Tiểu Bát và Vân Tiểu Lục mệt đến mức bệt xuống cạnh Vân Giảo.

“Em cũng !”

“Em nữa!”

Vân Thần Nam liếc ba đứa em, cam chịu mua nước ngọt. Mỗi đứa một chai, tu một lấy sức mới tiếp.

Vân Tiểu Lục hỏi: “Giảo Giảo, hai đứa đói ?”

Vân Giảo và Vân Tiểu Bát đồng thanh gật đầu: “Đói ạ!” Đi bộ nãy giờ tiêu sạch năng lượng .

“Đi, chúng về nhà thôi, mai dẫn bảo tàng .”

“Về ăn cơm thôi!”

Lúc về đến nhà họ Hồ thì trời sập tối. Trong căn tứ hợp viện chỉ Hồ lão. Con trai ông mở khách sạn bên ngoài bận rộn tối ngày, hiếm khi về. Con gái lấy chồng cũng ít khi ghé qua. Cho nên Vân Tiểu Lục tuy nhà riêng nhưng vì bầu bạn với sư phụ nên hầu như đều ở đây. Vân Thần Nam thì phần lớn thời gian ở ký túc xá trường cho tiện, chỉ cuối tuần mới về nhà.

“Về đấy , mau ăn cơm thôi.” Hồ lão từ bếp bưng món : “Món cuối cùng đây: cá quế tùng thử! Hôm nay cứ thả cửa mà ăn nhé, đủ loại hương vị luôn.”

“Oa... thơm quá! Hồ gia gia giỏi quá mất.” Vân Giảo và Vân Tiểu Bát dẻo miệng khen lấy khen để khiến Hồ lão tít mắt.

Tay nghề của Hồ lão thì khỏi bàn, món nào cũng tuyệt hảo, ngay cả mướp đắng ông cũng biến hóa thành cao lương mỹ vị . Vân Giảo là đứa ăn khỏe nhất.

Hồ lão mà lo lắng: “Ây ây... ăn thôi kẻo đầy bụng. Giảo Giảo ủng hộ Hồ gia gia thì ông vui lắm, nhưng giữ gìn sức khỏe là hết nha.”

Loading...