Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 442: Bong Bóng Cá Sủ Vàng

Cập nhật lúc: 2026-03-08 21:53:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tiểu Cửu gật đầu cái rụp: “ thế ạ!”

Vân Giảo khuôn mặt xị như bánh bao chiều của Bảy, lập tức khanh khách. Sau đó, cô bé liền Vân Tiểu Thất đang bực bội véo nhẹ má một cái.

Ngày hôm , mấy trai của Vân Giảo đều học bình thường. Vân Tiểu Thất còn la hét đòi nghỉ học kiếm tiền nữa, thậm chí còn tỏ tích cực hơn , khiến Vương Mai chút quen. Bà cứ lo lắng hôm nay thằng ranh con giở trò gì, dù khi đăng ký, nó còn làm ầm ĩ đòi làm cơ mà.

“Đây vẫn là con trai đấy chứ?”

Vân Tiểu Thất trợn trắng mắt Vân Lâm Hà tát nhẹ một cái gáy.

“Thằng ranh con, giở trò gì thế hả!”

Vân Tiểu Thất kêu oai oái: “Cha bảo là đừng đ.á.n.h đầu con nữa mà, cái đầu thông minh thế cha đ.á.n.h ngốc thì làm ! Sao nào, cho phép con chút chí tiến thủ ? Thôi, con với nữa, con đào móng cho căn biệt thự lớn tương lai của con đây!”

Nói một tràng những lời mà vợ chồng Vân Lâm Hà chẳng hiểu mô tê gì, Vân Tiểu Thất chạy biến mất.

Vân Giảo tiễn mấy trai tận đầu thôn.

“Giảo Giảo mau về , tan học nhớ đợi bọn ở đây nhé.”

Vân Giảo ngoan ngoãn “ồ” một tiếng: “Anh Bảy nhớ mang sữa về cho em đấy.”

Vân Tiểu Thất xót ruột ôm ngực: “Biết , mà.”

Đợi bọn họ khuất, Vân Giảo dẫn theo hai ch.ó một mèo thong thả về. cô bé về nhà ngay mà dẫn chúng dạo một vòng bến tàu. Hôm nay là ngày họp chợ, bến tàu đặc biệt náo nhiệt. Rất nhiều ngư dân đang bày sạp bán hải sản. Bán lẻ tuy đắt hơn một chút so với bán buôn cho lái buôn, nhưng nhiều vì chút tiền chênh lệch đó mà ngại phiền phức bày sạp.

“Bến tàu các bong bóng cá ? Tốt nhất là bong bóng cá sủ vàng.”

Giọng quen tai. Vân Giảo sang, chỉ thấy một đàn ông trung niên mặc âu phục, đội mũ phớt đen xuất hiện trong tầm mắt. Người chính là hôm qua chuyện với Vân Tiểu Thất.

“Ông là cá sủ vàng ? Cái đó chắc chắn là . Thứ đó mà xuất hiện thì mấy ông chủ lớn tụ tập tranh từ lâu .”

Người đàn ông trung niên khẽ thở dài: “Vậy chỗ các ai từng bắt cá sủ vàng ?”

Sở dĩ ông tìm đến đây là vì dạo trong giới truyền tai thu mua một cái bong bóng cá sủ vàng hề nhỏ. Thứ đó cực kỳ bổ dưỡng, mà ông cụ nhà ông bây giờ đang cần loại đại bổ . Đáng tiếc, sở hữu cái bong bóng đó dù thế nào cũng chịu bán. Ông ngóng nhiều nơi mới lặn lội đến đây, chỉ vì một tia hy vọng mong manh.

“Cái đó , lẽ là thật, nhưng đồng ý bán là chuyện khác.”

Tần Hòa nhất thời mừng rỡ: “Ai thế? Có thể giới thiệu cho một chút ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-442-bong-bong-ca-su-vang.html.]

Vân Đào gãi đầu, đang định thì chợt thấy Vân Giảo ở cách đó xa, mắt ông sáng lên: “Giảo Giảo, Giảo Giảo đây!”

Vân Giảo đàn ông trung niên đó một cái, đôi chân ngắn ngủn thong thả bước tới: “Chú Đào.”

Tần Hòa thấy cô bé thì ngạc nhiên: “Là cháu , cô bé.”

Vân Đào ngạc nhiên: “Hai quen ?”

Tần Hòa mỉm : “Hôm qua từng gặp mặt một .”

Trí nhớ của ông , mà Vân Giảo kiểu khuôn mặt đại . Một khuôn mặt xinh xắn như , dù tuổi còn nhỏ cũng khiến một là nhớ mãi quên.

Vân Đào ha hả: “Đã quen thì dễ làm việc . Nếu ông tìm cá sủ vàng thì khả năng duy nhất là xem Giảo Giảo tìm . Nếu con bé cách thì khác cũng thực sự bó tay thôi.”

Tần Hòa kinh ngạc đứa trẻ nhỏ xíu mặt.

Vân Giảo hỏi ông: “Ông cần cá sủ vàng làm gì ạ?”

Tần Hòa xổm xuống thẳng mắt Vân Giảo: “Ông cần bong bóng cá để chữa bệnh cho nhà.”

Vân Giảo “ồ” một tiếng: “Vậy cháu giúp ông tìm thử xem, nhưng tìm thì chắc nhé.”

Coi như nể tình những lời hôm qua của ông đ.á.n.h tan ý định bỏ học của Bảy cháu.

Tần Hòa đứa trẻ đầy tự tin mặt, ông hiền hòa hỏi: “Cháu gái lợi hại thế ? Người nhà cháu ?”

Tần Hòa tự nhiên quá tin tưởng một đứa trẻ nhỏ như , nhưng ông thể hiện mặt.

Vân Giảo đáp: “Mọi đang ở nhà ạ.”

“Vị ông chủ , ông đừng thấy Giảo Giảo nhà chúng tuổi nhỏ, nhưng nếu đến việc tìm đồ biển, ước chừng dân cả vùng cộng cũng bằng con bé .”

Tần Hòa lúc thực sự kinh ngạc: “Được, nếu cháu thực sự tìm , ông sẽ mua với giá cao hơn thị trường hai phần.”

Vân Giảo gật đầu: “Được ạ. Khi nào ông cần?”

Tần Hòa đáp: “Ông chỉ thể ở đây mười ngày, nếu trong vòng mười ngày vẫn tìm thì ông . mà, ông sẽ chỉ nhờ một cháu . Ông sẽ hỏi thêm những khác, ai tìm thì ông sẽ mua của đó.”

Ông tự nhiên thể bỏ trứng cùng một giỏ, còn là một cái giỏ trông vẻ chắc chắn cho lắm.

Vân Giảo quan tâm, khác tìm thì đó là vận may của họ. Cô bé nhận lời xong liền thong thả về, còn Tần Hòa thì bắt đầu dò hỏi những xung quanh về lai lịch của cô bé .

Loading...