Tạ Tam Nương chằm chằm cô bé hát một khúc, đó luyện tập một bài cơ bản.
Vân Giảo chỉ trai nhỏ của , ánh mắt đầy mong đợi: “Cô ơi cô xem giúp Chín nhà con với, thể học ạ?”
Tạ Tam Nương Vân Tiểu Cửu một cái: “Tuổi bây giờ thì muộn .”
Bà vẫy Vân Tiểu Cửu qua: “Con tùy ý hát một bài xem.”
Vân Tiểu Cửu hiện giờ thể hát đều là mấy bài đồng d.a.o ở trường, cùng với hai bài hí khúc học theo em gái.
Dung mạo, dáng và giọng của đều , tuy khiến kinh ngạc như Vân Giảo.
đây mới là thứ bình thường nên , thậm chí là loại thiên phú trong bình thường.
Tạ Tam Nương sờ xương , còn bảo làm mấy động tác, phát hiện độ dẻo dai của mà cũng tệ.
Trong mắt bà lóe lên sự vui mừng.
“Không tồi.”
Vân Tiểu Cửu lập tức chút vui vẻ bà.
Tạ Tam Nương cảm thán: “Nhà các con , mà hai hạt giống thế .”
Thiên phú của Vân Tiểu Cửu, nếu bà gặp Vân Giảo, chắc chắn sẽ vui mừng.
“Ta hỏi con, con nguyện ý chuyên tâm học hí khúc ?”
Vân Tiểu Cửu thực lúc Vân Giảo học những cái thích , lúc ở nhà còn tập cùng cô bé nữa, thậm chí thời gian tập còn dài hơn Vân Giảo.
Cậu là đồ mít ướt nổi tiếng trong nhà, lúc còn nhỏ đồ trong nhà đều ưu tiên , đợi dần lớn hơn chút, điều kiện trong nhà lên .
Cho nên tính , Vân Tiểu Cửu thật sự từng chịu khổ gì.
Cũng vì thế, chịu mệt cho lắm.
mỗi ngày đều kiên trì luyện tập theo những điệu múa, hí khúc, còn cả ca hát mà em gái học.
Có thể , đối với sự yêu thích âm nhạc và vũ đạo, còn thuần túy hơn cả Vân Giảo.
Tạ Tam Nương cũng .
Vân Giảo xuất sắc, giọng hát xuất sắc hơn Vân Tiểu Cửu nhiều nhiều, nhưng bà từng nghĩ đến việc nhận Vân Giảo làm đồ .
Bởi vì đứa trẻ học quá nhiều thứ, đối với những nghệ thuật lẽ thiên phú và hứng thú, nhưng còn lâu mới đạt đến mức độ đam mê.
Tạ Tam Nương tiếc tài, cho nên làm cô giáo của Vân Giảo, nguyện ý dạy cô bé những thứ .
trai nhỏ của Vân Giảo, Tạ Tam Nương liếc mắt một cái , bé thật sự đam mê những thứ .
Vừa nãy hát hai câu hí khúc , trong mắt đều ánh lên tia sáng.
“Con nguyện ý!”
Vân Tiểu Cửu trả lời chút do dự, chỉ là…
“Con còn học.”
Trong mắt Tạ Tam Nương mang theo ý : “Không , chỉ cần thích, ở cũng thể học.”
“ con nghĩ cho kỹ, nếu thật sự học, thì con sẽ mệt.”
Vẻ mặt bà nghiêm túc: “Sẽ mệt hơn những gì em gái con học nhiều.”
Vân Tiểu Cửu vẫn trả lời chút do dự: “Con sợ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-512-van-tieu-cuu-bai-su-hoc-hi-khuc.html.]
Cậu là bé trai nhõng nhẽo nhất nhà, nhưng đối mặt với thứ thích, mang theo sự cố chấp bướng bỉnh.
Tạ Tam Nương nhấp một ngụm , trong mắt lóe lên vẻ hài lòng: “Được, sáng mai đến chỗ , bái sư.”
Trong nháy mắt, mắt Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu đều sáng rực lên.
Vân Tiểu Cửu là kích động, Vân Giảo thuần túy là vui mừng cho Chín của .
Ghen tị gì đó tồn tại.
Cô bé chỉ mong mỗi trai của đều thể tìm việc thích làm.
Cho dù việc họ thích làm kiếm tiền cũng , cô bé tiền mà, cô bé thể nuôi các trai!
“Cô ơi cô thật sự nhận Chín con làm đồ ạ?”
Lúc Tạ Tam Nương lời đó thực cũng chú ý đến Vân Giảo, trẻ con tâm tư đơn giản, nhưng cũng so bì.
Chỉ sợ nhận Vân Tiểu Cửu, Vân Giảo sẽ thoải mái.
May mà, phẩm tính của đứa trẻ thực sự , ghen tị so bì, chỉ vui mừng cho trai.
“Ừ, con …”
Vân Giảo vội vàng lắc đầu: “Cô ơi, cô tình hình của con mà, con mỗi ngày xem những cuốn sách , còn nhớ bao nhiêu thứ mệt lắm .”
“Hơn nữa sắp tới con cũng học , thì càng bao nhiêu thời gian đến chỗ cô nữa.”
Học sinh và t.ử rốt cuộc vẫn là khác .
Cô bé đến đây đều là tranh thủ thời gian, may mà thiên phú cô bé tồi, cô giáo cũng gì.
Hơn nữa cô bé học những thứ là đóng học phí.
Đệ t.ử tự thu nhận thì khác.
Đó là truyền thừa một bản lĩnh của bà.
Sau ngoài trường học và ở nhà, chỗ Tạ Tam Nương đây ắt sẽ trở thành nơi Vân Tiểu Cửu ngày nào cũng đến.
Sự việc cứ thế quyết định, chuyện bái sư , nhà họ quá quen thuộc .
Sau khi hai đứa nhỏ về nhà, Vân Tiểu Cửu vui đến mức túm lấy con mèo mướp trong nhà lải nhải ngừng.
Trên mặt đầy lông của mèo đại ca là sự bất lực.
Người nhà họ Vân cũng vui, nhưng cũng kích động đến thế nữa.
Dù loại chuyện , cũng một hai .
“Con cái hai nhà chúng , đúng là may mắn quá.”
Chứ còn gì nữa.
Cứ hễ là thiên phú ở một mảng nào đó, là y như rằng gặp thầy thể dạy dỗ chúng.
Thế gian , thiên phú nhiều, nhưng thể gặp thầy thể dạy dỗ, dẫn dắt ít.
Chuyện thật sự là xem vận may.
Nhà họ nếu vẫn là bình thường như , thậm chí còn trong tình trạng nghèo khó, con cái cũng sẽ sống cuộc sống bình thường theo nhịp điệu bình thường.
Dù thiên phú, việc tìm con đường phù hợp với thiên phú của đủ khó , chứ đừng đến việc nỗ lực vì nó.
[