Thắp hương cho các vị thần tiên trong miếu xong, bọn họ chơi núi đến muộn mới chuẩn rời .
“Bọn tớ về đây, đến tìm chơi nhé.” Vân Giảo tạm biệt Vân Tuế.
Vân Tuế gật đầu, ở cửa núi theo bọn họ rời mãi. Thanh Phong đạo trưởng đến bên cạnh xoa đầu bé: “Đi thôi nhóc con, đến lúc về làm bài tập .”
Vân Tuế “” một tiếng, xoay theo sư phụ trở về phòng.
Thời gian vội vã, bọn Vân Lâm Hải lái chiếc thuyền mới khơi đ.á.n.h cá vài , động cơ diesel của thuyền vỏ sắt, bất kể là lái thuyền kéo lưới đều thuận tiện hơn nhiều. Đi xa hơn, bắt cá lớn cũng nhiều hơn. Những trong thôn thuyền vỏ sắt đều hâm mộ bọn họ. Trong mắt bọn họ, chiếc thuyền vỏ sắt đó chính là một đại mỹ nhân tuyệt sắc!
“Giảo Giảo, cha nuôi con đến .”
Vân Giảo thở hồng hộc, cô bé đang múa. Đã múa ba tiếng đồng hồ , những động tác độ khó cao mà cô giáo dạy đều cô bé múa một cách mỹ. Không thể , độ dẻo dai và ngộ tính của cô bé đều , Tạ Tam Nương mỗi xem cô bé múa đều giống như nhặt bảo bối .
Vân Giảo phát hiện theo cô giáo học múa và hý khúc, một khuyết điểm của cô bé đất liền đều dần dần bù đắp. Ví dụ như đây cô bé trèo cây, chạy đường cũng tính là quá nhanh. khi học với cô giáo, thỉnh thoảng còn lên núi cùng Vân Tuế học những bài võ thuật rèn luyện thể của Thanh Phong đạo trưởng, cơ thể dần trở nên nhẹ nhàng hơn, trèo cây, trèo tường, nhảy nhót những thứ đều nhẹ nhàng .
Nghe thấy giọng của a cha, Vân Giảo lau mồ hôi chạy ngoài: “Cha nuôi, nuôi.”
“Giảo Giảo nhớ chúng ?”
Vân Giảo gật đầu: “Có ạ.” Cô bé rót nước cho hai .
“Sao nhiều mồ hôi thế .” Vương Vân hỏi.
Vân Giảo xuống bên cạnh bà: “Con đang múa mà.”
Vương Vân ngạc nhiên: “Nếu nhớ lầm thì con vẫn đang học Đông y ? Sao học múa ?”
Vân Giảo chống cằm bằng bàn tay nhỏ: “Vốn dĩ là học nhạc cụ, nhưng cô giáo con là một thiên tài, đó học múa và hý khúc ạ.”
Vương Vân hít hà một : “Vậy Giảo Giảo nhà chúng mệt .”
Vân Giảo gật đầu, đúng mà. Thời gian biển đều giảm bớt . Thế mà a cha a còn cô bé học nữa cơ.
Tôn Diệu Đồng bắt đầu chuyện trục vớt tàu đắm với Vân lão gia tử: “Mọi xem thử ? Cháu mời nhân viên lặn chuyên nghiệp, để cho hai bộ thiết lặn nhé?”
Vân Lâm Hà hì hì: “Thế thì ngại quá.” từ chối. Dù bọn họ cũng thật sự xuống biển sâu xem thử, nhưng thiết lặn, cho dù là những sống ở vùng biển bơi lội giỏi như bọn họ cũng thể đến nơi quá sâu .
Tôn Diệu Đồng : “Không , Giảo Giảo cũng , hai trông chừng một chút mới yên tâm.”
Vân lão gia t.ử ha hả: “Vậy thì đa tạ , hôm nay cứ ở nhà ăn bữa cơm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-470-truc-vot-tau-dam-va-nhung-ke-bam-duoi.html.]
Tôn Diệu Đồng và Vương Vân cũng khách sáo. Nhà bọn họ chuẩn một bữa tối thịnh soạn, còn cả rượu. Đông nhưng cũng hòa thuận vui vẻ. Hai ngày , thứ đều chuẩn đầy đủ, bọn họ chuẩn trục vớt tàu đắm. Vừa chuẩn lên thuyền, bọn Vân Tiểu Ngũ liền chạy .
“Đợi , đợi bọn con với!”
Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà thấy lập tức tìm roi quất : “Không mấy đứa học ? Sao chạy đến đây ?!”
Bọn Vân Tiểu Ngũ rụt cổ , trận đòn chắc chắn thoát . cho dù đòn bọn chúng cũng theo: “Bọn con cũng cùng!”
Vân Tiểu Thất gật đầu: “, bọn con cũng cùng.”
“Đi cái rắm, mấy thằng ranh con ngứa da đúng , cút về học cho ông.”
“Không , nếu dẫn bọn con theo, bọn con tự bơi .”
Sau đó mấy đứa trẻ Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà đuổi chạy xa, ăn một trận đòn no đòn, cuối cùng vẫn là Tôn Diệu Đồng khuyên can mới thôi. Bọn Vân Tiểu Ngũ cũng ôm mông, khập khiễng theo thành công lên thuyền. Tuy một trận đòn nhưng mục đích đạt , mấy thằng nhóc vui vẻ nhe một hàm răng trắng bóc.
Vân Giảo sáp gần bọn chúng: “Các giấu kỹ thật đấy, bây giờ mới .”
Vân Tiểu Ngũ kiêu ngạo ngẩng đầu: “Chứ nữa, nếu a cha bọn họ chắc chắn sẽ phòng thủ nghiêm ngặt.”
Vân Tiểu Thất đắc ý: “Cách nghĩ đấy, thế nào, thông minh chứ.”
Vân Giảo sức nháy mắt với bọn chúng, đừng nữa mau lưng .
“Giảo Giảo em thế? Cát bay mắt ?”
Vân Tiểu Thất ăn đòn: “Thằng ranh con mày còn kiêu ngạo lên đúng !”
“Á, cha con sai , đừng đ.á.n.h nữa đừng đ.á.n.h nữa!”
Vân Tiểu Ngũ cũng đuổi chạy trối c.h.ế.t khắp nơi: “A cha đừng đ.á.n.h nữa, con lớn thế cha còn đ.á.n.h m.ô.n.g con, con cần thể diện ?!”
“Mày thì cần cái rắm thể diện!”
Có mấy trai của Vân Giảo ở đây, thuyền lập tức trở nên náo nhiệt. Mấy thủy thủ và thợ lặn thuyền thấy những ngăn cản mà còn hùa theo. Vân Giảo lắc đầu: “Em nháy mắt rõ ràng như , các thật sự một chút cũng thèm đầu a.”
Trải qua một thời gian vui vẻ thuyền, lúc sắp đến gần tàu đắm Vân Giảo tìm cha nuôi một tiếng. Tôn Diệu Đồng tỏ vẻ , đưa cho cô bé một bộ đồ lặn.
“Cha con mặc đồ lặn cũng thể xuống đáy biển, nhưng bây giờ đông phức tạp, con mặc sẽ chú ý, bộ đồ lặn là cha tìm đặt làm riêng cho con đấy.”
[